LTG: Kính thưa Anh Chị Em, tôi xin phép chia sẻ vài cảm nghĩ nhân ngày sinh nhật của tôi. Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 76 của tôi. Mặc dù hình hài của tôi sẽ già yếu đi theo năm tháng, nhưng tâm hồn tôi luôn luôn trẻ mãi. Bởi vì mái tóc bạc và những nếp nhăn không thể che lấp nụ cười luôn luôn hiện hữu. Có một dòng suối của tuổi trẻ, nó luôn ở trong tâm hồn bạn, tài năng của bạn, sự sáng tạo bạn mang đến cho cuộc đời thông qua những năng khiếu nghệ thuật của bạn. Khi bạn học được cách lấy nước từ nguồn suối này, bạn sẽ thực sự đánh bại tuổi tác. Tâm hồn của bạn sẽ trẻ mãi theo thời gian. “Không có thi nhân, không có nghệ sĩ, con người sẽ chán ngấy vì sự đơn điệu của tự nhiên.” Danh hoạ Vincent Van Gogh.
Trân trọng Lê Tuấn
Tôi và bà xã Thuý Dung photoshop by le tuan
Chúc mừng sinh nhật một thi nhân Trời đã cho thêm một tuổi nhàn Xin cộng mãi, trăm năm tuổi hạc Văn chương thơ phú vẫn tuôn tràn. Bao giờ trả hết nợ thơ văn Xin để tự nhiên đừng cắt ngang Nếu có in thêm mười quyển sách Gửi đời một chút lòng băn khoăn. Chúc mừng sinh nhật thứ bao nhiêu? (không cần biết) Cái nghiệp văn chương vẫn trải đều Thả cánh diều bay theo ngọn gió Dòng sông tư tưởng, bóng liêu xiêu. Lê Tuấn Mừng sinh nhật 76
Xin chia sẻ những vần thơ viết cho tình yêu và đời sống.
Tâm thi sĩ biết đời là cõi tạm Trốn trần gian nơi trú ẩn vãng sinh Tiền tài danh vọng chỉ là hư ảo Sống bình an tự tại nơi lòng mình. Ngọn sóng dạt dào con thuyền viễn xứ Vỗ vào bờ trắng xoá bọt vô thường Thi nhân mang nặng cõi hồn lãng tử Có sá gì mưa bão chốn phong sương. Những ánh mắt đăm đăm như họng súng Soi mói phận người, trách ẩn hờn căm Đời đã qua nỗi kinh hoàng chinh chiến Đống tro tàn phế tích buồn trăm năm. Nhìn đời sống bồng bềnh theo nước mắt Gánh vô thường, cát bụi nặng hai vai Thương mây, khóc gió trong đêm thao thức Chữ nghĩa dệt thơ, quanh mối tình dài. Lỗi hẹn trăm năm tình vừa chớm nở Đem lời thơ tô đỏ nét môi em Nỗi niềm gặm nhấm tình thêm ray rứt Ngôn ngữ trong thơ chưa đủ cơn thèm. Thi nhân là lữ khách đường xa đến Sưởi ấm tâm hồn bằng những câu thơ Tình yêu nhân thế cõi hồn say đắm Để sầu đọng lệ, thao thức trong mơ. Rồi mùa thu dát vàng trên ngõ vắng Em trở về khu phố bỗng hân hoan Vạt áo bay mùi nước hoa thơm ngát Hồn thi nhân bay bổng tận mây ngàn.
Lê Tuấn

Vẫn biết trăm năm một cõi ta Cuộc đời trôi nổi lắm phong ba Thăng trầm phiêu bạt theo thời thế Để lại trong ta nỗi xót xa. Ta nhớ khi xưa sống thật thà Một đời suy thịnh lắm phong ba Bảy mươi có lẻ, trăng tròn khuyết Nhớ thương nào che dấu trong ta. Có những nỗi buồn vô định ấy Chen vào quấy nhiễu những đêm vui Rượu mừng cạn chén màu vang đỏ Lòng vẫn xôn xao vẫn ngậm ngùi. Người bạn đời ơi! Ánh trăng ngà Trăng đêm soi sáng bóng tiên nga Tiếng đàn nao nức bao tình khúc Tóc muối tiêu, hồn vẫn mặn mà.
Lê Tuấn

