Chương 14: Phong quang(*)
Edit: Vũ Nhạn
Beta: Be Lười
*Ý miêu tả khoảnh khắc vinh vang tốt đẹp của người nào đó.
“Hoa tam công tử, lệnh muội đã tốt hơn chưa?” Thái Tử đi vào trắc điện, thấy Hoa Trường Không vẻ mặt bình tĩnh ngồi trên ghế, trong lòng bớt lo hơn phân nửa, xem ra Hoa Lưu Ly không xảy ra chuyện gì nguy hiểm.
“Điện hạ.” Hoa Trường Không đứng dậy hành lễ với Thái Tử, “Ngự y đã xem qua, xá muội không có chuyện gì, tĩnh dưỡng hai ngày là khỏi.”
“May mắn hôm nay có quận chúa ngăn cản thích khách, bằng không ta sẽ bị nếm mùi khổ sở.” Thái Tử nhìn màn lụa nhẹ nhàng đong đưa trong phòng, “Trong cung có thủ vệ nghiêm ngặt, mỗi một người tiến cung, đều phải tra tổ tiên mấy đời họ ra sạch sẽ.”
Trong một tháng ngắn ngủi, lại xảy ra hai lần ám sát.
Vẻ mặt Hoa Trường Không vẻ khẽ nhúc nhích, nhưng mà cũng không nói gì.
“Trong cung có người cầm quyền, nội ứng ngoại hợp với bên ngoài.” Thái Tử nhìn thoáng qua nội thất, “Mấy ngày sau, trong cung sẽ cử hành đại điển tế thiên(1), cứ để quận chúa ở trong cung tĩnh dưỡng vài ngày, đợi đại điển tế thiên kết thúc sau đó mới trở về quý phủ, Hoa tam công tử nghĩ như thế nào.”
(1)cúng trời
Màn lụa bỗng giật giật một chút.
Hoa Trường Không giả vờ như không thấy gì, chắp tay với Thái Tử nói: “Mọi sự đều nghe theo ý điện hạ.”
Có lẽ hắn đã nghĩ vài vị hoàng tử quá cao thượng, nói không chừng thực sự có cái nào bẹp con bê(2) hoàng tử vì lợi ích trước mắt, không màng đến an bình của quốc gia.
(2) 瘪犊子:Ngôn ngữ vùng Bắc Kinh Trung Quốc nói về con bê mới sinh bị dị dạng, còn mang ý mắng chửi người khác là một người hư hỏng, đáng ghét, hay làm những chuyện mà người khác không dám làm.
Người như vậy, cho dù có tính kế cả thiên hạ, cũng không thể trở thành một minh quân.
“Nghe nói Tam công tử chuẩn bị tham gia khoa cử vào đầu xuân năm sau?” Thái Tử cũng không muốn nói đến mấy cái huynh đệ không biết cố gắng, mà chuyển sang chuyện khác, “Trong cung ta có hai vị quan viên đều đứng ở ba vị trí đầu trong khoa cử, Tam công tử nếu không ngại, có thể thường xuyên tới nơi này ngồi một chút.”
“Đa tạ Thái Tử, vi thần……”
“Quận chúa, ngài tỉnh rồi à?” Trong phòng truyền đến âm thanh tràn ngập kinh hỉ của Diên Vĩ.
Hoa Trường Không xốc màn lụa lên đi vào nội thất, đối diện với ánh mắt Hoa Lưu Ly.
Hoa Lưu Ly yên lặng quay đầu.
Hoa Trường Không ho khan một tiếng: “Tiểu muội, mấy ngày nữa huynh lại đến thăm muội.”
“Đa tạ tam ca.” Hoa Lưu Ly duỗi tay sửa lại quần áo Hoa Trường Không , “Gần đây trời rất lạnh, tam ca đừng quên khoát thêm áo.” Ngón tay trắng nõn của nàng vặn một cái vào cánh tay Hoa Trường Không, “Huynh cần phải chăm sóc tốt thân thể của mình.”
Nụ cười Hoa Trường Không cứng đờ, nhỏ giọng nói: “Thái Tử vẫn còn ở bên ngoài, muội chừa cho huynh chút mặt mũi đi.”
Thu hồi tay mình, Hoa Lưu Ly cười nhẹ nhàng nói: “Ca ca, muội muội ở trong cung hết thảy đều rất tốt, huynh không cần phải lo lắng cho muội.”
“Con gái của Thuận An công chúa là Gia Mẫn quận chúa có ý với Anh Vương.” Hoa Lưu Ly nhỏ giọng nói, “Một nhà Thuận An công chúa và Hiền phi rất thân cận.”
