Những bài thơ một mình độc bước giúp người đọc cảm nhận được cảnh vật, không gian, tâm trạng của người đang cô đơn, phải độc bước trên con đường của họ.
Một bài thơ độc bước một mình như giúp chúng ta hòa mình vào không gian, bối cảnh của bài thơ, nó có thể là một khu rừng, một công viên, đi ven một con sông, một mình lang thang nhớ ai đó, hay đang độc bước trên con đường đời.
Dưới đây là một số bài thơ một mình độc bước hay được 14 Chữ tổng hợp và đánh giá là hay nhất trong các tác phẩm khác. Cùng cảm nhận dưới đây nhé
Mình ta độc bước giữa sông đờiNắng cũng phai màu lạnh biển khơiDõi cảnh dần xuyên về ngục tốiNhìn trăng rọi xuống hỏi sao ngờiThương người lẻ bóng thuyền trôi mãiTrở bến côi đò mộng vỡ rơiNghĩa trả quay chèo buông số phậnHồn xưa dậy sóng thả cho trời
Độc bước - Sáng tác Giang Hoa
Ta đi ngược gió trở trờiNên đường hiu quạnh chơi vơi một mìnhTa về khuya khoắc lặng thinhNên không ai đón tỏ tình yêu thươngTa nghe lạc lõng phố phườngBởi then cài chốt mù sương giăng thềmTa nhìn hiu hắt màn đêmBởi mùa đông buốt môi mềm tái têTa đi ta đến ta vềTa nghe ta thấy bơ vơ giữa đời!
Độc bước - Sáng tác Đoàn Minh Hợp
Vứt hết yêu thương, giờ tôi bước.Độc bước mình tôi chốn không người.Gặp người, gượng cười lòng đau nhói.Biết nói gì đây? Tôi với người.
Độc bước - Nguyễn Văn Thành
Nghiêng sông Hàn em vớt chút tình anhSông thì rộng lòng tay em thì nhỏTình anh lập lờ như vầng dương khi mờ khi tỏSóng sánh tình như mặt nước trăng trôi
Màn đêm chập chùng giữa bờ bãi đơn côiSóng rầm rỉ kể từng câu chuyện cổThành phố đêm lắng vào hơi thởNghẹn sóng tình lớp lớp trào dâng
Ta thèm nâng ly trong nỗi nhớ bâng khuângThèm dốc cạn tình đầy vơi cùng tri kỷSóng bỏ lại bờ yêu giữa đêm dài mộng mịBỏ lỡ cuộc tình giữa bão tố phong ba.
Thôi ta về tìm những giấc mơ hoaĐan vào gió cơn mưa chiều cuối hạLuồn vào mây ánh trăng miền đất lạÔm ấp vào tim ảo ảnh mối tình này.
Ta trở về độc bước giữa chiều say…
Độc Bước Chiều Say - Tác giả: Hồ Tịnh Văn
Phố cũ chiều nay vắng bóng aiLang thang một nỗi nhớ thương hoàiTim đau ruột nát hồn ngây dạiDạ nẫu thân tàn lệ đẫm dàiDáng nhỏ ngày xưa xa khuất mãiTa thời độc bước mộng tương laiNgười đâu bỏ mặc tình ngang tráiĐể lại trong ta nghĩa chẳng phai.
Độc BướcTác giả: Yêu Thoáng Qua
Lãng tử phiêu du suốt tháng ngàyDặm đường xa vắng bụi trần bayNhân tình thế thái nào ai hayMình tôi bước đi cõi trời này.
Bóng nắng liêu xiêu , chiều đất kháchLãng tử dừng chân , bỗng nhớ nhàSương đêm gió lạnh lại nhớ quêChập chờn gjấc mộng miền phố núiMộng về sơn cước , mộng giai nhân .
Đôi chân bước tiếp miền đất lạMịt mù sương khói , điệp trùng nonTrái tim xin gửi người giữ hộNỗi lòng lãng tử mãi mang theo .
