Nước trong quá thì không có cá Người xét nét quá thì không có bạn
Câu thành ngữ trên bắt nguồn từ “Hán thư - Đông Phương Sóc truyện”. Ý nói rằng nước mà sạch quá thì cá không thể nào sinh tồn được, người mà yêu cầu người khác nghiêm khắc quá thì cũng không ai có thể làm bạn.
Người trong quá, kẻ khác khó gần. Đạo cao quá, người thường khó dung nạp. Nên cũng phải hạ thấp một tý cho hài hòa. Tốt đạo sẽ đẹp đời.
Câu này mình đã nghe qua rất nhiều lần, nhưng mãi đến gần đây, duyên khởi mới ngộ ra được bài học của mình. Chẳng là xảy ra một sự việc tuy nhỏ trong team, nhưng tánh mình rất khó chịu trước những việc làm không đúng quy chuẩn và không theo quy trình, nên lôi cả gần chục người liên quan ra tìm hiểu cho rõ ngọn ngành để xem lỗi xuất phát từ ai và lý do vì sao lại để xảy ra lỗi như vậy.
Điểm này, chỉ có những bạn SJ trong MBTI mới hiểu được, vì nếu thấy sự bất bình mà không ra tay xử lý thì sẽ ăn không ngon, ngủ không yên. Với sếp mình thì đây chỉ là một việc cỏn con, nhưng với mình thì nó lại là việc quan trọng phải làm tới nơi tới chốn nếu không muốn tạo ra tiền lệ xấu cho những sai phạm phát sinh về sau.
Gần đây, vô tình mà công việc đưa đẩy khiến mình phải đóng vai ác nhiều lần khi phải xử lý kỷ luật, lập biên bản và xử lý vi phạm nhiều bạn nhân viên trong công ty. Riết rồi các bạn nhìn thấy mình là thấy sợ, và nghe phong thanh một số bạn bảo thích làm với những người dễ hơn chứ không thích người quá khắt khe như mình.
Chuyện khó tính vốn cũng là bản tính của mình ngay từ nhỏ, thiện ác phân tranh, đúng sai rạch ròi, đúng là đúng mà sai là sai. Dẫu biết rằng có những lúc rất khó phân định một sự việc là hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai, nhưng khi đã có quy chuẩn để soi chiếu vào thì sẽ ra một kết quả cụ thể. Làm đúng thì tốt cho mình và cho người, còn làm sai thì bị phạt, đó cũng là lẽ công bằng đương nhiên.
Chính An - cái tên chư vị Thánh Thần đặt cho mình cũng gắn liền với ý nghĩa này: Làm việc chính đáng thì tâm sẽ bình an, còn làm việc sai trái tà quấy thì tâm không an được.
Con người đến thế gian này là để trả nợ và để học bài học mới về cuộc đời. Cuộc sống con người là buồn nhiều hơn vui, lo nhiều hơn là yên ổn, và trả giá đắt cho những gì mình cưỡng cầu muốn có. Cho nên biết sống thuận theo tự nhiên là sống hợp Ý Trời để được bình yên, thuận lợi.
Thật sự, có nhiều lần mình thắc mắc bài học ở kiếp sống này mình phải đối diện là gì? Vì cuộc sống của mình gần như quá hoàn hảo về mọi mặt, không có quá nhiều khó khăn, trắc trở về vật chất hay không phải hao tâm tổn sức tranh đấu vì danh lợi, tiền tài.
Để rồi, đến hôm nay mình mới nhận ra, bài học đó là sự cô độc. 2 năm trước, mình từng viết một bài “Trái Đất tròn, riêng mình là không thể” để chia sẻ về ý niệm này. Giờ ngẫm lại mọi sự đã qua trong quá khứ và hiện tại, mình chợt nhận ra đó cũng chính là câu trả lời mình tìm kiếm bấy lâu nay.
Hôm nay, một lần nữa mình lại buồn vì một bạn trong team đã nghỉ cách đây 2 tháng, rủ mọi người trong team đi ăn với nhau, và không ai nhớ đến mình để rủ mình. Ngay cả bạn đã nghỉ đó, và một số bạn khác, là người mà mình tuyển các bạn vào công ty. Lúc nghe một bé khác nói vụ đi ăn, mình mới biết sự tình. Tự nhiên có một thoáng buồn. Có lẽ mọi người xung quanh không thích mình vì mình đã quá khắt khe, xét nét, khó tính với họ, hoặc sự hiện diện của mình khiến họ mất vui, hoặc mình không quan trọng tới mức cần phải để tâm tới.
Cảm giác này, nó là một vòng lẩn quẩn lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong các mối quan hệ của mình với mọi người xung quanh, khiến mình luôn băn khoăn tự hỏi: “Phải chăng mình chưa đủ tốt trong mối quan hệ với họ?”
Nhưng hôm nay, khi ngộ ra được bài học của mình, mình hiểu đó là nghiệp duyên - thứ sẽ khiến mình khổ sở và trăn trở trong cả phần đời còn lại để sống chung với nó, cho tới khi thức tỉnh. Đã nhiều lần mình chợn nghĩ, cuộc sống một mình khi về già thế nào. Liệu có buồn chán, có cô độc, có quạnh quẽ? Và mình sẽ sống mấy chục năm nữa ra sao?
Đó cũng là lúc mình thức tỉnh về sứ mệnh cần phải làm trong kiếp sống này, về những điều mình cần đóng góp và cống hiến trong phần đời còn lại.
Khi có thể chấp nhận nỗi buồn như một phần cuộc sống và làm quen với việc sống chung với nó, chúng ta sẽ xem nó như một niềm vui - niềm vui trong việc chế ngự nỗi buồn. Có thể mình sẽ cô độc trong cuộc sống hữu hình, nhưng mình bình an khi biết xung quanh mình luôn có nhiều chư vị vô hình theo trợ đó, âu cũng là ân phước để mình bước tiếp con đường sắp tới.
Hôm nay hơi N, bay cao bay xa quá ?
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/stt-nuoc-trong-qua-thi-khong-co-ca-a19994.html