Đăng lên nhiều chỗ để xin thêm ý kiến. Đã mang thai 33 tuần và là mẹ chuyển giới nam (FTM) nên mình hơi phân vân. Mình bắt đầu bằng việc nói rằng mình bước vào thai kỳ này mà không mong chờ gì từ ai ngoài bạn trai, anh ấy rất tuyệt vời. Gia đình ruột thịt của mình rất nhỏ, còn gia đình anh ấy thì rất đông nhưng họ hơi kỳ cục. Hầu hết đồ dùng cho bé trai đều do chúng mình tự mua, mình không tổ chức tiệc mừng em bé vì cả hai đều xa gia đình, nhưng mình có đăng ký mua sắm online.
Suốt thai kỳ, không một người nào trong gia đình anh ấy thèm hỏi thăm mình, hỏi sức khỏe mình ra sao, bé thế nào, và khi mình gửi ảnh siêu âm thì họ chẳng quan tâm gì cả. Đặc biệt là bố anh ấy, hồi nhỏ ông ấy không tốt với bạn trai mình lắm, nhưng mấy tháng nay cứ nói là ông ấy sẵn sàng "mua hết đồ trong danh sách đăng ký" và đưa bé đi Disney, vân vân. Vài người có hỏi mình cần gì hoặc xin link đăng ký mua sắm, nhưng thực sự thì chẳng ai mua gì cả. Đừng hiểu lầm, mình không phải vì đồ đạc hay tiền bạc gì cả. Nhưng giờ sắp sinh rồi, gia đình anh ấy lại bảo chúng mình phải đi từ Georgia đến Indiana để cho họ gặp bé càng sớm càng tốt. Bỏ qua vấn đề sức khỏe và an toàn, mình thấy điều này thật là láo, vì họ chẳng thèm hỏi thăm mình suốt thai kỳ, giờ lại muốn chúng mình tự bỏ tiền ra để đi gặp họ?
Mình không muốn làm người yêu "cay cú", cũng chẳng muốn tước đoạt của con mình một gia đình yêu thương nó, nhưng trước khi mang thai mình đã không có mối quan hệ tốt với gia đình anh ấy rồi, và giờ mình cảm thấy áp lực vì họ muốn gặp con trai mình, và mình cảm thấy mình sẽ mãi chỉ là người ngoài đối với họ. Mình không biết có nên bỏ qua lòng tự trọng hay nên nói thẳng cảm xúc của mình với bạn trai hoặc trực tiếp với họ không.