Tác giả: Bảo Bình Ngốc
Anh mãi bước giữa Đà Lạt trời mưaMặc kệ nước len len vào chân tócƯớt đôi vai se se bờ cô độcNỗi chạnh lòng đâu sá hạt lưa thưa
Có một lần, ngày ấy thuở xửa xưaMình đi dạo cơn mưa về bất chợtTựa vai nhau vô tình theo con dốcNghe dường như nước ấm giữa hai tay
Lối mình qua cây lá cũng nồng sayTóc em ướt, mi môi nào thấy lạnhMột chút hồng rưng rưng bờ chín mọngMắt rạng ngời thấp thoáng ánh sao mai
Em về đâu để Đà Lạt u hoàiĐất ngàn thương dấu tình mình trong đóMãi lẩn quất trong hàng thông bụi cỏTrên mặt hồ lãng đãng phủ mờ sương
Đã bên nhau dạo qua những con đườngGiờ độc bước anh thấy lòng loi lẻBóng hình em chừng như còn lảng vảngGiữa trời mưa cho anh ấm hơi người
Tác giả: Trinhcamle
Có những người đường đời họ độc bướcChẳng phải là không có ai cùng điMà có chăng… sự lựa chọn gan lỳTính mạnh mẽ không nghĩ mình cô độc
Người ta hỏi đường đời khi cuối dốcCó một mình ai bầu bạn sẻ chiaAi chăm nom khi trái gió trở trờiAi quấn quít những đêm dài đăng đẳng
Nhưng bản tính có người thích trầm lặngThích một mình để rộng cánh tự doNỗi niềm riêng chẳng cần lại so đoĐem sức khỏe làm nhiều điều ý nghĩa
Bởi cuộc đời đâu như ta nhìn thấyChẳng ai vui hay ai khổ cả đờiDù bạn chọn con đường nào đi nữaMiễn trong lòng cảm giác được bình an
Dù một mình chẳng cho là trống trảiKhi chung quanh quá nhiều việc phải làmHọ vẫn sống với trái tim lành thiệnTuổi về già hẳn có niềm vui riêng
Đâu phải cứ một mình là cô đơnSự cống hiến sẽ đem niềm vui đếnAi trong đời cũng có quyền chọn lựaMột con đường thích hợp để mình đi
Tác giả: Diệu Nguyễn
Người ơi có về nơi góc phố ,Nhặt lá vàng rơi nhớ chiều thu .Thuở nhiều mơ mộng tương tư,Nhành hoa ép nhẹ vô ưu tặng nàng .
Heo may lạnh lẽo vàng ngõ nhỏ ,Độc bước đơn côi lỡ tình rơi .Tìm trong ký ức buồn trôi ,Yêu thương lối cũ đầy vơi tháng ngày .
Hoàng hôn nắng đã phai màu lá ,Thu tàn đông đến buốt hồn ta .Em ôm ước vọng cao xa ,Quên đi những bản tình ca thuở nào .
Hàng cây lặng lẽ bao mùa nhớ ,Hoang hoải tim yêu gió lạnh lùng .Chờ trong khao khát khôn cùng ,Lặng nghe năm tháng muôn trùng đã xa .
Tác giả: Phạm Kiên
Thời gian mãi âm thầm thay xác láTuổi xuân thì cũng vội vã rời nhanhMới hôm qua lộng lẫy tận đầu cànhMà nay đã mong manh dần héo úa
Duyên đã lỡ nên khép lòng một thủaSợ lời thương ai hẹn hứa trao tìnhBiết bao mùa đơn lẻ tủi hờn kinhMuốn mơ mộng ngại mình thêm vết xướt
Và như thế giữa cảnh đời xuôi ngượcVẫn cút côi độc bước với lạnh lùngChẳng bóng hình ,không kẻ lối về chungÔm mệnh hẩm muôn trùng đêm gối chiếc
Bởi cuộc sống còn mang nhiều cay nghiệtChút ân nồng mải miết trót ngủ quênĐể riêng ta năm tháng cứ vững bềnGom trống vắng viết nên dòng thơ nhỏ.