Nếu quan hệ không đủ thân, thì chuyện bệ hạ cố ý tác hợp nàng cùng Anh Vương, Gia Mẫn quận chúa không có khả năng sẽ biết.
“Chăm sóc chính mình cho tốt.” Hoa Trường Không nâng lên âm lượng, “Yên tâm đi, tam ca sẽ ở nhà xem thư, nói không chừng sang năm muội có thể có một huynh trưởng làm trạng nguyên.”
“Tam ca nếu huynh có tự tin như vậy, đợi lát nữa ta sẽ viết thư nói cho cha mẹ.” Hoa Lưu Ly xoa xoa bụng.
“Tiểu muội, bây giờ đã qua buổi trưa rồi, muội ăn vài thứ trước đi.”
“Muội không đói bụng.”
“Không đói bụng cũng phải ăn một chút, thân thể muội không thể chịu đựng được đâu, ngoan, nghe lời.”
“Vậy muội……”
“Lại nghĩ đến việc uống cháo trắng ư? Đừng có mơ, Diên Vĩ, bưng cháo thịt tới cho chủ tử ngươi ăn, nhớ chuẩn bị thêm mấy món ăn sáng nữa.”
Hoa Lưu Ly trừng mắt nhìn Hoa Trường Không: Ca, huynh là anh ruột của ta đấy.
Hoa Trường Không vươn ngón tay ra ấn trên trán nàng một chút, sau đó đứng dậy đi ra bên ngoài nói chuyện với Thái Tử.
Chờ đến lúc Diên Vĩ và cung nữ mang thức ăn tiến vào, Hoa Trường Không đứng dậy đi vào xem Hoa Lưu Ly ăn cơm.
Thái Tử nhấp một miệng trà, nghe thấy nội thất truyền đến thanh âm của Hoa Trường Không : “Sao lại ăn ít như vậy, ăn thêm mấy miếng nữa đi.”
“Nếu muội ăn hết chén cơm này, huynh sẽ mua cho muội trâm châu mà muội nhìn trúng lúc trước.”
“Mỗi ngày ăn ít như vậy, thân thể sao khỏa được? Còn có đồ ăn, nhất định phải ăn, đừng tưởng rằng ở trong cung huynh nhìn không thấy, là muội có thể kén ăn không chịu ăn cơm!”
“Tam ca…”
“Làm nũng cũng vô dụng. Diên Vĩ, về sau vào lúc chủ tử nhà ngươi ăn cơm, ngươi phải nhìn chằm chằm nàng, không thể để nàng tùy tiện như vậy.”
“Điện hạ, đã làm ngài chê cười rồi.” Hoa Trường Không lạnh lùng vô tình dỗ muội muội ăn cơm xong, rồi đi chỗ Thái Tử nói, “Xá muội tuổi nhỏ không hiểu chuyện, chuyện ăn cơm từ khi còn bé đã khiến cho người ta nhọc lòng, vi thần đây cũng không có biện pháp.”
“Quận chúa còn nhỏ tuổi, không thích ăn là điều bình thường.” Thái Tử cười cười, “Cô cũng có rất nhiều thứ không thích ăn.”
Một lát sau, cung nữ đem chén không bưng ra, Thái Tử liếc mắt nhìn chén không, xem ra uy nghiêm của huynh trưởng vẫn là hữu dụng, tiểu cô nương rất thành thật đem tất cả ăn hết.
Chờ ngự y chuẩn mạch xong, xác định Hoa Lưu Ly ăn nhiều như vậy sẽ không xảy ra vấn đề gì, tại nội thất Thái Tử nghe Hoa Trường Không răn dạy Hoa Lưu Ly không được kén ăn, mở miệng nói: “Hoa tam công tử, quận chúa còn nhỏ, ngươi không cần nghiêm khắc như vậy, mấy ngày kế tiếp ta sẽ giúp ngươi quan sát quận chúa dùng bữa.”
“Thái Tử điện hạ nói đúng.” Hoa Lưu Ly nhanh chóng tiếp lời.
Cách màn lụa, Thái Tử không nhìn thấy biểu tình của Hoa Lưu Ly, nhưng hắn có thể từ giọng nói của nàng mà tưởng tượng ra vài phần.
Quả nhiên vẫn là tiểu hài tử có chỗ dựa liền đắc ý.
Phòng ngừa trong cung xảy ra khủng hoảng, chuyện ám sát trong Đông Cung cũng không có lan truyền ra ngoài.
Thái Tử tuy rằng không có việc gì, nhưng Xương Long Đế lại rất giận dữ, không chỉ tra xét hết toàn bộ thủ vệ và võ tướng trong cung một lượt, còn gia tăng thêm số lượng vệ binh canh gác cho Đông Cung.
