Các bạn Ah76 thân mến !
Tôi muốn viết một bài về những kỷ niệm thời sinh viên của AH76 . Đề tài thì có nhiều, nào là học tập, lao động, văn nghệ, cảnh sinh hoạt của SV trong ký túc xá .v.v. Nhưng có lẽ nên viết về đề tài muôn thuở, đó là đề tài về tình yêu. Tôi không phải là người giỏi văn, thơ, nhưng tôi thích viết và nói chuyện phiếm, hài hước, có thể không hợp với cái “ lỗ tai” của một số bạn, bởi tôi chỉ là “dân” học kỹ thuật, mà lại học hóa nữa, nên chỉ biết những công thức đã định sẵn, có hay chăng là biết cách “copy” và pha chế để cho ra sản phẩm đa dạng hơn mà thôi, vậy nên tôi cứ mạnh dạn viết ra đây và rất mong các bạn chịu khó đọc dùm.
Tình yêu của thời học trò có nhiều “gia vị” lắm, nên việc pha chế chắc sẽ thuận lợi nhiều. Hơn nữa đề tài tình yêu nó thể hiện trong tất cả : Trong học có yêu, trong lao động, văn nghệ cũng nảy sinh tình yêu, bất cứ một loại hình sinh hoạt nào của sinh viên cũng có thể nảy sinh tình yêu. Tình yêu ở tuổi sinh viên tuy nó không ngây thơ như tuổi học trò, nhưng nó trong trắng, nó vô tư lắm, không có chỗ cho sự “tính toán”, “chọn lọc”. Nói chung là yêu “tít cả mắt”.
Ngày xửa, ngày xưa, vào cái năm 76 của thế kỷ trước, lớp AH76 trường ĐHBK TP. HCM có 33 nữ sinh viên. Em nào cũng đẹp, em nào cũng xinh, cũng học giỏi ( nói câu này có vẻ hơi nịnh đầm đây). Thời đó toàn trường có khoảng 1200 sinh viên, trong đó nữ chưa đến 6%, tức là nữ của AH76 chiếm gần 50% nữ sinh toàn trường. Đối với trường ĐHBK thì nữ “hiếm” lắm. Phàm ở đời đã hiếm thì rất quý, nói theo ngôn ngữ ẩm thực của dân miền Bắc thời đó thì nữ của AH76 cứ quý y như “ mì chính cánh” ấy ( bột ngọt hạt lớn ). Vì vậy những chàng SV muốn tìm người yêu trong trường không phải dễ đâu , tính theo tỷ lệ thông thường thì một phải “ chọi “ mười ( ghê chưa ). Đặc biệt hơn đối với các em thuộc diện “hoa hậu” của “xóm” AH76 mà nói thì các anh cứ phải là một chọi cả trăm. Chả vậy mà đã có những cuộc “ tàn sát” nhau bằng “bút bi nguyên tử” xảy ra rồi hay sao. Tuy nhiên càng có cạnh tranh thì “chiến thắng” càng oanh liệt.
Trong lĩnh vực tình yêu đôi lứa nó không tuân theo quy luật thông thường của cuộc sống là “mạnh được, yếu thua” mà nó luôn đi theo cái nhịp đập “thổn thức” của trái tim, nó phụ thuộc khá nhiều vào hai yếu tố, đó là “thứ nhất cự ly, thứ nhì cường độ”. Nói về hai yếu tố này thì con trai AH76 có thừa lợi thế. Vậy thì các chàng trai AH76 đã tận dụng lợi thế đó ra sao? có trời mà biết, “cả làng Vũ đại cũng không ai biết”. Chỉ biết rằng AH76 có năm cặp đôi đã thành vợ thành chồng, kể ra thì ít thật, đúng ra là phải mười cặp cơ. Tôi biết họ yêu nhau, thích nhau nhiều lắm, họ làm thơ tặng nhau, họ giúp nhau mua, bán “ nhu yếu phẩm”, họ giảng bài cho nhau, họ chăm sóc nhau từng ly từng tý, miếng cơm, ly nước. Cứ đến giờ nghỉ trưa, họ tranh thủ đi tìm những phòng trống để “chiếm lĩnh mặt bằng”. Có những cặp đôi “ồn ào”, có những cặp đôi “thầm lặng”. Họ tìm mọi cơ hội để được gần nhau, đàn hát với nhau mỗi khi có thể. Họ tỏ tình với nhau theo kiểu rất “sinh viên”, những bài ca, lời hát viết tặng nhau theo kiểu nửa vô tình, nửa cố ý, hay bất chợt tình cờ vẽ một trái tim vu vơ nào đó trên tờ giấy nháp rồi cố tình để cho “đối phương” nhìn thấy và “bắt tín hiệu” bằng một nụ cười bẽn lẽn, rồi thế là yêu. Hồi đó yêu nhau, có ai mà nói được câu “anh yêu em” đâu, chỉ thể hiện bằng ánh mắt, nụ cười và những cử chỉ chăm sóc cho nhau, chỉ có vậy nhưng cũng đủ gọi là rất yêu. Tình yêu nảy nở trong học tập, trong lúc đi lao động, khi tập quân sự ...Có nhiều bài thơ tình viết tặng nhau nhưng mượn “báo tường” để gửi cho người mình yêu, thơ thì viết ra theo kiểu nửa chủ ý nửa tung hỏa mù nên “đối phương” bối rối, “nửa mừng, nửa lo” không biết viết cho mình hay cho ai đây. Đăng báo tường rồi nhưng tác giả cũng không lấy tên thật mà dùng bút danh “ ma quỷ” nào đó để chơi trò ú tim.
