Từ khóa chính/trọng tâm: “thơ hay ý nghĩa về gia đình”
Ý định tìm kiếm: Informational (Thông tin) - Người dùng đang tìm kiếm các tác phẩm thơ mang tính chất chia sẻ, gợi cảm xúc về chủ đề gia đình để tham khảo, học hỏi hoặc truyền cảm hứng.
Kịch bản viết lại: KỊCH BẢN 1 (Dành cho Intent Informational).
Gia đình là nơi bắt đầu mọi hành trình và cũng là bến bờ bình yên nhất trong cuộc đời mỗi con người. Những vần thơ hay, ý nghĩa về gia đình không chỉ là lời ca ngợi đơn thuần, mà còn là tiếng lòng sâu lắng, là biểu tượng cho tình yêu thương, sự gắn kết và những giá trị thiêng liêng không thể thay thế. Dưới đây là tuyển tập 12 bài thơ đặc sắc, mỗi bài là một câu chuyện, một cảm xúc chân thành về Cha, Mẹ, Vợ chồng, Anh em và những kỷ niệm ấu thơ.
Có thể bạn quan tâm: 8 Cách Nấu Cháo Thịt Gà Ăn Dặm Cho Bé Từ 6 Tháng: Đủ Chất, Dễ Làm, Không Ngán
Có thể bạn quan tâm: Bầu Ăn Cá Khoai Được Không? Hướng Dẫn Ăn Đúng Cách Và Lợi Ích Thực Sự
Bàn tay cha, nắm tay con Dìu qua tất cả những cơn bão đời Khi con mái tóc xanh ngời Tóc cha bạc trắng mây trời kém xa
Bàn tay nhỏ, trong tay cha Con bình yên cả trong mơ vẫn cười Nuôi con khôn lớn nên người Tay cha run rẩy, trở trời lại đau
Con như chim lạc phương nào Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh Nhớ, quên công đức sinh thành Bởi còn toan tính lợi danh cho mình
Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn Trên con phố nhỏ có hình bóng ai Nắm tay con trẻ bước dài Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm
Có thể bạn quan tâm: Hướng Dẫn Chi Tiết Các Cách Làm Hoa Khô Tại Nhà Đơn Giản, Giữ Màu Sắc Tự Nhiên
Tự nhiên con bỗng dưng thèm Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa Để cha nằm lại cho vừa Dắt con qua những lọc lừa thế gian
Tự nhiên nước mắt tuôn tràn Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi Bôn ba rồi chẳng được gì Cha ơi đợi nhé con về chiều nay.
Tác giả: Quý Phương
Bài thơ lay động lòng người bằng hình ảnh bàn tay cha in dấu thời gian và vất vả. Đó là bàn tay đã dìu dắt, che chở con qua bao giông tố cuộc đời, và cũng chính là bàn tay mà người con luôn khao khát được nương tựa khi trưởng thành.
Có thể bạn quan tâm: Cách Tẩy Tế Bào Chết Bằng Cà Phê Hiệu Quả Cho Làn Da Sáng Mịn
Đời cha khó nhọc gian truân lắm Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi Những đêm đông lờ lững mây trôi Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh
Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh Dáng lom khom gánh bó củi tròn Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn
Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn Chén canh rau cha nuôi nấng đời con Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn Chút tài mọn con chưa làm nên sự
Cha đã già, con vẫn đứa con hư Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi Cha vẫn là người dẫn lối đời con
Con còn nhớ thuở bé lon ton Đến bây giờ con sức dài vai rộng Cha khổ cực, ân cần, lo toan, vất vả Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Thơ của Huỳnh Minh Nhật chất phác mà sâu lắng. Ông khắc họa hình ảnh người cha lam lũ, tảo tần với cuộc sống mưu sinh vất vả. Nhưng đằng sau đó là tình yêu thương vô bờ bến, là sự bao dung, dẫn dắt con qua những chặng đường quan trọng.
Lúc đau ốm nằm nôi con khóc Cha nguyện cầu van vái cao xanh Cầu cho con được an lành Cha đây giảm thọ cũng dành phần con
Lúc chập chững con vừa tập bước Miệng bi bô kêu mẹ gọi cha Hai dòng lệ ngấn châu sa Thiên thần bé nhỏ món quà trời trao
Con sáu tuổi vui đùa đến lớp Đòi con ve cha bắt cho chơi Tung tăng chân sáo con cười Giật mình không biết lệ rơi lúc nào
Con mười tám thường ngồi ngơ ngẩn Đôi lúc cười thơ thẩn bên hiên Phải chi còn đặng mẹ hiền Sẻ chia tâm sự chuyện riêng dỗ dành
Cha cũng hiểu con đà khôn lớn Chỉ trách mình không giúp được chi Nhìn con không biết khuyên gì Chỉ thầm khấn nguyện hộ trì cho con
Hôm đưa tiễn con vào đại học Cố mỉm cười nén khóc lệ rơi Mong cho con đặng nên người Thiên thần bé nhỏ trong đời của cha.