Tác giả: Yêu Thoáng Qua
Đêm đã khuya sao ta còn thao thứcGió từng cơn thổi lạnh tái tê lòngNhớ thương ai đêm dài ta không ngủĐể lòng buồn trăn trở suốt năm canh
Ta thức dậy một mình ra sân đứngNhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêmTrăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thứcVẫn có sao lấp lánh đứng cạnh mình
Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắmVậy mà em vẫn trống vắng lạnh lùngĐêm lạc lối cô đơn em lạnh lắmMong vòng tay ấm áp đến bên đời
Đêm không ngủ đêm bỗng dài vô tậnCó một mình mới thấy nhớ mong aiCho ta gửi chút tình cho trăng nhéĐến bên người ta thương nhớ đêm nay.
Tác giả Hạnh Ngọc
Bước cô đơn trên lối về quạnh quẽThiếu bóng ai nên vắng vẻ lạnh lùngKhi đường đời ta chẳng thể bước chungMùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giá
Anh không trách người thay lòng đổi dạMà hỏi đời sao lại quá đắng cayBao xót xa cứ dai dẳng theo hoàiChẳng biết đâu là tháng ngày hi vọng
Mất em rồi anh về đường lẻ bóngCũng không còn ai trông ngóng đợi chờGiọt mưa rơi hay lệ chảy đôi bờTrên khoé mi vật vờ bao kỷ niệm
Hạnh phúc xưa giờ biết đâu tìm kiếmChiếc hôn nồng ngọt lịm ở đầu môiPhố còn đây nhưng đã vắng em rồiLòng tái tê hỡi người ơi có biết.
Sáng tác Tùng Trần
Từng câu, từng chữ trong các bài thơ một mình độc bước như nói lên nỗi lòng tác giả. Đâu đó có chút hoài niệm, chút ưu tư về quãng thời gian đẹp đẽ trước kia. Qua đó mong cầu cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn, ai đó sẽ vui vẻ, hạnh phúc hơn.
Cứ lang thang giữa dòng đời tất bậtTa mãi là kẻ hành khất cô đơnMặc người đời luôn tính toán thiệt hơnTa ăn mày thuở vàng son dĩ vãng
Vẫn như trước cứ dại khờ lãng mạnSống hết tình vì bè bạn ngày xưaTa vô tư luôn yêu nắng thích mưaNhư cậu bé ngây thơ vừa mới lớn
Ta mãi yêu ánh bình minh buổi sớmKhi chiều tàn lại thích đón hoàng hônKhông ganh ghét ta chẳng biết giận hờnThích khám phá nơi thâm sơn cùng cốc
Có những người chê ta là thằng ngốcMột kẻ gàn sống cô độc dở hơiKhông sao đâu ta vẫn cứ yêu đờiYêu hết thảy con người nơi nhân thế
Ai không thích ta, thôi đành mặc kệChỉ mong cuộc đời dâu bể an vuiChốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôiMiễn sao luôn nở nụ cười như ý.
Nguyễn Đình Huân
Ai nhẫn tâm neo thuyền yêu ngược gióBến cô đơn em còn đó mong chờMùa qua mùa tim lại thấy bơ vơCon đường yêu sao hững hờ chăn gối
Lòng dặn lòng ta ơi xin đừng vộiBẫy yêu thương anh lạc lối em rồiEm cũng muốn ấm lại cả bờ môiMà nhói đau cả một trời thương nhớ
Yêu cồn cào ai mong tình dang dởLỡ yêu người em chẳng nỡ …xa xôiĐợi mưa ngâu sẽ nhạt cả màu môiCánh phù du trôi về đâu hụt hẫng
Bước vào yêu mà men tình vội ngấmNghiêng ngả dòng hương phấn lạnh bờ emYêu càng nhiều tim sẽ càng thắt thêmPhải làm sao khi từng đêm rên xiết
Sao đành nỡ chia phôi đôi vầng nguyệtXa nhau rồi… ai kể chuyện tình em.
Bến cô đơn - Tác giả: Hoàng Anh
Bao năm rồi em vẫn chọn cô đơnMột mình ngắm bình minh những sớm mai thức giấcMột mình trong đêm, nghẹn ngào từng tiếng nấcMột mình, nhớ anh, chẳng dám nói thành lời.