Em hỏi tôi? sao đã vội già Tay sao run? rượu đổ tràn ly Màu nho tím đỏ loang viền áo Một chút men say chợt nghĩ suy. Em hỏi tôi? Sao không đứng vững Chân sao run, chống gậy bao giờ? Tôi không nói! tuổi già là thế Trong cõi vô thường đến bất ngờ. Em hỏi tôi? Tình vẫn đậm đà Yêu say đắm hay đã vùi chôn Tôi im lặng, yêu là huyền bí Là thánh địa bình an cõi hồn. Xin em đừng hỏi vì sao thế Thân phận con người chỉ thế thôi Bóng xế chiều buông đời thấm mệt Lẽ vô thường tạo hoá chia rồi. Có điều bí mật em chưa biết Gừng đã già thì gừng rất cay Tuổi đã già tình vẫn ngất ngây Còn yêu mãi, thắm thiết tình đầy.
Lê Tuấn
Người nghệ sĩ lang thang trong tầm tưởng Viết mãi những vần thơ tình yêu.
Tiếng than thở của đêm Đánh thức bao nỗi niềm Nghe tiếng lòng nức nở Hồn day dứt triền miên. Giấc mơ bao điều lạ Màu áo nâu Di Đà Tiếng mõ vang tịnh độ Lời yêu thương thật thà. Áo phai màu đã lâu Xa mãi buổi ban đầu Bờ môi khô chờ đợi Hồn sẽ bay về đâu. Nhịp điệu mới của đêm Rạo rực gối chăn mềm Bám theo làn hơi ấm Mà đời sao buồn thêm.
Lê Tuấn

Dường như lá uốn lượn chân em Một cõi vàng phai sương ướt mềm Tà áo nhẹ bay chiều gió lộng Gửi buồn theo lá rớt bên thềm. Em buồn ngồi ngắm áng mây bay Những hạt sương thu ướt tóc mây Đêm vẫn dài thêm nhiều nỗi nhớ Nhớ người nên mượn chút men say. Dường như trăng sáng màu đơn côi Đôi má ửng hồng đỏ dấu môi Ánh mắt thẹn thùng như gợi nhớ Ai chờ! Ai đợi chút tình tôi. Ngoài kia ngọn gió muốn luồn chui Vuốt nhẹ môi em xoá ngậm ngùi Để nỗi u buồn tan biến hết Chờ mong ngày đến với tin vui. Dường như lời nhắn gửi thơ hay Ngôn ngữ tình riêng thoáng gió bay Để lá thu vàng che mắt lệ Em còn giữ mãi mối tình say. Hồ thu sen nở đọng mưa sương Chờ đón hạt rơi ướt đoạn trường Xa vắng lâu rồi thương với nhớ Nỗi buồn biến hoá cõi vô thường.
Lê Tuấn

Ngoài kia hoa lá vẫn xanh tươi Không có ai buồn lá rụng rơi Đời vẫn qua từ những điểm hẹn Vui mừng đón bước, em về chơi. Đã quên hết rồi chuyện chia ly Đừng tiếc ngày xưa được những gì Thương nhớ chỉ thêm toàn nước mắt Lâu rồi trời đất cũng quên đi. Thời gian dấu ấn dài vô tận Rồi cũng qua nhanh những đổi dời Một cõi trần gian cơn gió thoảng Lá vàng rơi rụng, vầng mây trôi. Lặng nghe tiếng vọng từ xa xăm Bài thánh ca buồn như hỏi thăm Nghe tiếng chuông ngân nơi tháp cổ Tưởng chừng tiếng vọng từ trăm năm. Lang thang một cõi bụi hồng trần Một đóa mai vàng nở trước sân Thầm báo tin mừng xuân sắp đến Thì ra trời đất vẫn xoay vần. Cuộc đời sẵn có không gian mở Hạt bụi bay vào tận góc trong Chồng chất nơi này bao kỷ niệm Sá gì tạo hoá thoáng hư không.
Lê Tuấn
Một thoáng cảm nhận về lẽ vô thương
Dồn dập nhưng dịu êm Ve vuốt mà mạnh mẽ Em không giữ được mình Hồn chìm vào cơn mê. Tình vẫn còn đẩy đưa Em và anh vẫn thế Đem mộng ước cho nhau Cả một đời son trẻ. Dù ngàn trùng dâu bể Anh vẫn ở bên em Đời là dòng sông lớn Lênh đênh làn sóng êm. Ta yêu nhau từ đó Khi gặp gỡ lần đầu Anh không yêu ai nữa Chỉ chúng mình yêu nhau. Tình đến muộn mà sâu Thêm sắc màu cuộc sống Thấm vào trong giấc mộng Trời đêm ngọn gió đông. Mơ màng nhớ đến anh Lòng em đầy cảm xúc Mỗi lần anh đánh thức Dồn dập mà đê mê Nụ hôn nào cũng thế Ngọt ngào đầy yêu thương Giây phút thật lạ thường Sóng vỗ bờ đại dương. Ngọn nào cũng tới bờ Vượt muôn ngàn cách trở Tình yêu là như thế Lâng lâng phút đợi chờ. Như mây trời biển rộng Cánh hải âu bay xa Bọt sóng trắng tan ra Hoá thân làm hoa biển. Tình yêu đã thăng hoa Nụ hôn là món quà Gần nhau là cảm giác Ta yêu nhau thật thà.
Lê Tuấn
Xin hỏi? Yêu thế nào là yêu thật? Yêu bằng mắt với cái nhìn xuyên thấu Yêu đắm say như muốn nuốt vào trong Yêu run rẫy… trái tim như loạn nhịp. Xin hỏi? Hôn thế nào là hôn thật? Môi chạm môi, lưỡi chạm lưỡi là hôn Có nụ hôn không chạm, sao mất hồn? Hơi thở nóng, xôn xao tim dồn dập. Yêu thật? Yêu giả em không hề biết Gặp nhau là ghì siết trong vòng tay Mò tìm nhau trong vòng xoáy tình đầy Hồn chìm sâu, rồi cho nhau tất cả. Nụ hôn thật? Thật tình em không biết Chỉ biết nồng nàn, êm nhẹ bên tai Mắt khép hờ, môi nhẹ rung êm ái Ướt bờ môi, em mới biết là hôn! Thôi đi nhé! Xin đừng hỏi em nữa Vì tình yêu! Thật giả cũng không màng Đến bên nhau cứ ôm nhau thật chặt Cùng ân ái đùa vui, chốn địa đàng.
Lê Tuấn

