Mang trong mình màu vàng của nắng mới, cứ mỗi tết về những cánh hoa mai lại góp vào cho xuân xanh một màu sắc tươi vàng rực rỡ.
Mỗi dịp Tết đến Xuân về ở miền Trung Trung bộ kéo dài đến dải đất miền Nam, chúng ta lại được ngắm nhìn phố phường rợp đầy những cội mai, nhành mai rất đẹp. Vì sắc đẹp của loài hoa này đã làm say đắm không biết bao nhiêu thi nhân, và từ đó chúng đã hóa thành những hồn thơ dạt dào cảm xúc, vui có, mà buồn cũng có.
Dưới đây là tổng hợp những bài thơ sưu tầm về loài hoa mai, biểu tượng của mùa xuân đã đi vào thơ ca nhạc họa...
Hoa Mai Phương Nam chuộng nhất giống hoa này Mỗi độ Xuân về nở đẹp thay Năm cánh vàng mơ hong gió sớm Một cành lộc biếc đón ban mai Tinh thần hơn cả Lan và Cúc Nhan sắc bỏ xa Huệ với Nhài So sánh hoa Đào trên đất Bắc Nhất nhì ai dễ chịu nhường ai! (Trần Bảo Kim Thư)
Hoa Mai Ngày Tết Nhớ tuốt lá cho mai về kịp tết Kẻo giao thừa thiếu hẳn một mùi hương Mai vàng nở như em về đúng hẹn Áo vàng phơi sáng rỡ cả con đường Anh tuốt lá đợi mai về ngày tết Chở mùa xuân trên mỗi đóa vàng tươi Hương thoang thoảng mùa xuân tràn vườn ngọ Ngỡ như em đang đứng nhoẻn môi cười Trong giấc ngủ ngào hương hoa về hội Đứng vin cành em cũng đẹp như hoa Anh bên em giữa vườn xuân nắng xóa Bừng cơn mơ vàng tỏa cánh mai vàng (Lê Viết Tư)
Mai Vàng Xuân bảy lăm. Tết Tân Biên Mai rừng một nhánh nở bên giếng rừng Em đang múc nước bỗng dưng Nhìn mai vàng nở rưng rưng nhớ nhà Giờ này mẹ ở quê xa Cành mai mẹ cắm chắc là vàng thêm (Tế Hanh)
Tết Đề Mai Cao sâu từng nhập bóng cây già Cây vẫn thân xưa bóng chẳng nhòa Vườn trải băng sương trăm thức cỏ Xuân còn thúy vũ một cành hoa Lòng nghe nắng ấm say đôi chút Cánh để men hồng nhuốm phớt qua Vang tiếng chim xanh về hót đấy Bồng lai hẳn nhớ kẻ đi xa. (Vũ Hoàng Chương)
Hát Trên Núi Tay đan tay chiều muộn rồi Nhạc trôi dưới phố nắng ngùi trên cây Mắt đan mắt cay nồng cay Sương giảng lũng thấp nhớ đầy lên vai Môi đan môi nụ hôn dài Rẩy run đôi cánh hoa mai chợt vàng Đồi lang thang núi lang thang Dắt nhau về thủa hồng hoang hai người Tóc đan tóc bời rối bời Trăng trôi qua phố mây rời rã mây Ngủ đi thôi ,ngọn cỏ may Tim anh hãy tựa những ngày còn xanh Ngủ đi thôi con chim oanh Giữ ngoan tiếng hát dỗ dành mai sau Núi cắt rốn , đồi chôn nhau Đi đâu cũng nhớ quay đầu về non (Mường Mán)
Mai Vàng Nở Giữa Mùa Đông Ừ nhỉ, bây giờ mới nhớ ra Áo dài xưa cũ đón xuân xa Nhìn sao bỗng thấy sầu tê tái Luyến tiếc một thời xuân đã qua
Áo cũ giờ đây hết mượt mà Không còn dài đủ để thướt tha Đường kim mũi chỉ mong manh quá Tà áo thêu mai hết đậm đà
Áo mới vội may ép hoa vàng Cho kịp mừng xuân lộng lẫy sang Mai này duyên dáng trong ngày hội Tha thướt vui vầy pháo reo vang