Em biết phận mình, chẳng mơ ước xa vờiAnh ở đó, có bao giờ chạm tớiTrái tim yêu và bao điều sâu kínCuộc sống muôn màu anh có, vốn không thuộc về em.
Em sợ bước vào, tan vỡ sẽ đau thêmLàm sao đủ sức lãng quên thêm lần nữaĐã dặn lòng mình đừng tin những câu hứaVậy mà lý trí, con tim chưa một lần thôi day dứt, giằng co.
Em mệt rồi khi cứ phải đắn đoCho mình thêm cơ hội, có khi nào hạnh phúc?Nhiều đêm chạnh lòng nghe bạn bè thúc giục:“Người cũ quên đi, đến với người tốt hơn”
Đôi khi em nghĩ mình chẳng cô đơnVì trong tim vẫn có một tình yêu thật lớnNhưng thật ra yêu mà chẳng có đượcMới là nỗi cô đơn lớn nhất của đời mình, anh biết không?
Ngày tháng trôi đi cứ chất chồng nỗi nhớTự hỏi kiếp trước có duyên nợ gì không?Mà kiếp này cứ mãi nhớ mongDù biết chẳng thể nào là hai nửa của nhau
Dù biết còn yêu người, là sẽ còn đau.
Sáng tác Hoa Cỏ May
Tím ngắt hoàng hôn rơi trên sôngĐò ngang lờ lững bóng xuôi dòngChạnh lòng thương nhớ! Người xa xứ.Khắc khoải hồn tôi, mong nhớ mong!
Bèo dạt về đâu, mây lang thang?Cô đơn lẻ bóng mảnh trăng vàngNgười ơi! quê cũ buồn hiu hắtKhắc khoải chờ người, thương miên man.
Hiên vắng đàn khuya ta với ta!Nỗi niềm vò võ nơi phương xa!Ngắm trăng mơ thấy người thương ấyHương sứ, mờ sương thật đậm đà.
Người hỡi, người ơi! đêm dần trôi.Mơ về phương ấy, nhớ khôn nguôi!Thương mảnh trăng gầy trên bến cũ?Nửa còn phiêu bạt nơi xa xôi!
Sáng tác Tuyết Trang
Đêm trở mình làm con tim thức dậyVẩn vơ hoài theo dòng chảy thời gianNỗi nhớ em đeo đẳng suốt đêm tànEm nơi ấy chắc giờ này yên giấc.
Trăng hạ tuần rớt đầu non vàng vọtGió âm thầm trên đường vắng đêm hoangĐêm thẫm đen như vết mực loangCứ kéo dài tưởng chừng như vô tận.
Muốn gửi em một dòng tin nhắnNhưng ngại ngần làm thức giấc đêm xuânMình ta thôi tâm sự với cô đơnLà tri kỷ chưa một lần phách lối.
Dù ngoài kia vui như ngày hộiKhi ta buồn vẫn ở lại bên ta …Đêm cô đơn vắng bóng người xaNhưng yên lòng khi người xa yên giấc.
Tác Giả: An Giang Bùi
Dưới đây là những câu thơ về « độc bước, » thể hiện sự cô đơn, lẻ loi và cảm xúc sâu lắng của người đi một mình:
Trên con đường vắng anh độc bướcBóng dài in hằn nỗi nhớ thươngGió lạnh lùa qua hồn hiu quạnhTiếng lòng vang vọng khắp nẻo đường.
Bước chân đơn độc chiều hiu hắtLòng buồn man mác nhớ ai đâyMưa rơi rả rích càng thêm lạnhAnh vẫn một mình lặng lẽ say.
Đêm nay trăng khuyết anh độc bướcNhớ thương xưa cũ cứ quay vềGiọt sương đọng lại trên hàng miTim anh lạnh giá chẳng còn mê.
Giữa phố đông người anh độc bướcTừng dòng người lướt qua thật nhanhChỉ mình anh với nỗi cô đơnTìm hoài chẳng thấy bóng hình em.
Con đường xưa cũ anh độc bướcNhững kỷ niệm ngỡ ngủ yên rồiLại trỗi dậy trong chiều lặng lẽHình bóng em mãi chẳng phai phôi.