Một số quan viên phụ trách công việc trong cung, cũng bởi vì chuyện này mà chịu không ít ảnh hưởng. Người trong cung tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vào lúc làm việc thì đều cẩn thận hơn rất nhiều.
Duy nhất không chịu ảnh hưởng gì chắc cũng chỉ có Hoa Lưu Ly, sau khi nàng trở về từ Đông Cung, liền trôi qua khoảng thời gian nhàn nhã. Cũng không biết Thái Tử đã nói gì với Thái Hậu nương nương, nhưng Thái Hậu từ sau đấy lại có thêm một sở thích, đó chính là nhìn chằm chằm vào nàng cho đến khi ăn cơm xong.
“Trước kia ai gia xuống dân gian thấy một bà lão dỗ hài tử ăn cơm, chỉ cảm thấy đau đầu, đến hôm nay mới cảm nhận được chuyện đó cũng có vài phần thú vị.” Thái Hậu nói với cung nữ thân cận, “Đứa nhỏ Lưu Ly này biết nghe lời lại còn ngoan ngoãn, ngay cả dáng vẻ ăn cơm cũng đáng yêu hơn so với tiểu cô nương nhà khác.”
Cung nữ cười: “Ngài nói đúng.”
Ngài chưa từng cảm thụ qua uy lực của hùng hài tử, nên mới cảm thấy thích dỗ hậu bối ăn cơm.
Nếu Phúc Thọ quận chúa lớn lên khó coi, lại thích khóc thích nháo, đến lúc đó nếu ngài còn có thể chịu đựng được, thì hãy đến nói những lời này.
Cơm nước xong, Hoa Lưu Ly như cũ bị Thái Hậu đuổi ra ngoài để đi tản bộ, không biết lão nhân gia nghe được lời đồn ở chỗ nào, nói nàng ra cửa chỉ mang theo một hai nha hoàn không có khí thế, thế nên đã sắp xếp thêm mấy cung nữ đi theo nàng.
Nguyên văn lời của lão nhân gia là: “Gặp được người tính tình không tốt, cho dù có xung đột, ngươi mang theo nhiều người như vậy sẽ không bị thiệt.”
Hoa Lưu Ly cảm thấy lời này của Thái Hậu , liền kém không nói thẳng, nếu ai dám động thủ với ngươi, ngươi đánh không thắng thì để cho cung nữ đánh lại.
Nàng cho rằng Thái Hậu đã trải qua các loại âm mưu trong hậu cung hết rồi, nói chuyện sẽ mịt mờ uyển chuyển, không nghĩ tới bên trong lại có cá tính như vậy.
“Tiểu nha đầu, lại bị Hoàng tổ mẫu đuổi ra ngoài đi tản bộ à?” Từ phía xa Thái Tử đã nhìn thấy Hoa Lưu Ly đang chậm rãi đi , “Giữa trưa đã ăn bao nhiêu?”
“Điện hạ.” Hoa Lưu Ly ngẩng đầu nhìn Thái Tử đang ngồi trên kiệu, “Ngài đã dùng bữa chưa?”
“Ta vừa mới ăn ở Thần Dương Cung xong.” Thái Tử đi xuống kiệu, đưa cho Hoa Lưu Ly hai cái hộp.
“Đây là cái gì?” Hoa Lưu Ly nhận hộp, ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt của đồ ăn .
“Ngày mai là đại điển tế thiên.” Thái Tử nhỏ giọng nói, “Trời chưa sáng đã bắt đầu rồi, thẳng đến buổi trưa sau mới kết thúc được.”
Hoa Lưu Ly quay đầu nhìn mấy cung nữ thái giám sau lưng đang cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, làm như vậy hình như không tốt lắm?”
Vào lúc tế thiên tự nhiên ăn quà vặt như vậy…
“Có cái gì không tốt, vào thời gian trẻ con đang phát triển thân thể, cấm không được để đói.” Thái Tử chắp tay sau lưng, đúng lý hợp tình nói, “Ân huệ trời cao lan tỏa khắp mọi chúng sinh, bao dung vạn vật, chút chuyện nhỏ này ngài không sẽ để ở trong mắt, yên tâm.”
Hoa Lưu Ly: “…”
Nàng là… đứa trẻ mười lăm tuổi ư?
Buổi sáng ngày hôm sau trời vẫn còn chưa sáng, Hoa Lưu Ly đã bị Diên Vĩ và mấy cung nữ khác lôi từ trong ổ chăn ra, sau một hồi lăn lộn nàng bị đưa vào trong kiệu.