Ví dụ tôi xin trích ra đây đoạn đầu của bài thơ tình thời sinh viên có tựa “ Em yêu chiếc áo màu xanh” , của tác giả Ái Đô. Bài thơ này đã đăng trên báo tường trong dịp tập quân sự ở Quang Trung năm 1978:
Thu bạn em nó kể
Nó thích áo màu hồng
Chiều dạo phố ngắm trông
Sao mà vui mắt thế
Còn cái Mai nó kể
Nó thích màu tím Huế
Màu tuổi trẻ thủy chung
Và cô bé tên Hồng
Lại nói yêu màu trắng.
Riêng em thì nói thẳng
Em thích áo màu xanh
Từ ngày em ở gần anh
Em yêu chiếc áo màu xanh lá rừng
....
Một bài thơ tình khác, bài này được viết tặng 10 bạn nữ trong đội múa của lớp ( tất nhiên trong cái chung tác giả cũng lồng cái riêng của mình ở đó ) vào dịp liên hoan văn nghệ toàn trường cuối năm 1978 , mà đã được tác giả “công bố” trong dịp họp mặt 36 năm của lớp, tôi xin trích đoạn cuối như sau :
.....
Tập sớm, tập chiều vất vả lắm không em?
Ngõ phố về khuya chỉ có mình em
Mà vẫn hăng say nhiệt tình chẳng kém
Để đến hôm nay trăm người xem đều mến
Mười cánh áo vàng múa điệu dân ca
Anh ngắm nhìn em giữa những đóa hoa
Lòng mến tình thương bỗng hòa làm một.
Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ hiểu là họ đang “tia” nhau rồi đó.
Lớp ta có bạn K... ngày đó cũng làm nhiều bài thơ tình hay lắm , như bài “Mùa bông điệp vàng”... Thực tình tôi không biết hồi đó bạn K... yêu ai mà làm thơ tình hay quá, rất tiếc tôi không nhớ được bài nào.
Sinh viên thì hay dùng thơ để tỏ tình và từ chối tình cũng bằng thơ, họ không làm thơ hay thì mượn thơ, có sao đâu, miễn làm sao nói rõ được lòng mình là thỏa mãn lắm rồi:
Chàng tỏ tình với nàng như vầy :
Nhà em cách mấy quãng đường
..........
Anh yêu em lắm , xin đừng yêu ai.
Nhưng nàng từ chối khéo nên viết lại :
Nhà em xa cách quá chừng
...........
Em van anh đó, xin đừng yêu em.
Chuyện tình của AH76 là muôn màu, muôn vẻ, đã có những chàng được, nhưng cũng có không ít những chàng “thua” trong sự “nuối tiếc”. Có phải chăng cự ly thì đã đủ gần, nhưng cường độ thì chưa đủ mạnh để “đánh gục” đối phương. Xin lỗi các bạn tôi có thể kể ra cho vui nha, không có ý đụng chạm hay gợi lại nỗi đau tinh thần của bất cứ ai đâu: Anh C yêu tha thiết em H nhưng chỉ có mỗi “ chiêu” là rủ nhau tập hát chung mà thôi, hát hoài, hát mãi mấy tháng trời mà chẳng nói câu yêu, hai người cũng thích nhau lắm nhưng “cường độ” chưa đủ mạnh để vượt qua ngưỡng tình bạn và sau đó thì “thế là hết ai đi đường đó “. Chàng H thích cô T nhưng không dám tỏ tình mà chỉ bô bô cái miệng bâng quơ, sau này gặp lại nhau chàng hay nói nửa đùa nửa thật :” Tiếc quá”. Chàng M rất muốn yêu em M nhưng không dám nói ra, nhưng lại hay “ghen gió”, có ai lại gần M là chàng thế nào cũng có vài lời châm chọc để làm sao cho đối phương dạt ra xa. Anh S yêu em H, anh B yêu tha thiết em C cho đến tận bây giờ vẫn còn yêu .v.v nhiều cặp lắm. Có lợi thế cùng trong lớp cả, mà vẫn “bị thua trên sân nhà“, thế mới “đau” chứ. Rồi chuyện anh T yêu thầm em M, trong khi cự ly quá gần thì không thổ lộ, để đến lúc ra trường xa tít mù khơi rồi mới viết thư “xin yêu”. Ở vào cái thời đó, chưa phải là thời hiện đại như bây giờ, nhưng chí ít cũng không quá “cổ” như thời các cụ ngày xưa rằng :
“ yêu nhau đứng ở đằng xa, con mắt liếc lại bằng ba đứng gần”.
