Tôi và anh kết hôn là do cả 2 tự nguyện, nghĩa là không phải do gia đình chọn lựa. Ấy vậy mà sau khi về sống chung dưới một mái nhà thì đúng như câu “ Cuộc đời không như là mơ ! ”…
Chồng tôi là một người sống an phận. Anh là mẫu người công chức chỉ biết “ sáng cắp ô đi, tối cắp ô về ”, cần mẫn trong công việc và chẳng bao giờ hơn thua với ai. Anh rất ít bạn và cũng không thích giao tiếp bạn bè nhiều. Thú vui duy nhất của anh là chơi đàn dương cầm. Bạn bè đều nói tôi có phước khi có một người chồng hiền lành như anh. Nhưng tôi lại không muốn vậy. Cái tôi cần là một người chồng bản lĩnh, thông minh, lịch lãm và giỏi giao thiệp, có khả năng kiếm tiền ngoài xã hội.
Ngược lại, tôi luôn quan điểm rất thực tế “ có tiền mua tiên cũng được ”. Tôi say mê kiếm tiền. Thu nhập hàng tháng của tôi gấp đôi thu nhập của anh. Do đó tôi luôn cảm thấy mình bất hạnh khi có một người chồng thụ động và an phận của anh. Cứ như thế khoảng cách của chúng tôi ngày một xa dần …
Biết chuyện cơm không lành canh không ngọt của gia đình tôi, một hôm Bố tôi gọi tôi đến nhà. Tôi có cớ để trút hết bao nỗi bực tức và kể lể về những khuyết điểm của anh. Nghe xong Bố tôi không nói gì, ông đưa tôi xuống bếp rồi chỉ tay lên trần nhà và hỏi rằng :
- “ Con có nhìn thấy gì trên trần nhà đó không ? ”
- “ Dạ có một miếng ngói bị vỡ đó Bố ” Tôi trả lời
- “ Còn chỗ này con nhìn thấy gì ? ” Bổ tôi vừa nói vừa chỉ tay xuống nền nhà
- “ Ồ gạch còn mới mà đã bị nứt một miếng rồi Bố ơi ”
Lúc đó Bố tôi mỉm cười và ôn tồn nói với tôi :
- “ Con gái này, con thấy đó… Khi nhìn vào một vật người ta chỉ tập trung vào những khiếm khuyết của nó rồi vội vã buông lời chê trách. Như con đã chỉ chú ý đến một viên ngói vỡ… trong khi cả cái mái nhà to lớn như vậy còn vô số những viên ngói lành lặn khác sao con lại không quan tâm?
Trong cuộc sống, chúng ta luôn dễ dàng chỉ trích những khuyết điểm của người khác nhưng lại không nhìn thấy và công nhận những ưu điểm của họ. Nếu như con có thể nhận biết được những ưu điểm của chồng con và trân trọng những cố gắng của nó thì chắc chắn cuộc sống của chúng con sẽ được hạnh phúc hơn nhiều …”
Nghe Bố tôi nói xong, tôi chợt hiểu ra… Quả thật tôi quá vô tâm không nhận ra những ưu điểm của chồng tôi. Ngoài việc không có địa vị, không kiếm được nhiều tiền… thì anh là một người chồng hiền lành, mẫu mực và hết lòng yêu thương vợ con. Vậy tại sao tôi lại đòi hỏi ở chồng tôi một sự hoàn hảo trong khi chính bản thân tôi nào có hoàn hảo !..
Bỗng dưng tôi nghĩ đến anh… Chiều hôm nay chắc anh cũng lại ăn mì gói !.. Tan sở trên đường về nhà tôi ghé chợ mua một ít thức ăn để chuẩn bị cho bữa cơm chiều nay. Tôi mỉm cười khi tưởng tượng ra gương mặt ngạc nhiên của chồng tôi khi nhìn thấy vợ mình về sớm nấu cơm như vậy.
Vừa về đến trước cửa nhà tôi đã nghe được tiếng đàn dương cầm thánh thót trong nhà vọng ra… những nốt nhạc trầm bổng như tiếng lòng tôi đang rộn rã một niềm vui. Thoang thoảng mùi hoa Ngọc Lan thơm ngát cả một khoảng sân nhà…
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/index.php/tho-ve-trang-a12083.html