Viết đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ)

Đề bài: Em hãy viết đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ).

XIN LỖI THƯƠNG YÊU

Con chảy vào mình năm tháng dần trôi Mặc cây sấu già bao lần trút lá Mặc đồng làng mấy lần trơ cuống giạ Lúa cắt rồi gốc vẫn đứng lẻ loi

Mẹ nuôi con lớn lên thành người Như lúa chín con lại rời xa mẹ Mẹ như gốc giạ kia lặng lẽ Gom hết thời xuân sắc sống cho con

Mỗi ngày qua tóc bạc da mòn Lại có nhiều vết nhăn trên trán Con thì vẫn luôn mải mê bận rộn Sống hết mình cho những thứ không đâu

Chợt giật mình ngoảnh lại phía sau Giật thột mình khi con hai mươi tuổi Hai mươi năm sống bằng nông nổi Bao yêu thương con trót bỏ quên rồi

(Xin lỗi thương yêu - Hoài Vũ - Báo Hoa học trò, số 390, ngày 31/5/2001)

*Ghi chú: Hoài Vũ, tên thật là Nguyễn Hoài Vũ, sinh năm 1978. Anh là một cây bút đã gửi nhiều thơ trên báo Hoa học trò thời kì đầu. Trên báo Hoa học trò, anh còn dùng bút danh Tương Giang. Hiện nay, Hoài Vũ làm giảng viên và sống ở Hà Nội.

Dàn ý đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ)

+ Nhận thức về sự vô tâm của chính mình khi mải miết chạy theo dòng chảy cuộc đời

+ Thấu hiểu những hi sinh của mẹ, thấy những thay đổi của mẹ theo dòng chảy thời gian: mẹ mỗi ngày một già yếu, vẫn lẻ loi chờ đợi con, trong khi đó, con vẫn vô tâm mải mê, bận rộn với những đam mê của riêng mình.

+ Nhận thức về mình của hiện tại, khi hai mươi tuổi: những tháng ngày đã qua sống nông nổi, vô tư, bỏ lỡ những yêu thương.

=>Thấy được tình cảm yêu thương, biết ơn của con dành cho mẹ, sự hối lỗi của con khi đã không ở bên mẹ trong suốt những năm tháng đã qua.

+ Hs nhận diện và phân tích được hiệu quả của một số đặc sắc nghệ thuật: biện pháp tu từ so sánh, điệp cấu trúc; các yếu tố tượng trưng; giọng điệu…

- Đánh giá khái quát: Kết nối bài học từ văn bản với cuộc sống.

Viết đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ)

Đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ) - Mẫu 1

Bài thơ “Xin lỗi thương yêu” của Hoài Vũ như một lời thức tỉnh dịu dàng mà đau đáu về tình mẫu tử, về tình cảm thiêng liêng bất tận mà đôi khi ta lãng quên trong vòng xoay bộn bề của cuộc sống. Những câu thơ thấm đẫm cảm xúc ấy khiến trái tim người đọc rung lên vì nỗi xót xa và ân hận. Hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà cao cả, giống như “gốc giạ lặng lẽ” sau mùa gặt vẫn đứng đó, cam chịu, âm thầm gom góp hết “thời xuân sắc” để sống cho con. Mẹ không oán than, không trách cứ, chỉ lặng lẽ dõi theo từng bước chân con trên hành trình trưởng thành. Còn con, lại trôi mình theo năm tháng, sống hết mình cho những “thứ không đâu”, mãi mê bận rộn mà quên đi nơi chốn thiêng liêng mang tên gia đình. Lời thơ không gắt gao trách móc mà như một tiếng thở dài, chạm vào nỗi xót xa sâu thẳm trong tâm hồn những đứa con đã từng vô tâm. Khi “giật mình ngoảnh lại phía sau”, thì tuổi thơ, thì mẹ già, thì yêu thương đã hóa thành bóng lưng còng khuất dần giữa chiều hoàng hôn. Bài thơ không chỉ là lời xin lỗi của một người con mà còn là bản nhạc buồn về sự trưởng thành đầy đánh đổi. Nó gợi nhắc chúng ta rằng, không gì đáng quý hơn người mẹ, không có tình yêu nào lớn hơn tình mẹ, và nếu đã yêu thương thì đừng quên dành thời gian, sự quan tâm cho mẹ, ngay khi còn có thể. Bởi lẽ, một khi thời gian đã trôi qua, chúng ta có thể trưởng thành, có thể thành công, nhưng sẽ chẳng thể quay lại để đền đáp trọn vẹn yêu thương của mẹ. Bài thơ như một chiếc gương soi lòng, nhắc ta hãy biết sống chậm lại để yêu thương kịp lúc. Trong những khoảng lặng của cuộc đời, hãy lắng nghe tiếng mẹ, tiếng của tình yêu không lời nhưng thẳm sâu hơn biển cả.

Đoạn văn phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ) - Mẫu 2

Đoạn trích “Xin lỗi yêu thương” của Hoài Vũ mở ra một dòng cảm xúc nghẹn ngào, khi nhân vật trữ tình bất chợt nhận ra sự vô tâm của chính mình trong những năm tháng đã qua. Mải miết theo đuổi những đam mê, những dự định của tuổi trẻ, người con đã vô tình quên rằng mẹ vẫn ngày ngày ở phía sau, âm thầm dõi theo từng bước con đi. Thời gian trôi đi, mẹ không còn giữ được nét xuân thì của những ngày xưa cũ. Những nếp nhăn chằng chịt nơi khoé mắt, mái tóc điểm bạc và dáng hình gầy guộc là minh chứng rõ rệt cho sự tảo tần và hi sinh thầm lặng. Thế nhưng mẹ vẫn lặng lẽ chờ đợi, vẫn yêu thương con bằng cả trái tim không bao giờ cạn. Tới khi chạm ngưỡng đôi mươi, nhân vật mới giật mình nhìn lại: mình đã sống quá vội vàng, quá nông nổi, đánh rơi biết bao yêu thương đáng quý. Sự đối lập giữa mẹ - người dành trọn cả đời cho con và con - kẻ chỉ mải mê với những bận rộn riêng tư, càng khiến nỗi ân hận thêm sâu sắc. Bằng những so sánh đầy gợi hình, cách điệp cấu trúc tự nhiên cùng giọng điệu tha thiết, tác giả đã khắc họa thành công tâm trạng nghẹn ngào ấy. Đoạn thơ như lời thức tỉnh gửi đến mỗi chúng ta: đừng để yêu thương trở thành muộn màng, đừng để lời xin lỗi chỉ còn được nói trong tiếc nuối. Bởi mẹ chính là người cho ta cả cuộc đời, và tình mẹ là thứ thiêng liêng nhất mà ta cần trân trọng từng phút giây.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/cau-tho-tam-trang-a35960.html