Gởi Nguyễn Văn Gia và Đoàn Phương Lannhân ngày cưới của hai bạn
Tôi đã từng có cảm giác mồ côiKhi gõ cửa những ngôi nhà vắng ngườiKhi đang khát gặp giếng sâu không có nướcKhi gặp bếp không có lửa châm thuốcGặp những cái bình vôi không có chìa vôi…
Như gặp những người bạn độc thân của tôi!Và vì thế lòng rất vui sáng nay đi làm về thấy cái thiệp cưới trên bànÁnh một màu hồng giữa ngổn ngang sách vởMừng thêm một người có chồng. Mừng thêm một người có vợMừng cái ông vôi đã có chìa vôi!
Cái thiệp cưới trên tay ấm áp màu trờiTôi gọi vợ mình và biết mình có lỗiTất bật ăn làm, quên ngày mình cướiTrước hạnh phúc bạn bè, em có trách anh không?Bỗng nhiên gặp một phút rưng lòngTôi nắm tay vợ mình, cố mường tượng ra lần thứ nhất mình đã nắmCái bàn tay bây giờ khác lắmNếp nhăn chảy qua thời mình yêu…
Lần thứ nhất tôi nắm và không biết đến thứ bao nhiêuCái thiệp cưới lay động sâu xa về bàn tay người vợVất vả thời gian như đường vân trên thớ gỗCứ xoắn vào tôi những vòng tròn đồng tâm…Bạn mình lấy vợ em có vui không?Cái anh chàng lênh khênh tưởng như đi suốt đời mình không cần chỗ tựaCái anh chàng có thể làm thơ bằng tiếng mẹ mình và giảng thơ bằng ngoại ngữ…Tính tế và cởi mởThường mang đến niềm vui cho đám đông…
Cái anh chàng đôi lúc tưởng có gì rồi mà hóa ra khôngVà đột ngột đang không thành cóNhư sáng nay bàn tay của gióLật tờ vui: cái thiệp cưới trên bàn!Thế là thật rồiCuộc sống qua trangHai bạn sẽ gặp trên vở mình những gì chúng tôi đã viếtHạnh phúc tuyệt vời và yêu cầu quyết liệtĐối mặt ta phía trước con đường…
Ơi những người bạn mà tôi yêu thươngTưởng như những gì mình có hôm nay đều ra từ gian nan vất vảTổ quốc bao dung như người chị cảNắm tay ta nhắc nhủ từng lời…Ngọn đèn trong đêm và ánh sáng ngoài trờiRọi vào tâm hồn ta những ngày mình đã sốngHạnh phúc lứa đôi và tình yêu cao rộngGiúp mình lớn thêm!
Gia (*) ơi,Có một thời cái hình mũi tênCứ nhẫn tâm xuyên qua những trái tim đau khổChỗ mũi tênHôm nay là ngọn lửaTình yêu!
Đà Nẵng, ngày 7.7.1985
————-(*) Tác giả Nguyễn Văn Gia, người được nhà thơ Đông Trình tặng bài thơ này.