Mỗi giọt mưa rơi xuống mặt đất đều mang theo một câu chuyện kể riêng. Có lẽ là câu chuyện của những đám mây lang thang phiêu bạt khắp phương trời, gom góp những giọt nước tinh khiết nhất để rồi hào phóng ban tặng cho nhân gian. Cũng có thể là câu chuyện của những dòng sông, con suối, sau bao ngày khô cạn, nay được thỏa thuê uống no nước trời, để rồi lại miệt mài chảy về biển lớn bao la. Và trong mỗi giọt mưa ấy, tôi cảm nhận được sự giao hòa kỳ diệu giữa trời và đất, một mối liên kết vô hình nhưng bền chặt, nuôi dưỡng và chở che cho tất cả sự sống muôn loài.
Mưa về, lòng người cũng trở nên khác lạ. Cái ồn ào, vội vã của cuộc sống thường nhật dường như nhường chỗ cho một khoảng lặng. Khép mình lại trong không gian riêng, lắng nghe tiếng mưa rơi, và để những dòng suy tư miên man chảy trôi. Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức xưa cũ bỗng ùa về, sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Có thể là hình ảnh một mái hiên quen thuộc, nơi ta trú mưa ngày thơ bé. Có thể là mùi đất ẩm nồng nàn sau cơn mưa rào, gợi nhớ về những buổi chiều lội bùn bắt đám cá rô con, đám cá sặc hay mấy con cá tràu cửng. Và trong miên man miền nhớ ấy, những cơn mưa tuổi thơ tôi luôn gắn liền với dáng hình thân thương của má.
Hồi ấy, nhà tôi xa lắc - nằm sâu hun hút trong một xóm nhỏ của miền biên viễn Tây Ninh; nơi nắng như lửa mà đất vẫn xanh; nơi gió thổi suốt bốn mùa mà lòng người vẫn dịu dàng như cánh lúa trổ đồng. Má tôi, người con gái Tây Đô, từ Cần Thơ theo chồng về nơi xứ lạ. Mười đứa con lần lượt ra đời, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè trĩu lên vai. Cuộc sống cứ thiếu trước hụt sau nên những chuyến về thăm quê ngoại của má cứ xa dần rồi xa dần. Mỗi buổi chiều ngập ngụa mây đen, khi bóng tối chầm chậm buông xuống triền quê, má lại ngồi một mình, ánh mắt buồn vời vợi hướng về phía xa xăm. Chắc má nhớ ngoại, nhớ nhà. Những cơn mưa rả rích đổ xuống, dầm dề, dai dẳng, mang theo cái mùi ngai ngái của đất ẩm, lòng má càng thêm khắc khoải.