Ai là người chấp cánh ước mơ?

Từ khi chào đời đón được những tia sáng đầu tiên của cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha mẹ. Năm tháng đi qua, những tình thương ấy nuôi nấng tôi nên người và lúc ấy tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là khi chập chững những bước chân vào môi trường học tập và rèn luyện, tôi mới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đường dài không chỉ có cha mẹ mà còn có những người thầy người cô- cha mẹ thứ hai trong tâm trí tôi hôm nay và mãi mãi.

Ngày còn thơ bé, âm nhạc như là một thứ ánh sáng đánh thức tâm hồn và tuổi thơ tôi.Bài hát đầu tiên tôi được nghe khi vào lớp 1, mà bài hát đó lại được chính cha kính yêu của tôi mở “Người thầy”. Đến tận bây giờ, những giai điệu, hình ảnh và ngôn từ của bài hát vẫn còn in sâu trong lòng tôi mỗi khi có ai nhắc về người thầy, người cô: “ Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi..” Phải chăng những lời trong bài hát ấy là ý đồ của cha tôi với mong muốn căn dặn và nhắc nhở đứa con gái của cha phải biết kính trọng và yêu quý thầy, cô bởi họ chính là người sẽ thắp sáng ước mơ và tương lai mai sau của tôi.

Thật vậy! Thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học.thầy cô đã chắp cho tôi đôi cánh thần tiên về ước mơ, hoài bão tươi đẹp trong tương lai, đã truyền lửa cho tôi với bao giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệo và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹo trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo.Họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi trên con đường còn bao chông gai ở phía trước.Đã có ai đó từng nói rằng: “ Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò nhỏ sang bến bờ bên kia”, “Sang sông phải bắc cầu kiều / Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”. Thật đúng như vậy, để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, ‘người lái đò’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc.Mà cí ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả và thử thách. ‘Người lái đò’ phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có ‘mưa to’, ‘gió lớn’. Rồi khi đã hoàn thành sứ mệnh đưa khách qua sông, ‘người lái đò’ lại lặng lẽ quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy.Và cứ thế, cứ thế, những người thầy , người cô đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt nhọc. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi lẽ trong trái tim đầy nhiệt huyết của họ chỉ có duy nhất một khao khát-uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay nên người.

Thầy cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn đang bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt và tình yêu thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chọn lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, tận tâm, dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu và tâm trí của từng học dinh. Nếu như không có lòng yếu thương dành cho học dinh của mình, thì liệu học có tận tình hi sinh nhiều dến như vậy không ? Phải, công việc hằng ngày của những người làm thầy, làm cô xuất phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt thân yêu của mình.Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong trái tim những người làm “nghề giáo” sẵn sàng sưởi ấm cho những sinh linh bé nhỏ vẫn còn chập chững bước đi trên đường đời.

Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ quay, chẳng chờ ai đợi ai, chúng tôi dần trưởng thành hơn sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của thầy cô. Nhớ lắm tà áo dài truyền thống thướt tha của ‘mẹ’, dáng vẻ nghiêm trang mà thân thiện của ‘cha’. Nhớ mãi những bài học làm người, những kiến thức khoa học, xã hội mà ngần ấy thời gian qua tôi được học nằm lòng. Cứ mỗi năm học qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy, người cô để tiếp tục bước sang lớp học mới. lòng tôi lại bồi hồi khi nhìn lại hình bóng thân yêu của những người thầy, cô khi trước kia đã giảng dạy chúng tôi bằng tất cả tấm lòng và công sức của mình. Họ như là những ngọn hải đăng soi sáng bước đường tôi đi dồng thời cũng là ánh mặt trời ấm áp dịu dàng dìu tôi qua những vấp ngã của cuộc đời. Và hằng năm cứ đến ngày 20.11 thì lòng tôi cũng như tất cả các bạn học sinh, sinh viên trên cả nước lại nôn nao, rạo rực để chào mừng ‘Ngày Nhà giáo Việt Nam’ bởi đó như là cơ hội để học trò chúng tôi bày tỏ tấm lòng tri ân cua mình đến quý thầy cô giáo. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghề giáo giờ đây được đền đáp bằng những bó hóa, những lời chúc vô cùng ý nghĩa từ chính các cô các cậu học trò ngãyưa mình đã dạy dỗ bảo ban. Trên khuôn mặt của họ lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười hạnh phúc. Họ hạnh phúc, vui cười không phải vì được đền đáp công ơn từ những món quà kia, mà họ hành phúc vì gặp lại những đứa con thân yêu mà họ đã coi như là một phần cuộc đời mình.

Cuộc sống có biết bao sự thay đổi nhưng nào đâu làm đổi thay, phai mờ được tình cảm của người thầy, người cô dành cho học sinh thân yêu.Tình cảm ấy thiêng liêng và cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm biết bao người học sinh trong cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mâi tôi rời khỏi sự ấp ủ của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách trên quãng đường còn lại thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô.

An Nhơn, ngày 30 tháng 10 năm 2019Phan Thị Thùy Duyên-12A5

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/chap-canh-a12884.html