Độc bước lẻ loi trong đêm vắngGió đưa mây trôi lạc chốn nàoBóng em xa khuất, lòng tê táiChỉ còn anh với nỗi thương đau.
Qua bao ngả đường anh độc bướcTìm kiếm chút bình yên đâu đâyDẫu biết rằng em giờ xa khuấtTim anh vẫn mãi một bóng hình.
Bước chân độc hành nơi hoang vắngNghe lòng như lạnh buốt từng cơnChỉ còn lại những lời thầm lặngGọi tên em trong cõi cô đơn.
Dưới đây là 30 đoạn thơ « độc bước » mỗi đoạn gồm 2 câu, thể hiện sự cô đơn và cảm xúc sâu lắng của người đi một mình:
Trên con đường vắng anh độc bước,Bóng dài in hằn nỗi nhớ thương.
Gió lạnh lùa qua hồn hiu quạnh,Tiếng lòng vang vọng khắp nẻo đường.
Bước chân đơn độc chiều hiu hắt,Lòng buồn man mác nhớ ai đây.
Mưa rơi rả rích càng thêm lạnh,Anh vẫn một mình lặng lẽ say.
Đêm nay trăng khuyết anh độc bước,Nhớ thương xưa cũ cứ quay về.
Giọt sương đọng lại trên hàng mi,Tim anh lạnh giá chẳng còn mê.
Giữa phố đông người anh độc bước,Từng dòng người lướt qua thật nhanh.
Chỉ mình anh với nỗi cô đơn,Tìm hoài chẳng thấy bóng hình em.
Con đường xưa cũ anh độc bước,Những kỷ niệm ngỡ ngủ yên rồi.
Lại trỗi dậy trong chiều lặng lẽ,Hình bóng em mãi chẳng phai phôi.
Độc bước lẻ loi trong đêm vắng,Gió đưa mây trôi lạc chốn nào.
Bóng em xa khuất, lòng tê tái,Chỉ còn anh với nỗi thương đau.
Qua bao ngả đường anh độc bước,Tìm kiếm chút bình yên đâu đây.
Dẫu biết rằng em giờ xa khuất,Tim anh vẫn mãi một bóng hình.
Bước chân độc hành nơi hoang vắng,Nghe lòng như lạnh buốt từng cơn.
Chỉ còn lại những lời thầm lặng,Gọi tên em trong cõi cô đơn.
Lặng lẽ bước đi trong chiều tím,Mưa rơi như giọt lệ tràn mi.
Độc bước lang thang giữa phố cũ,Nghe lòng trống vắng biết nói chi.
Từng bước chân chậm dần trên lối,Ký ức buồn quay trở về đây.
Độc bước lẻ loi không ai biết,Một mình anh với nỗi nhớ đầy.
Đường vắng lặng nghe từng nhịp thở,Hồn anh quạnh quẽ nhớ thương người.
Cô đơn theo anh qua từng ngõ,Độc bước đi tìm lại nụ cười.
Trong đêm lặng lẽ anh độc bước,Gió thổi lạnh buốt cõi lòng đau.
Bóng hình em xa mờ khắp chốn,Độc bước anh mãi chẳng ngừng đâu.
Ngày qua ngày trôi anh độc bước,Tìm em trong từng khoảnh khắc xưa.
Đường dài hun hút không điểm đến,Nỗi nhớ em vẫn còn mãi chưa.
Mưa rơi tí tách trong chiều vắng,Độc bước lang thang giữa bơ vơ.
Lòng anh như chiếc lá cô quạnh,Trôi giữa dòng đời, biết về đâu.
Đêm đen phủ kín anh độc bước,Ánh trăng mờ nhạt chẳng còn soi.
Chỉ mình anh với hồn cô độc,Đi mãi tìm em khắp muôn nơi.
Trên đây là những bài thơ một mình độc bước trong tình yêu, cuộc sống hay nhất được tổng hợp từ nhiều nguồn và một phần là do mình tự sáng tác. Hy vọng bạn sẽ cảm thấy có ích.
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/tho-buon-mot-minh-a30420.html