Tôi hiểu cái này quá. Ai cũng cứ nói “đừng nghĩ nhiều”, “đừng suy diễn nữa”, “tập trung vào bản thân” mà kiểu… ok, NHƯNG MÀ LÀM SAO? Tại vì não tui hổng có cái nút tắt.
Khi bạn đau khổ kiểu này, đầu óc bạn cứ tua lại mọi thứ tại vì nó muốn làm cho mọi chuyện trở lại như cũ. Không phải bạn làm quá hay yếu đuối đâu. Là hệ thần kinh của bạn đang hoảng loạn và cố gắng hiểu một sự mất mát mà nó chưa hiểu được.
Việc suy diễn xảy ra là vì những suy nghĩ đó chưa có vẻ gì là xong cả. Não bạn cứ quay lại như kiểu có lẽ nếu mình nghĩ về nó thêm một lần nữa thì cuối cùng mình sẽ hiểu hoặc nó sẽ bớt đau hơn. Spoiler: nó không có đâu. Nó chỉ làm bạn kiệt sức thôi.
Cái mà thực sự giúp ích, ít nhất là một chút, là đừng cố “ngăn” những suy nghĩ đó. Cái đó không bao giờ hiệu quả. Cái giúp ích là ngắt quãng chúng.
Khi tui suy diễn, tui phải lôi bản thân ra khỏi đầu óc và vào cơ thể. Chân chạm đất. Gọi tên những gì xung quanh mình. Nước lạnh lên cổ tay. Bất cứ thứ gì nhắc nhở não tui là tui không gặp nguy hiểm ngay lúc này. Suy diễn sống trong đầu bạn, không phải trong khoảnh khắc hiện tại.
Một điều khác giúp ích là cho phép não mình nghĩ về nó sau. Theo nghĩa đen là nói, Mình được phép nghĩ về chuyện này, nhưng không phải bây giờ. Kỳ lạ là, điều đó làm nó bình tĩnh hơn là chống lại nó.
Ngoài ra, chia nhỏ thời gian ra. Khi người ta nói “mọi chuyện sẽ ổn thôi” thì nó có vẻ như là một sự xúc phạm vì bạn còn chưa sống sót qua được khoảnh khắc hiện tại. Nên đừng nghĩ về ngày mai. Hãy nghĩ về mười phút tới. Rồi mười phút tiếp theo. Chỉ vậy thôi. Đó là công việc.
Và khi nỗi đau trở nên không thể chịu đựng được, hãy gọi tên nó. Nói to ra nếu bạn có thể. Đây là nỗi buồn. Đây là tan vỡ. Đây là cú sốc. Khi bạn không gọi tên nó, nó có vẻ vô tận. Khi bạn làm vậy, nó trở thành thứ bạn đang vượt qua thay vì chìm đắm trong đó.
Muốn nỗi đau dừng lại không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó có nghĩa là bạn là con người và đang bị tổn thương. Bất cứ ai đã từng ở trong hoàn cảnh này đều biết nỗi đau này thật tàn khốc, thể xác, và chiếm hữu. Bạn không thất bại trong việc chữa lành. Bạn đang ở giữa nó.
Bạn sẽ không cảm thấy như thế này mãi mãi đâu, mặc dù bây giờ nó hoàn toàn có cảm giác như vậy. Bây giờ, bạn không cần phải sửa chữa bất cứ điều gì. Bạn chỉ cần vượt qua ngày hôm nay. Hoặc giờ này. Hoặc phút này.
Vậy là đủ rồi.