Em chào các bác ! Em và nyc đã gặp gỡ và bên nhau được hơn 2 năm, tính đến ngày hôm nay em viết post này cũng đã 3 năm rồi, 2 đứa đều yêu thương, tôn trọng và cùng nhau phấn đấu trong suốt thời gian qua. Nhưng do bạn ấy quê tại miền Trung, phụ huynh không đồng ý cho mối quan hệ của bọn em vì những lý do: em gốc Bắc nên xa với họ, gia đình ba mẹ ly hôn và đều đã bước tiếp, quá phức tạp với 1 gia đình hạnh phúc như nhà bạn ấy, hai đứa ngang tuổi nhau (25t), em là kỹ sư xây dựng mới ra trường nên mức lương hồi đó cũng chỉ được 15tr/tháng, kinh tế hai gia đình cũng chênh lệch nhiều. Tuy vậy bọn em vẫn âm thầm gắn bó với nhau.
Rồi đến lúc em nhận được tin bố ruột mình báo nợ (hơn 1 tỷ) thì em bắt buộc phải lựa chọn đi sang Nhật để làm việc với hi vọng giúp đỡ được gia đình. Em học tiếng Nhật trong khoảng 1 năm, trong 1 năm đó bạn ấy về miền Trung để sống cùng gia đình, em vẫn hàng tháng vào chơi và mối quan hệ của bọn em vẫn ổn dù cả hai đứa đều biết ngày em lên máy bay sẽ gần như là chấm hết vì cái mớ hỗn độn ở phía em.
Trước khi bay 1 tháng e đã chủ động nói với bạn ấy rằng cần dừng việc liên lạc lại để chạy đà tâm lý dần vì bạn ấy cũng đã nch nghiêm túc với em rằng bạn ấy không chờ được và e cũng biết là điều đấy khó ai làm được, đến tương lai bản thân mình còn chưa chắc chắn thì sao lo cho ngta được. Đến ngày lên máy bay và đáp xuống cái vùng đất mới này, công việc tuy vẫn thuộc chuyên ngành nhưng không phải task&target mà em thực sự mong muốn nhưng vì kinh tế mà vẫn phải vật lộn, nhiều áp lực không thể tâm sự với gia đình hay bạn bè được nên em càng stress thì càng nhớ tới bạn ấy hơn, ngoài thời gian làm việc thì e dành thời gian ra để học, đọc, chạy bộ, chơi game,... nhưng cứ khi chuẩn bị nhắm mắt ngủ thì lại nghĩ đến bạn ấy...