Vanvn- Nhiều năm rồi, chúng tôi giữ thói quen kỷ niệm ngày yêu nhau, mỗi năm chúng tôi gặp nhau một lần (kể ra thì kỷ niệm kiểu này tuy nó cũng hơi lố bịch nhưng từ thẳm sâu trái tim, bản thân tôi không bao giờ muốn nói chia tay). Những lần chờ đợi như vậy tôi không biết là khổ đau hay hạnh phúc. Đôi khi tôi cứ nghĩ, có thể chỉ là nhân danh tình yêu để giày vò nhau, hay trách cứ nhau, thực tình tôi cũng không cắt nghĩa được.

Mỗi dịp gặp lại tôi và Sơn thường nói chuyện thỏa thích, ăn uống thỏa thích và mê đắm hiến dâng cho tình yêu, hân hoan trong sự thăng hoa cảm xúc… Trớ trêu thay, ngay trong lúc hạnh phúc đủ đầy nhất tôi thường lo sợ phút giây giã từ, linh cảm phải chia xa những buổi chiều như thế này nhiều lúc làm tôi bải hoải, biết là chả ra làm sao mà không dám buông.Thế mới hay buông bỏ dù là những thứ to lớn hay tầm thường thì vẫn là điều khó khăn nhất đối với con người. Nhiều đêm tôi trằn trọc suy nghĩ, tôi tự hỏi rằng anh có thực sự yêu tôi hay không, biết đâu chỉ là sự dối trá cần thiết đủ để cho tôi hàm ơn cuộc đời này.
***
Tối muộn, chúng tôi thường đi ăn món gì đó mà hai đứa cùng hứng thú giữa đêm Hà Nội ngập tràn ánh sáng, phố phường ồn ào và lấp lánh khác xa với ban ngày là khói bụi, ổ gà, những mặt người bịt kín, họ trùm lên người những bộ quần áo chống nắng nhàu nhĩ và nhếch nhác. Ăn tối xong, chúng tôi đi uống nước trái cây hoặc ăn kem và trở về phòng khi đêm muộn. Anh cầm tay tôi vuốt nhẹ những ngón tay giờ đã có những đường gân xanh chằng chịt, anh hôn những ngón tay tôi vụng về y hệt đứa trẻ con mắc lỗi.
Anh thì thầm với tôi rằng, nếu chúng mình về sống với nhau chắc sẽ hạnh phúc, tôi thấy tim nhói đau. Anh có thói quen chọn phòng VIP của khách sạn vì chúng là những căn góc, thường có phòng khách, phòng ngủ rộng và ban công bằng kính để chúng tôi có thể quan sát được một khoảng rộng lớn của thành phố, rồi còn có thêm nến thơm, rượu vang thượng hạng vài viên chocolate ngon nhất thế giới (đó là loại tôi thích ăn nên anh đặt tên cho nó như vậy). Anh bảo, chả ai như em lúc nào cũng cố chấp, một kiểu cố chấp đến mù quáng và bất ổn. Tôi nói bởi vì anh không hình dung được lúc tôi nghe tin anh cưới vợ tôi bàng hoàng thế nào, chả hiểu gu thẩm mỹ của anh kiểu gì. Anh cau mày, trước lễ ăn hỏi, anh đã nói với em, nếu em đồng ý về sống với anh anh sẽ hủy lễ ăn hỏi, nhưng em không trả lời, rồi trước ngày cưới, anh tiếp tục đề nghị nếu em về sống với anh, anh cũng sẽ hủy đám cưới, em lại lặng câm.
***
Tôi nằm trong vòng tay anh, cảm giác không khác gì mười mấy năm về trước vẫn là hơi thở nồng nàn, bờ vai vững chãi, mùi nước hoa phức tạp, mạnh mẽ và cuốn hút. Loanh quanh lại trở về câu chuyện cũ, tôi ngại ngùng kể cho anh nghe cảm giác của tôi khi nghe tin anh cưới vợ, trái tim tôi như vỡ vụn, hụt hẫng và bất lực. Anh lặng đi vài giây rồi nói, nhưng rõ ràng hồi đó em không muốn cưới anh cơ mà, tôi cắn mạnh vào vai anh, không đúng, lúc đó em lưỡng lự chứ không phải là không muốn, là vì em quá yêu anh em sợ không đủ sức để giữ được anh. Em cứ hình dung sau này em là một bà nội trợ chính cống, thường xuyên mặc bộ váy nhàu nhĩ màu cháo lòng, đầu bù tóc rối và người toàn mùi nước mắm, hơn nữa lúc đó em còn chưa sẵn sàng.
