Dạo mình mới khởi đầu kể chuyện đời xưa qua i-meo với nhóm bạn học cũ Đà Lạt, họ chuyền cho thân hữu Đà Lạt, có người học chung trường hay chung lớp yêu cầu mình gửi tấm ảnh thời học sinh để họ xem có nhớ mình hay không. Lý do là họ không nhớ mình là ai. Trong lớp, thường người ta nhớ những học sinh giỏi, tiên tiến như Trần Trọng Ân và những học sinh hay phá như Từ Lê Bình, còn lại những học sinh khác như lục bình trôi sông nên chả ai nhớ sau 40 năm. Họ ngạc nhiên khi có người học chung lại nhớ chuyện người Đà Lạt, trong lớp khi xưa nên tò mò muốn biết mặt tên Sơn đen Đà Lạt mà họ không biết hay nhớ.
Mình gửi cho họ xem tấm ảnh trên thì tìm lại được vài cô hàng xóm, vài tên hàng xóm ngày xưa ở cư xá Công Chánh Hai Bà Trưng Đà Lạt. Có người kêu: “tôi nhận ra ông này”. Điều quan trọng là nhờ tấm ảnh này chạy lòng vòng giúp mình tìm lại được đối tượng một thời. Vẫn sinh sống tại Đà Lạt, đại gia của Đà Lạt ngày nay. Một hôm nhận được tin nhắn: “bạn khỏe không”, kêu nhìn hình mới nhận ra, xin làm bạn trên mạng khiến mình như bò đội nón. Tò mò mình xem rồi profile thì tá hỏa Tam tinh. Đối tượng một thời. Kinh
Sau này có anh bạn học cũ tên Chử NHị Anh, sửa lỗi chính tả, biên tập lại…làm một kỷ yếu mang tựa đề “Mực Tím Sơn Đen”, gồm 100 bài mình viết kể về Đà Lạt trước và lục bình Đà Lạt trôi dạt qua năm tháng sau 75,…. Bỏ lên Amazon và PDF trên trang nhà của cựu học sinh Văn Học Đà Lạt xưa, để ai là dân Đà Lạt khi xưa muốn tìm đọc chút dư âm Đà Lạt một thời thì gửi mua để đọc lại chuyện đời xưa ở Đà Lạt. Sau này có hai ông thần hay đọc bài của mình trên mạng, 1 người ở Hoa Kỳ và một người ở Việt Nam, buồn đời hỏi mình cho họ làm một bờ lốc mang tên Mực Tím Sơn Đen rồi tải tất cả bài mình viết qua đó. Bổng nhiên biến mình thành bờ-lốc-gơ dù mình rất dốt tiếng Việt.
A-di-đà-Phật. Thị Mầu đầm