Chắc cái này chẳng có gì mới mẻ đâu vì tớ ít khi đọc phân tích của người khác về Tolkien lắm (dù định sẽ thay đổi điều đó). Chỉ là vài suy nghĩ tớ nảy ra trong giờ nghỉ trưa hôm nay thôi.
Người ta thường nói rằng các Valar không hiểu loài người, nhưng tớ thấy điều đó cũng đúng với cả tộc Elf nữa. Valar không hiểu Elf cũng giống như Elf không hiểu loài người vậy.
Elf thường chậm chạp trong mọi việc. Sống bất tử thì cần gì phải vội? Chính vì thế mà loài người khó hiểu hơn với họ. Họ không biết mệt mỏi như loài người. Họ không bị bệnh tật như loài người. Họ thiếu đi sự mong manh cực độ của kiếp người.
Tất nhiên Elf vẫn có thể bị giết vì họ vẫn có hröa. Đây là điểm tớ nghĩ người ta thường không bàn đến sự khác biệt giữa Valar và Elf. Vì không có hröa trừ khi tự chọn, và thường chỉ là tạm thời nếu tớ hiểu đúng, nên Valar không thể hiểu được sự cấp thiết mà Elf muốn hành động chống lại Melkor.
Người ta công nhận rằng Manwë đã phạm sai lầm khi không hành động mạnh mẽ hơn chống lại Melkor, và có lẽ vì Melkor và Sauron đã nhập thể và có thể chết giống như Elf nên họ hiểu Elf và loài người hơn các Valar khác. Họ biết cách làm sao để tha hoá, trong khi các Valar thì không thể thuyết phục những kẻ lưu vong. Ngay cả Ulmo cũng không thể thuyết phục Turgon, người biết thành phố sẽ bị tìm thấy và phá huỷ cuối cùng nhưng không chịu nghe lời cảnh báo.
Tớ nghĩ quyết định phái Istari của Valar là một nỗ lực để cử người có thể hiểu loài người và Elf. Việc phái họ đến với cuộc sống bất tử nhưng thân thể mong manh, dễ đau ốm (và có lẽ cả bệnh tật) như loài người đã khiến họ dễ dàng truyền cảm hứng và lãnh đạo các Elf và loài người còn lại ở Trung Địa hơn. Đặc biệt là Gandalf, với tài năng đặc biệt về lòng thương xót và sự đồng cảm. Cảm ơn các bạn đã đọc những lời lảm nhảm của tớ.