Hoa mai năm cánh giữa mùa đông Bừng ngát hương thơm thắm mộng lòng Trong tôi bỗng nở mai vàng thắm Một đóa hoa lòng thơm ngát trong. (Nguyễn Thị Tê Hát)
Mai Vàng Mai vàng đẹp lắm biết sao vừa. Thử hỏi nhà em đã có chưa. Lộc biếc hoa tươi bao kẻ thích. Cành xanh nhánh tốt lắm người ưa. Giao mùa đổi tiết mây thơ thẩn. Tết đến xuân về gió đẩy đưa. Trăn trở trong lòng nhiều ước vọng. Tương lai tươi đẹp vẫn không thừa. (Vũ Hùng Việt)
Bản họa: Khéo lựa cành mai chậu cũng vừa Em mừng tặng đấy đẹp lòng chưa Mai vàng thắm sắc anh từng chuộng Nụ trắng tươi màu chị vẫn ưa Mở cánh khoe hương giờ trừ tịch Khơi đài quyện khói phút giao thừa Ngoài song bếp lửa ôm nồi bánh Lãng đãng mây vờn gió lộng đưa (Thanh Thanh Khiết)
Thơ Treo Dưới Cội Mai Vàng Xuân đang về trên đời tôi lữ thứ Hay Xuân về hồn viễn xứ điêu linh Không hoa tươi, hoa héo chẳng hoa tình Không bánh pháo, một mình nâng ly nhạt
Xuân đong đưa hay tình xuân tôi lạt Mà lòng buồn nhớ bóng dáng ngày xưa Chiều hôm nay một chiều của cuối mùa Người tri kỷ chả về vui Xuân nhỉ ?
Tiếng đàn Xuân như lời ai thủ thỉ Sương xuống dần lành lạnh chỉ đêm nay Ba mươi rồi… ba mươi chết nồng say Tôi khắc khoải ôm mảnh tình đơn lạnh
Xuân về chưa sao tuyết rơi phủ trắng Cánh én còn ngơ ngác đón Xuân sang Ðêm giao thừa thơ vắt cội Mai vàng Ðợi tri kỷ gieo vần thơ biệt xứ
Cố hương xa, rưng lòng người lữ thứ Cội Mai vàng Xuân cô lữ buồn thiu ! (Phan Cát Linh)
Cha! Mai vàng trước ngõ mừng xuân Cha yêu nay vắng, ần cần cũng theo Thuở thời trông ngóng, mừng reo Cha mang một nhánh mai về góp xuân
Mai vàng nay ở trước sân Con thơ mỏi mắt, mẹ cần tiếng cha Xuân về rồi lại xuân qua Nhành mai giờ đã cội già còn đâu.
Con giờ xa xứ làm dâu Cha ơi có hiểu canh thâu nhớ người Nhớ từng ánh mắt nụ cười Nhớ từng lời nói dạy lời con thơ.
Đêm về say ngủ giấc mơ Tuần trà, thưởng nguyệt làm thơ cùng người! (Sake)
Anh Về Khi Mai Nở Xuân lại đến người mừng nhau chúc tụng Tôi lại về thờ phụng cúng tổ tiên Xa quê hương niềm thương nhớ vô biên Ray rức mãi triền miên theo năm tháng
Tôi về lại sau nhiều năm phiêu lãng Nơi xứ người ôi ngao ngán làm sao Thèm được nghe tiếng mẹ hát ngọt ngào Lời dạy bảo không thể nào quên được
Tôi sẽ trồng hoa mai vàng ngõ trước Hoa anh đào, hoa thược dược cửa sau Tường vôi trắng giờ rêu phủ phai màu Tôi sẽ sơn với màu xanh hy vọng
Mẹ hiền tôi sẽ không còn trông ngóng Giọt lệ sầu thôi vướng đọng bờ mi Tôi xóa tan bao cay đắng sầu bi Cho mẹ thấy những gì Xuân mang tới
Bầy em thơ tung tăng trong áo mới Dáng hồn nhiên mừng khoe với xóm làng Kể từ đây cứ mỗi độ Xuân sang Anh về lại khi mai vàng nở rộ (Gió Bụi)