“Quận chúa, đồ ăn vặt Thái Tử điện hạ đưa cho ngài, nô tỳ để trong túi gấm.”
“Ừ.” Hoa Lưu Ly mơ mơ màng màng gật đầu.
“Thân thể ngài suy yếu, nhóm cung hầu sẽ không dám để ngài mệt mỏi, nhưng mà nô tỳ nghe nói sau khi đại điển tế thiên bắt đầu, thay quần áo sẽ không tiện lắm, hôm nay ngài nhớ uống ít nước thôi.”
“ Được.” Hoa Lưu Ly dựa vào cửa sổ trên kiệu, rồi ngáp mấy cái.
Tẩm cung cách đàn tế thiên rất xa, nhưng dọc theo đường đi trừ bỏ tiếng bước chân ra, Hoa Lưu Ly không nghe thấy bất luận âm thanh nói chuyện nào.
Nàng bị hàn khí của sáng sớm đông lạnh làm cho tỉnh dậy, kéo màn cửa trong kiệu lên nhìn thoáng qua bên ngoài, trên đường treo đầy đèn cung đình xinh đẹp, đường tới đàn tế thiên đều có đèn đuốc sáng trưng, giống hệt như ban ngày.
Phía dưới đàn tế thiên có một mảng đất trống rất lớn, đã đứng đầy người. Hoa Lưu Ly cẩn thận nhìn thoáng qua, phát hiện triều thần và phu nhân đều ở đây, chỉ là phân ra trái phải, không đứng chung một chỗ.
Cỗ kiệu không tiếng động hạ xuống đất, một vị cung nữ nhấc mành kiệu lên, nhỏ giọng nói: “Quận chúa, mời xuống kiệu.”
Hoa Lưu Ly đi ra khỏi kiệu, liền thấy Thái Hậu mới từ phượng kiệu bước xuống vẫy vẫy tay với nàng: “Lưu Ly, tới đỡ ai gia.”
Vài vị phi tần đã sớm chờ ở một bên nghe được lời này của Thái Hậu, trong lòng có chút hụt hẫng.
Trong cung khôn có Hoàng Hậu, cho nên vào lúc tế thiên, phi tần nào nếu có thể đứng bên cạnh người Thái Hậu, chính là vinh hạnh. Những năm qua, Thái Hậu kiểu gì cũng sẽ chọn một người trong mấy phi tần có hoàng tử, không nghĩ tới năm nay lại chọn một ngoại thần nữ đi theo.
Các phi tần không thay đổi tươi cười trên gương mặt, ngược lại ung dung lui về sau một bước, tất cả đều có cảm giác bình thản.
Đại khái “Tuy rằng không phải ta, nhưng cũng không phải ngươi” kết quả như thế này, các nàng vẫn có thể tiếp thu.
Hoa Lưu Ly đỡ lấy tay mềm mại của Thái Hậu, bồi Thái Hậu đi qua mấy triều thần và phu nhân đang đứng trang nghiêm, cuối cùng dẫm lên bậc thang đi lên tế đàn .
Triều thần và nhóm phu nhân âm thầm tò mò, tiểu cô nương đỡ Thái Hậu, có phải chính là con gái của Hoa gia?
Hoàng gia sao lại để cho Hoa gia giành vinh quang?
Không, không đúng. Hoa gia mới vừa đánh thắng trận, hoàng gia khẳng định sẽ cho Hoa gia hết thảy vinh quang, nhưng là hiện tại dù nhiều phong quang, về sau vào thời điểm chèn ép Hoa gia, sẽ tàn nhẫn cỡ nào.
Ôi, gần vua như gần cọp, người hoàng gia chính là vô tình như vậy.
Nội tâm chư vị quan viên cảm thán xong, nhịn không được đưa ánh mắt hướng về trên người Hoa Lưu Ly.
Chuyện phong quang như vậy, sao lại không rơi vào trên người bọn họ nhỉ.
Nếu là bọn họ, về sau tuyệt đối sẽ không rơi vào kết cục như Hoa gia trong tương lai.
Tác giả có lời muốn nói:
Tấu chương nhanh một: Thái Tử tà mị online dạy bảo thiên kim xinh xắn cách ăn vụng đồ ăn vặt.
Người trong cuộc “Thượng thiên” đáp lại: Ngôn luận của Thái tử, không thể đại biểu ý kiến hôm nay.
Tấu chương nhanh hai: Xem vị huynh trưởng số khổ, làm cách nào để chống lên một mảnh bầu trời cho muội muội “Kén ăn”.
Hết chương 14!
Cảm ơn bé Vũ Nhạn đã edit chương này!
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/index.php/tao-tac-thoi-quang-a17722.html