***
Anh vẫn giữ thói quen lúc ngủ anh thường đan bàn tay phải của anh vào bàn tay trái của tôi, mỗi lần tôi ngọ nguậy là anh biết ngay, anh lại kéo chặt tôi vào lòng. Tôi luôn thấy ấm áp và bình yên khi ở bên anh, đó còn là một sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hạnh phúc vô tận. Tôi thường nhớ (đôi lúc nhớ phát khóc) những buổi chiều khoảng mười năm về trước, nhớ một khoảng trời lộng lẫy ngoài ô cửa, nơi có những dây leo ngoài song, có chùm hoa giấy hồng dịu dàng, mỏng manh bám hờ vào lan can một cách duyên dáng, hai đứa thảnh thơi nằm nghe chiều rơi, ánh nắng đổ qua cửa sổ của căn hộ chung cư bỗng bừng lên một màu vàng như mật, nó được rọi qua lớp rèm màu trắng sữa có những bông hoa thêu nhỏ xíu li ti như bọt biển ánh lên rực rỡ. Đôi lúc anh vừa nấu ăn vừa kể về tuổi thơ của mình cho tôi nghe một cách chắp vá, anh sống khá đầy đủ về vật chất bên người bố giàu có nhưng rất khi anh cảm thấy vui, tuổi thơ khá tăm tối với những trận đòn vụn vặt làm trái tim anh tổn thương, anh mất kết nối với cha vì sự vô cảm của ông.
Ông thường đánh anh bởi những chuyện không đâu ví như cô giáo phản ảnh anh làm thiếu bài môn sử, hoặc vào giờ thể dục muộn, hoặc làm hộ bạn bài kiểm tra toán vân vân… Uất ức, nhiều lần anh định bỏ đi nhưng anh lại nghĩ đến mẹ và chị, hai người phụ nữ yêu thương anh vô hạn sẽ ra sao nếu thiếu anh. Mẹ luôn là người mang cho anh sự an tâm, luôn là người khiến anh thấy mình có giá trị trên cuộc đời này, và dường như không cần cố gắng bà cũng dành cho anh tất cả tình cảm của cha lẫn mẹ. Hồi đó, mẹ anh ủng hộ quan hệ của anh với tôi nhưng bố anh thì cho rằng gia cảnh hai bên không phù hợp, đó cũng là lý do tôi lần nữa mãi việc cầu hôn của anh. Yêu nhau được ba năm tôi đến nhà anh đúng ba lần, lần nào cũng thấy sự đón tiếp rất khiên cưỡng, hết sức xã giao thể hiện một sự lạnh nhạt đến đắng lòng. Sự kiêu hãnh của đứa con gái có chút nhan sắc như tôi thấy mình bị tổn thương kinh khủng.
***
Tôi nhớ rất nhiều những buổi chiều nghe hoàng hôn rơi thật chậm, nhớ cả mùi tóc, mùi cơ thể và những nụ hôn dài cháy bỏng đến bất tận của chúng tôi. Tình yêu đã dìu bước tôi đi qua những buổi chiều và cùng nhau nghe âm thanh của hoàng hôn trôi dần vào đêm tối, tôi nghe rõ tiếng thời gian, cơ thể ấy đang thở, trái tim ấy đập rộn ràng vì một tình cảm rất chân thành, ấm áp. Sau những giờ phút đó, cái giá phải trả cho tôi là sự cô đơn dài đằng đẵng.

Giờ đây tôi đã bước sang tuổi 35, tôi tự nhủ mình phải viết lên tương lai của mình điều gì đó, mình là duy nhất, là độc bản cơ mà, lúc đó khát khao ấy bùng cháy mãnh liệt trong tôi ngay cả khi tôi đang hoang mang về chặng đường phía trước. Anh hào hứng báo tin cho tôi anh vừa mua lại căn hộ chung cư ngày xưa. Anh nói, lý do trước đây anh bán căn chung cư là vì nó làm anh nhớ đến những kỷ niệm của chúng tôi, giờ anh nghĩ lại rồi, kỉ niệm chẳng có lỗi gì cả! Sau những bão giông, anh nhận ra rằng cuộc đời không có vé khứ hồi, chỉ đơn giản là mình phải sống hạnh phúc, anh muốn tôi về sống với anh một cuộc sống đàng hoàng có danh phận. Anh sẽ đăng ký kết hôn với tôi, quan trọng hơn là tôi sẽ được mặc váy cưới, một bộ váy cưới xa hoa và lộng lẫy nhất. Anh nói rằng anh muốn sau ngày hôm nay chúng ta gặp lại nhau thường xuyên như xưa, sao cứ phải đợi một năm mới gặp một lần? Anh đã là người tự do, điều gì có thể làm anh xa tôi được!