Tác giả: Nguyễn Dữ
Nguyễn Dữ dùng ngôn từ dịu dàng để miêu tả hành trình lớn khôn của con trong mắt người cha. Từ những ngày ấu thơ đến lúc trưởng thành, hình ảnh “thiên thần bé nhỏ” luôn là nguồn động lực, là trung tâm của mọi lo lắng, hy vọng và yêu thương.
Rồi một ngày con sẽ lớn bằng cha Con sẽ thấy bầu trời bao la lắm Hãy cứ bước dù đường đi lạ lẫm Vì còn cha luôn thầm lặng dõi theo
Đường con đi dù lên núi xuống đèo Dù gian khổ cũng luôn theo lý tưởng Hãy hoạch định và con luôn định hướng Rồi thành công là phần thưởng gian lao
Con của cha hãy thắp lửa lên nào Biến mơ ước con hằng bao nhiêu ấp ủ Thành con sóng dâng trào như thác lũ Hãy vững lòng con có đủ tài ba
Bạn đồng hành con hãy nắm tay cha Đừng lo ngã vì có cha bên cạnh Hãy ngước mặt nhìn trời cao lấp lánh Hỡi thiên thần trong ánh mắt của cha
Tạ ơn trên ban tặng một món quà Để cha được đời cha luôn có bạn Người bạn nhỏ đồng hành cùng năm tháng Nắm tay nào cười rạng rỡ lên coi!!!
Tác giả: Nguyên Dũ
Bài thơ thể hiện mối quan hệ bình đẳng, thân thiết giữa cha và con. Người cha không chỉ là chỗ dựa, mà còn là “người bạn nhỏ” cùng con trải nghiệm, trưởng thành và chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.
Ngày lễ này mẹ lại ngóng các con Khi thấy nhà bên cháu con về cả Họ vui cười và chuyện trò rôm rả Bên mâm cơm chiều sau những ngày xa.
Mẹ run run… đứng nép trước hiên nhà Đôi mắt mờ… ngóng về nơi xa thẳm Trông bầy con… mẹ thương và nhớ lắm Sao lễ dài, chúng lại chẳng về thăm?
Có chuyện gì, hay công việc làm ăn Không thuận lợi mà chúng không về được Chắc là chúng chẳng còn như lúc trước? Lại ốm đau, hay là có chuyện gì?
Mẹ bây giờ đau ốm biết có khi Như ngọn đèn trước bão mưa giông gió Nên với mẹ những tháng ngày nhung nhớ Là nhớ các con…nhớ lúc cơ hàn.
Vại tương ngon mẹ đã cẩn thận làm Bởi biết con… thích món ăn dân dã Đám rau muống mẹ cố chăm vất vả Xanh tốt rồi, về luộc chấm tương ăn.
Đêm đã khuya, mẹ chẳng chịu đi nằm Ngóng trước, ngó sau, mẹ nhìn ra cửa Trời mau sáng, con hãy về với mẹ Để mẹ khỏi chờ…khỏi lo lắng nghe con!
Tác giả: Thuý Nguyễn
Thuý Nguyễn khéo léo lột tả nỗi niềm mong ngóng của người mẹ già mỗi dịp lễ Tết. Mẹ không cần vật chất, chỉ mong con cháu sum vầy, được nhìn mặt, được nghe tiếng nói cười. Đó là khát khao giản dị mà thiêng liêng nhất của bậc làm cha làm mẹ.
Lau nước mắt vì con lam lũ, Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn. Hàng nghìn, hàng vạn gian truân Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.
Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc, Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình. Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh, Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.
Thiên thu sống không rời tay mẹ, Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên. n sâu, nghĩa nặng chưa đền, Vần thơ dang dở con xin tặng người.
Tác giả: Lộc Tịnh
Lộc Tịnh dùng ngôn từ trang trọng, hàm súc để ca ngợi người mẹ. Mẹ là biểu tượng của sự hy sinh, của lòng vị tha vô điều kiện. Dù cuộc sống có khó nhọc, cơ cực đến đâu, mẹ vẫn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con.