Loạng choạng thành sầu quên rồi lại nhớ Một khoảng trời xa, ngơ ngẩn biết yêu Gặp gỡ em trong khoảng tối mưa chiều Xin cạn chén sầu, cô liêu muốn khóc. Quên và nhớ là hai điều nghịch lý Trời đất quay hay tâm trí ta say Uống chén rượu, quên và nhớ đêm nay Dáng em gầy, mảnh luạ cuốn gió bay. Tình yêu đến, sao hồn ta cô độc Chút men say, loạng choạng bước lang thang Say tình yêu, men rượu sẽ hoang đàng Tìm dĩ vãng, tình hoá thành quên lãng.
Lê Tuấn

Với tay kéo nhúm mây hồng Làm xe vượt áng cầu vồng rong chơi Với chai rượu, rót ly mời Đôi môi thơm ngọt nói lời yêu thương. Với chiếc lá bay vô thường Với luôn một nhúm đoạn trường chia xa Với hạt mưa rơi nhạt nhòa Với trang nhật ký ép hoa phượng hồng. Với dậy thì tuổi hoài mong Với tà áo trắng một dòng trinh nguyên Với thần tiên tuổi mơ huyền Với chồng sách cũ hóa duyên thu vàng.
Tế Luân
Má hồng môi đỏ dáng em xinh Phảng phất hương thơm một đóa tình Em đẹp như là tiên giáng thế Gió mùa xuân gọi ngát hương trinh. Áo dài vạt lụa gió vờn bay Tròn trĩnh xinh xinh má đỏ hây Ngực trắng đào tiên khoe dáng đẹp Ba vòng khêu gợi khối tình đầy. Miệng cười xinh quá bỏ bùa mê Bướm lượn khoe mình dẫn lối về Ai biết lòng em đang dậy sóng Vườn nhà hoa lá trái xum xuê. Tình này lặng lẽ một mình em Mưa gió ngoài sân ướt trước thềm Mấy độ tình xuân ôm giấc mộng Hương lòng ấp ủ buồn trong đêm.
Tế Luân

Áo em mảnh lụa sương mù Mây mưa phố núi tạ từ đêm mơ Tóc buông màn rũ hững hờ Nhập cơn đồng thiếp chạm bờ phù vân. Choàng vai mảnh lụa áo xuân Ướt môi son đỏ thêm ngần dáng hương Làn da trắng ngậm hơi sương Hương trầm phảng phất vấn vương nụ hồng. Tiếng đêm mưa lạnh ngoài đồng Lại nghe hơi thở thơm nồng ái ân Trầm hương lan tỏa dưới chân Mộng du lạc bước đến gần thiên thai. Thương em tóc xõa ngang vai Đẹp như một đoá sen đài nở đêm Men theo dấu vết cỏ mềm Ru em giấc ngủ êm đềm trong mơ
Tế Luân 02-27-23
Ôm nỗi buồn thật chặt để rồi say Xé từng mảng tìm trong vết đoạ đầy Tám năm chết dấp buồn vong quốc Mưa lũ rừng hoang xoá vết đau này. Em có nghe đến tận nỗi u buồn Thì hãy đặt nụ hôn vào cơn đau Ta sẽ lịm đi trên bờ môi đỏ Nỗi buồn trong ta nhờ đó qua mau. Quê hương thì không dự báo chia tay Mà sao vội vã chia ly, đoạ đầy Nhìn vào mắt em thấy màu tri kỷ Chia nửa nỗi buồn ở tận nơi này. Ai bảo sống tha phương là quên hết Xoá tan đi nỗi nhớ tận quê nhà Ta chợt nhớ, lúc tan cơn cuồng nộ Rồi trở về nhớ trọn kiếp trong ta.
AET Lê Tuấn Người tù cải tạo Lưu đầy suốt 8 năm trong trại tù cộng sản, đi từ Nam ra Bắc.
Posted By Em Bưởi Bien Hoa (B-Lien)
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/bai-tho-sinh-nhat-a15218.html