***
Khoảng một tháng sau căn hộ được sửa xong, chúng tôi gửi xe ở tầng hầm rồi cùng đi lên tầng 12 của chung cư trong tâm trạng khá hồi hộp. Tòa nhà đã cũ đi nhiều nhưng nhìn chung nó vẫn là một căn hộ tương đối đẹp giữa lòng thành phố. Anh đứng dậy rót 2 ly rượu vang Penfolds St Henri Shiraz, anh thích rượu vang Úc, anh thích ngay khi lần đầu tiên được thưởng thức chúng. Ví như anh thích em ngay hôm đầu tiên gặp em tuy hoàn cảnh khá là trớ trêu nhưng cũng may anh quen chị chủ gara ôtô nên mới có số điện thoại của em mà liên lạc.
***
Buổi gặp mặt hôm đó nhưng là định mệnh, một sự sắp đặt của số phận. Đó là ngày sinh nhật của mẹ anh, với tâm trạng hồi hộp mang quà thật nhanh về cho mẹ, mải mê thế nào mà anh húc vào xe tôi một cách vô thức. Nói về cái xe ô tô, thật sự thì cố gắng lắm hai mẹ con mới mua được (chiếc xe kiểu dành cho người nghèo). Tôi còn đang nắn nót lái chiếc xe vì mới mua được vài ba tuần, ung dung dừng đèn đỏ thì bỗng đánh “rầm” một tiếng, chiếc xe chồm lên phía trước, tôi hết hồn với cú tông xe khá mạnh. Tuy tôi cố tỏ ra mạnh mẽ bước xuống xe nhưng tim vẫn đập loạn xạ. Sau đó tôi còn lời qua tiếng lại với anh mấy câu mới chịu đưa xe vào gara. Nhớ lại hoàn cảnh đó tôi vẫn cười thầm vì sự đáo để của mình. Anh nói cả trăm lần là ngay lúc đó anh đã thích tôi. Chúng tôi quen nhau như thế! Lần đầu anh đến nhà tôi bằng chiếc xe Wave Honda cũ, giản dị trong bộ quần áo màu trung tính đơn sắc trông anh như một cậu sinh viên mới ở quê ra và lần đầu có cuộc hẹn hò. Sau đó, có hôm anh ở lại nhà ăn cơm với tôi, có hôm chúng tôi lang thang quán xá, tôi thích ăn vặt, đôi khi chúng tôi la cà vỉa hè kiểu bình dân nhưng luôn thấy như đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Sau nửa năm yêu nhau, anh tặng tôi một chiếc dây chuyền có giấy chứng nhận kim cương, tôi kiên quyết từ chối vì cho rằng nó làm khó cho anh về vấn đề tài chính. Thuyết phục tôi nhận quà anh đã phải nói rõ về hoàn cảnh gia đình mình, lúc đó tôi không thấy thoải mái lắm. Anh bảo, chỉ cần tôi có niềm tin là anh sẽ thuyết phục được gia đình, tôi chỉ cần cho anh thêm chút thời gian. Tôi đã kể câu chuyện này với mẹ, mẹ khuyên tôi chia tay vì điều kiện hai gia đình không phù hợp, mẹ cho rằng tôi không có đầy đủ cả bố mẹ, sống chung đã là thiệt thòi rồi, giờ về gia đình người ta người ta lại khinh mình nghèo, thì cũng tội cho tôi. Luẩn quẩn trong sự bế tắc và tự ti xâm lấn tâm trí mình làm tôi nấn ná việc có tiếp tục đến với anh hay không, tôi sợ sự phũ phàng của đàn ông và tôi nghĩ đến bố tôi, thật sự thì tôi không nhớ rõ về bố, gần như không có ấn tượng gì về ông bởi vì bố tôi bỏ mẹ con tôi lúc tôi mới 6 tuổi, thời gian đầu mẹ luôn nói dối tôi là bố đi công tác, sau này có bạn cùng lớp nói là bố mày bỏ mẹ con mày đi theo gái rồi, điên lên, tôi nhảy vào đánh đứa bạn tưng bừng, cả hai đánh nhau “lên bờ, xuống ruộng” theo đúng nghĩa đen luôn, rồi kết quả là tôi phải viết bản kiểm điểm, bản tường trình dài như sớ. Lúc đó mẹ tôi đành thú nhận là bố tôi đã bỏ gia đình đi theo người đàn bà khác, và suốt tuổi thơ bị tổn thương, tôi định kiến với những người đàn ông trên thế gian này hình như họ đều vô tâm và hèn hạ. Sau này trưởng thành tôi thấy ân hận về ý nghĩ tiêu cực này, có thể đó là sự giải thoát trong tình yêu mà không cần trách cứ nhau, không cần làm khổ nhau thêm bất kỳ một ngày nào nữa. Đôi lúc tôi hơi mặc cảm bản thân, tôi thấy mình thật thê lương, thật ê chề, cứ thế tình yêu của chúng tôi trượt dài bởi những thói quen bình thường thậm chí tầm thường.