Nắng dần tắt trên con đường nhỏ Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu Mẹ về để nấu cơm chiều Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng
Cả đời mẹ long đong vất vả Cho chồng con quên cả thân mình Một đời mẹ đã hy sinh Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu
Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn Rụng rồi thương lắm hàm răng Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời
Tình của mẹ sáng ngời dương thế Lo cho con tấm bé đến già Nghĩa tình son sắt cùng cha Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi
Con đi khắp chân trời góc bể n tình nào sánh xuể mẹ yêu Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.
Tác giả: Đặng Minh Mai
Bằng những hình ảnh đời thường, Đặng Minh Mai khắc họa chân thực hình ảnh người mẹ tảo tần, lam lũ. Dù cuộc sống có vùi dập, mẹ vẫn giữ vẹn nguyên tình yêu thương vô bờ bến dành cho con cái. Mẹ là duy nhất, không gì có thể so sánh được.
Đã sống cùng nhau phải tận lòng, Đêm ngày hạ cháy lẫn mùa đông Dìu qua biển cạn thôi niềm đắng Dẫn đến vườn hoa trả nụ hồng
Một thuở vì nhau mà mãi trắng Muôn đời bởi họ vẫn bền trong Đường xa vạn nẻo nhưng ngời sáng Nghĩa có tình yêu đủ mặn nồng!
Tác giả: Lê Thuấn
Lê Thuấn dùng hình ảnh ẩn dụ “biển cạn”, “vườn hoa” để nói lên hành trình hôn nhân. Có những lúc sóng gió, đắng cay, nhưng nếu cùng nhau tận lòng, tận lực, thì cuối cùng vẫn sẽ tìm được vườn hoa hạnh phúc.
Anh thương em nhất trên đời Vợ anh là cả tuyệt vời đó nha Thương em cái tính thật thà Luôn luôn quán xuyến việc nhà thay anh
Công việc em cũng rất nhanh Làm đâu ra đó, rành rành hẳn hoi Vừa làm vừa lại trông coi Con còn bé tí, khóc đòi mẹ luôn
Vậy mà chẳng thấy em buồn Lúc nào vui vẻ, là nguồn ủi an Chẳng hề thấy em than van Làm cho anh lại, ngày càng thương em
Phụ nữ chân yếu tay mềm Vậy mà em lại làm thêm rất nhiều Thật là khổ cực trăm chiều Gian nan vất vả, đủ điều khó khăn
Thương em bởi quá bon chen Bao nhiêu gian khổ, nhọc nhằn cũng kham Lúc nào cũng thấy em làm Chưa giờ rảnh rỗi, an nhàn thảnh thơi
Thương em nhiều lắm em ơi Hãy ít làm lại, nghỉ ngơi tí mà Đừng ham công việc quá đà Ảnh hưởng sức khỏe, để cha con phiền
Tác giả: Sang Lê
Bài thơ là lời tâm sự của người chồng dành cho vợ. Anh trân trọng, yêu thương vợ bởi sự đảm đang, hy sinh thầm lặng. Câu thơ chất phác, mộc mạc nhưng chan chứa tình cảm, là lời nhắn nhủ yêu thương và quan tâm đến sức khỏe của người bạn đời.
Anh cuối cánh cửa em giữa ngàn sao Hai mảnh đời mình tìm nhau ghép lại Duyên tao ngộ từ ngàn năm hẹn mãi Để đời này ta có được nhau đây
Qua thăng trầm cuộc đời đến hôm nay Người bạn đời đi bên nhau hạnh phúc Nắm tay nhau hai ta cùng chung bước Cuối con đường kênh ấy đợi chờ ta
Dẫu cuộc đời nhiều bão tố phong ba Ở nơi nào đó lời gọi mời tha thiết Không ít phút giây xao lòng choáng ngợp Ta luôn luôn bền lòng chung thuỷ sắt son
Vui bên nhau với hạnh phúc cháu con Gần gũi yêu thương giữ gìn sức khoẻ Chuyện ái ân em ngày nay chẳng thể Anh vui lòng chuyện thủ thỉ đêm khuya
Sưởi ấm lòng khi giá buốt đông về Vòng tay ôm ta chìm vào giấc ngủ Cuộc đời này còn bao nhiêu cho đủ…? Để chúng mình kịp gửi hết yêu thương..!
Tác giả: Hảo Trần
Hảo Trần coi vợ/chồng là “người bạn đời”, là tri kỷ trong hành trình cuộc sống. Bài thơ thể hiện khát vọng về một tình yêu bền chặt, thủy chung, cùng nhau đi hết con đường dù có bao nhiêu cám dỗ, sóng gió.
