"Cách chúng ta sống từng ngày, tất nhiên rồi, chính là cách chúng ta sống cả cuộc đời" - Annie Dillard - Cuộc đời viết lách

Cách chúng ta sống từng ngày, tất nhiên rồi, chính là cách chúng ta sống cả cuộc đời. Những gì mình làm trong giờ này, giờ khác, chính là những gì mình đang làm. Lịch trình giúp bảo vệ khỏi sự hỗn loạn và những hứng thú nhất thời. Nó là cái lưới để bắt lấy từng ngày. Nó là giàn giáo để người thợ có thể đứng và làm việc bằng cả hai tay trên từng khoảng thời gian. Lịch trình là mô hình của lý trí và trật tự—được ý chí tạo ra, được giả tạo, và rồi được hiện thực hóa; nó là sự bình yên và nơi trú ẩn được đặt vào đống đổ nát của thời gian; nó là chiếc thuyền cứu sinh mà bạn thấy mình, nhiều thập kỷ sau, vẫn đang sống. Mỗi ngày đều giống nhau, vì vậy bạn nhớ lại chuỗi ngày đó sau này như một mô hình mờ nhạt nhưng mạnh mẽ.

Không thiếu những ngày tốt đẹp. Chính cuộc sống tốt đẹp mới khó tìm thấy. Một cuộc sống với những ngày tốt đẹp được sống bằng cảm giác thôi thì chưa đủ. Cuộc sống của cảm giác là cuộc sống của lòng tham; nó đòi hỏi ngày càng nhiều hơn. Cuộc sống của tinh thần đòi hỏi ngày càng ít hơn; thời gian dồi dào và sự trôi chảy của nó thật ngọt ngào. Ai lại gọi một ngày dành cho việc đọc sách là một ngày tốt đẹp? Nhưng một cuộc đời dành cho việc đọc sách—đó mới là một cuộc sống tốt đẹp. Một ngày giống hệt với những ngày khác trong mười hay hai mươi năm qua thì không tự gọi mình là một ngày tốt đẹp. Nhưng ai lại không gọi cuộc đời của Pasteur hay Thomas Mann là một cuộc sống tốt đẹp?

Tôi tình cờ bắt gặp câu trích dẫn tiêu đề và tìm kiếm thêm một số ngữ cảnh, và nghĩ rằng đó là một đoạn văn viết thực sự thú vị và có liên quan đến nhóm này.

Hi vọng một số bạn thấy nó có ý nghĩa!

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/ca-doi-an-nhien-a32900.html