***
Tuổi 35, bản thân tôi đã nỗ lực kéo chuyến xe tình yêu qua một quãng đường khá dài, đôi lúc tôi thèm tiếng trẻ con. Tôi biết anh có nhiều con nuôi, anh tham gia dự án “Nuôi em” ở vùng Tây Bắc mỗi năm anh nhận nuôi 5, 6 đứa trẻ, anh yêu chúng vô tư và chúng cũng yêu anh tự nguyện, anh bảo rằng chỉ nhìn thấy chúng cười thôi là cả thế giới đã bình yên rồi. Anh cho tôi xem ảnh của chúng và kể về từng đứa, mỗi đứa một hoàn cảnh nhưng tựu chung lại đứa nào cũng có nghị lực ghê gớm, sự kiên trì đáng khâm phục. Mỗi năm anh lên thăm chúng đôi ba lần với đoàn thiện nguyện, nhưng lúc nào rảnh là một mình anh lái xe lên thăm chúng, mua đủ thứ đồ, đầy cả cốp xe. Chúng có những cái họ tên khù khoằm, khó nhớ nên anh đặt lại tên cho chúng theo ý anh như: Thóc, Gạo, Sứa, Gấu, Nhím, Dưa, Khoai, Súp, Sẻ…Chúng luôn mang đến cho anh nhiều cảm xúc tích cực, đôi lúc anh cũng truyền năng lượng ấy cho tôi. Mỗi lần kể về những đứa trẻ mắt anh lại ánh lên niềm vui, niềm tự hào khi được chúng gọi là bố Sơn Sì (biệt hiệu mà bạn bè thường gọi anh). Tôi chắc chắn rằng, thời gian tôi yêu anh là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi, cảm giác đó thật tuyệt. Lúc đó tôi có đọc một cuốn sách “Rất thích rất thích em” của Vãn Tình trong đó có đoạn “Trong cuộc đời này, thật sự không dễ gặp được người mình thích mà vừa hay cũng thích mình, nếu đã gặp được rồi thì phải nâng niu tình cảm đó hệt như nâng niu đôi mắt của bản thân, bởi vì chưa chắc kiếp sau còn có thể gặp lại. Đi cứu vãn, đi tìm chưa chắc đã giành lại được người ta, nhưng nếu không cố gắng làm gì đó thì nhất định sẽ đánh mất”.
***
Tôi lái xe một mình trên những con đường chúng tôi đã đi trong thành phố, thành phố bỗng già nua, khẳng khiu và kiệt sức. Tôi muốn hét lên, tôi hận ông trời, sao ông trời nỡ đối xử với tôi nhẫn tâm như thế, ông trời thật là mù lòa rồi mà. Tôi giận anh, anh không thể bỏ thế giới này mà đi vội vã, đột ngột như thế! Hình ảnh làm tôi ám ảnh nhất là lúc tôi đứng chết trân nhìn người nhân viên mặc đồng phục nhà tang lễ đẩy anh vào trong lò hỏa táng, nó như bóp nghẹt trái tim tôi. Thực ra trái tim tôi đã chết từ giây phút mẹ anh báo tin anh bị đột quỵ tim, các bác sĩ không cứu được nữa rồi. Đó là cảm giác vô cùng tàn nhẫn đối với tôi. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi vừa lái xe vừa khóc, tôi không biết đi đâu, không biết phải làm gì, thật sự tôi không biết phải làm gì. Chúng tôi chưa kịp đi thử váy cưới, cũng chưa kịp đi chụp ảnh, chưa kịp đi đăng ký kết hôn. Dạo gần đây anh lo việc gì đó của gia đình, tôi thấy anh gầy hơn, mất tập trung, thỉnh thoảng nghe điện thoại xong lại đăm chiêu lo lắng. Anh nói anh có việc gia đình, lúc nào gọi điện thoại cho anh không được thì em cứ nhắn tin.