Thương chồng lo toan cực khổ trăm bề Đêm về không ngủ, ngày thì lo toan Chồng lo toàn thứ ác ôn không ngờ Có chồng như một vết son khó mờ.
Chồng tôi thức đêm giăng lưới “đá banh” Ăn đâu chẳng thấy, cửa nhà vắng tanh Đồ đạc đội nói theo banh bay vèo Trống huơ trống huếch, ôi nghèo khổ thêm.
Chồng tôi chẳng muốn cơm trưa chút nào Vì chồng còn mãi lo chào “ông tây” Xế chút thì đánh lô đề giải khuây Tiền tài eo hẹp dần xoay theo đề.
Xong đề thì chồng vui chọi đá gà Gà mang cựa sắt, chém tiền ra tro Việc làm thì chẳng nên tro trấu gì Chỉ vui cờ bạc còn gì khổ hơn.
Nghĩ đời sao lắm bất công thế này Người thì nhong nhõng, kẻ cày khổ thân Có chồng như rước họa, đeo gông cùm Bao giờ thoát cảnh gông cùm này đây.
Xuân qua mong chồng hãy biết lo làm Cho ngày tươi sáng, huy hoàng năm sau Để cho gia đình sung túc trọn năm Gầy dựng nhà cửa sang năm phát tài.
Tác giả: Phương Vương
Khác với các bài thơ ca ngợi tình cảm, bài thơ của Phương Vương chua chát hơn khi nói về nỗi khổ của người vợ có chồng ham mê cờ bạc, cờ bạc. Đó là thực trạng của không ít gia đình, và bài thơ như một lời cảnh tỉnh, mong người chồng hãy thức tỉnh, lo lắng cho gia đình.
Trèo lên cây ổi sau nhà Nhớ thời thơ bé sao mà vấn vương Cái thời con nít ẩm ương Chị, em, anh,chị,mà thương cho vừa
Cái thời gian nắng buổi trưa Mò cua, bắt dế, tắm mưa trên đồng. Cái thời đứa bế đứa bồng Đứa nhỏ ngồi thúng, lớn gồng gánh em
Suốt ngày mặt mũi tèm lem Thả diều, nặn đất… Ôi, thèm tuổi thơ…
Thời gian trôi có đâu chờ Đứa nào cũng lớn, ai ngờ đổi thay . “Anh em như thể chân tay” Mà sao chia rẽ, khác giày người dưng?
Ai ơi… Hãy nhớ, xin đừng Anh em ghẻ lạnh, mà cưng người ngoài Dù nghèo có một củ khoai Sẵn lòng chia sớt lỡ ai đói nghèo.
Dù giàu trong bếp thịt treo Chớ có bủn xỉn, mà kéo người nhà Anh em lòng chớ cách xa Đừng chia nắm đất, đừng ra phiên tòa
Nếu lòng thương Mẹ yêu Cha Nhớ đừng ganh tị cho nhà ấm êm. Đừng ngồi nói xấu, nói thêm… Làm cho cha mẹ đau mềm ruột gan
Đừng ngồi kêu réo thở than Phân chia tài sản, đứa sang đứa hèn… Làm đau cha mẹ mấy phen… Để khi nhắm mắt thổi kèn đám ma.
Dù tốt máu của người ta Anh em máu xấu cũng ra một nhà… Máu gà nó thấm xương gà Máu mình không thấm mái nhà người ta
Anh em một ruột dứt ra Đừng như nước lã… Để cha mẹ buồn …!
Tác giả: Bách Tùng Vũ
Bài thơ như một bài học, một lời nhắc nhở về đạo lý làm người. Tác giả dùng lời lẽ chân thành, chất phác để ca ngợi tình anh em keo sơn thời ấu thơ, đồng thời phê phán thói ích kỷ, chia rẽ, bất hiếu khi lớn lên. Đó là hồi chuông cảnh tỉnh về giá trị gia đình.
Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi duy nhất trên đời mà bạn có thể trở về sau những mệt nhọc, vấp ngã. Những bài thơ hay, ý nghĩa về gia đình trên đây, mỗi bài một phong cách, một cảm xúc riêng, nhưng đều hướng về một chủ đề chung: Tình yêu thương và sự gắn kết. Hãy trân trọng và gìn giữ tổ ấm của mình, bởi đó là kho báu vô giá trong cuộc đời này.
Vihema tin rằng, những vần thơ chân thành nhất luôn bắt nguồn từ trải nghiệm và trái tim. Chúc bạn luôn hạnh phúc bên gia đình!
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/nhung-bai-tho-hay-ve-gia-dinh-a35170.html