
Không chỉ ngày giỗ, nhiều buổi sáng yên tĩnh, tôi vẫn thường thắp một nén nhang trên bàn thờ Mẹ. Trong làn khói hương thoang thoảng, nhìn di ảnh, tôi có cảm giác như mình đang đứng trước ánh mắt vừa ấm áp, vừa sắc sảo của Mẹ ngày nào.
Mỗi khi có chuyện phải suy nghĩ, lo âu hoặc đứng trước một quyết định quan trọng, tôi lại đến bên Mẹ, thắp nhang rồi lặng lẽ tâm sự.
Ngày trước, tôi luôn nghĩ mình đã là một người đàn ông trưởng thành, phải tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Tôi không muốn Mẹ lo nên ít khi kể những khó khăn trong công việc. Mẹ hỏi, câu trả lời của tôi hầu như lúc nào cũng là: “Mẹ yên tâm, mọi chuyện đều ổn”.
Nhưng Mẹ luôn có cách để biết. Mẹ kết thân với đồng nghiệp của tôi, lắng nghe những câu chuyện xung quanh để hiểu thêm cuộc sống và công việc của con trai. Khi thấy có điều gì không ổn, Mẹ kiên trì hỏi han cho đến tận cùng. Chuyện lớn hay nhỏ, Mẹ đều muốn cùng tôi tìm một cách giải quyết.
Sáu năm qua, tôi dần quen với suy nghĩ Mẹ vẫn ở trên cao, âm thầm bảo bọc cho tôi và những người Mẹ thương. Nhưng quen với sự vắng mặt không có nghĩa là không nhớ. Vẫn có những lúc, lòng chùng xuống vì biết rằng mình không còn được nghe Mẹ hỏi: “Mọi chuyện có ổn không con?”.
Tối nay, những người em thân quý tổ chức sinh nhật sớm cho tôi. Mọi người cười nói vui vẻ, còn trong lòng tôi, nỗi nhớ Mẹ và niềm biết ơn bạn bè cứ đan xen vào nhau.
Cuộc sống vốn là như vậy. Có ngày vui đi cùng nỗi nhớ, có nụ cười mà trong lòng vẫn chạnh buồn. Thôi thì ở trong hoàn cảnh nào, mình sống trọn vẹn với khoảnh khắc ấy. Nhớ Mẹ thì cứ nhớ. Vui cùng những người mến thương mình thì cứ vui. Đó cũng là cách để trân trọng những tình cảm mà cuộc đời đã dành cho mình.
Hôm nay, ngày giỗ Mẹ…