***
Như một thói quen, tôi trở về căn chung cư cũ, căn phòng bỗng rộng thênh thang, dường như còn phảng phất mùi nước hoa anh thường dùng, có mùi hương hoa hồng, hương cam, hương gỗ và mùi khói vừa rực rỡ vừa táo bạo. Tôi còn có cảm giác anh ở ngay cạnh tôi, ngay sau lưng tôi, ngay trước mặt tôi, tôi không biết nữa. Bước ra ngoài lan can, đêm bỗng lặng im hơn nó vốn có, tôi ngồi ngay nơi chúng tôi thường ngồi ngắm thành phố vàng rực phía chân trời. Tôi nhớ những ngày có anh, đó là những ngày thành phố đông vui náo nhiệt mà hôm nay nó buồn đau như thể thắp lên hàng ngàn ngọn nến tiễn đưa anh. Gió đông ùa về, cơn gió đầu tiên của mùa đông mang theo bao dằn vặt và đắng cay. Tôi để cho nước mắt tự nhiên rơi và mong ước có một ông bụt râu tóc bạc phơ hiện lên và cho tôi một điều ước. Chắc chắn rồi, tôi sẽ ước anh trở về với tôi và cho tôi nghe ca khúc “ Em có nhớ căn nhà xưa”, và tôi nghe văng vẳng câu hát “ Em có nhớ căn nhà xưa bên khu vườn cải, nơi những sớm mai nằm nghe nắng giòn trên mái… Ở đó có lá cuốn dây ngoài song, có gió mát đêm bình yên…” dù ông bụt có cho tôi hàng trăm điều ước thì tôi chỉ ước một điều duy nhất là anh trở về với tôi dù là mỗi năm một lần cũng được, như Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau vào ngày Thất tịch. Tôi không tin rằng anh phiêu du cõi thần tiên, mà bỏ lại tôi giữa cuộc đời đầy tráo trở và đảo điên này.
Đêm chẳng bao giờ là vĩnh cửu, vẫn biết mỗi sớm bình minh tôi vẫn phải thức giấc, phải sống, biết làm sao được, cái cây, ngọn cỏ còn muốn vươn mình đón ánh nắng mặt trời. Anh mang theo thanh xuân của tôi đi rồi, ai đó đã nói để có chỗ cho những điều mới thì một vài điều cũ phải ra đi, cũng như để lựa chọn sự bình yên cần phải nói vài lời tạm biệt. Tạm biệt anh, tạm biệt những chiều nằm nghe hoàng hôn rơi thật chậm, nhấm nháp từng ánh nắng hào sảng và quý giá, giờ phút này trong tôi, dư vị ấy bỗng trở nên mênh mông kỳ lạ. Sẽ chẳng có rượu vang và hoa hồng, chẳng có chocolate ngon nhất thế giới trong khi một mình ở trạng thái tận cùng nỗi đau và sự cô đơn. Chỉ là, tôi tự hứa với lòng mình sẽ viết tiếp những ước mơ dang dở của anh, tôi sẽ tiếp tục nuôi thật nhiều đứa trẻ để nghe tiếng chúng cười, thấy chúng hạnh phúc, thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm anh, thăm ngôi nhà mới của anh, mang rượu vang Penfolds St Henri Shiraz uống với anh và chúng tôi ôn lại quãng thời gian hai đứa có với nhau rất nhiều kỷ niệm, để nhớ một thời ta đã yêu, một tình yêu đầy hào quang và lộng lẫy.
Hà Nội, ngày 2.11.2024
ĐOÀN THỊ PHƯƠNG NHUNG
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/tho-ngan-ve-hoang-hon-a23099.html