Cứ ở đằng xa mà liếc thì “hãy đợi đấy”, bởi vì ở trường ĐHBK có hàng trăm “thằng” nó liếc con gái AH76. Bằng chứng rành rành là có đến 7 em đẹp nhất của lớp lại đi lấy chồng lớp khác cùng trường (thế có đau không cơ chứ, tiếc đứt từng khúc ruột). Phải nói rằng có cự ly gần là yếu tố cần nhưng chưa đủ, mà phải có cường độ mạnh nữa cơ. Cụ thể tôi chứng minh cho các bạn thấy nha: Bạn trai T cùng trường yêu bạn nữ C ở AH76, trong lúc đó anh T biết có anh B ở cùng AH76 cũng rất yêu em C. Để so sánh 2 người, người ta thường so sánh hình thức “nhất dáng nhì da”, về khoản này thì anh B lớp ta “ăn đứt” anh T. Nhưng để chiếm trọn trái tim của nàng, anh T quyết tâm tấn công bằng được em C, thử thách tình yêu bằng cách cả hai cùng “đi tát biển đông” và cuối cùng em C đã “đổ” và đi theo tiếng gọi của tình yêu có cường độ mạnh, để cho trái tim của B phải “ rỉ máu” đến tận bây giờ.
Ngoài ra cũng có những mối tình dang dở, sau 36 năm cho đến bây giờ họ vẫn yêu nhau tha thiết mà không được gần nhau, để rồi lúc nào họ cũng “ xin còn gọi tên nhau “ và họ vẫn hy vọng có ngày nào đó :
“ Em trở về tìm lại trái tim em
Đã bỏ quên góc phố nào không rõ
Giữa mênh mông với tận cùng nỗi nhớ
Hiển hiện một người - đó chính là anh”
Nhiều anh chàng “thua trên sân nhà, sang quậy nhà hàng xóm” , tấn công bên ĐH Sư phạm, ĐH Kinh tế, các em nữ sinh viên nhiều vô kể. Thỉnh thoảng vào chiều thứ bảy hay chủ nhật, các em “hàng xóm” lại theo chiều ngược lại, ghé thăm ký túc xá ĐHBK, giao lưu, những chàng “kém cạnh” tán gái hơn cũng nhân dịp được hưởng “xái”. Có các em đến, mấy anh tất tả , hớn hở chạy ngược chạy xuôi ra chợ Lữ Gia mua thực phẩm về làm cơm tiếp đãi mấy nàng, tưởng mua sơn hào hải vị gì to tát, ai ngờ mua được nửa chậu nước lèo bún bò Huế của mẹ bạn Phan Anh Hùng (chỉ có đủ tiền mua nước lèo thôi ) về làm canh “thịnh soạn” tiếp cơm bạn gái, vậy mà tình vẫn cứ bén rễ, yêu cũng vẫn lên hương. Nhiều khi “sân nhà” và “sân hàng xóm” hiểu lầm nhau, rồi nước mắt ngắn, nước mắt dài chảy ra, chỉ tội mấy chàng phải gân cổ ra mà giải thích. Vui ơi là vui.
Chuyện tình yêu là muôn thuở, đối tượng là SV thì lại càng nhiều tập. Bài này tôi xin dừng ở đây, lần sau có dịp tôi sẽ kể tiếp các bạn nghe về chuyện mấy chàng vượt tường rào ký túc xá đi yêu , tình yêu mất dép ... và mấy anh chàng đang yêu thì bị “bồ” đá, khóc hu hu như người mất sổ gạo thời bao cấp, làm cả ký túc xá “cười như nghé”.
Những câu chuyện tình thời SV dù có hậu hay không thì nó mãi mãi vẫn là một kỷ niệm đẹp của một thời, và mỗi chúng ta ai cũng có một nỗi nhớ day dứt thời xa vắng:
“Trong mỗi người - nỗi nhớ cứ nhân đôi
Mà niềm vui chỉ sẻ chia một nửa
Nhắc lại chuyện xưa những thời khốn khó
Số phận chúng mình - đáp số như nhau”
Thân ái !