Viết đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương

Đề bài: Viết đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương.

Nắng đã vàng hanh như phấn bay Đã nghe tiếng sếu vọng sông gày Trước sân mây trắng về đông lắm Em ở xa nhà, em có hay.

Em có hình dung những mái tranh Nắng lên khói ủ mộng yên lành Vườn sau tre mía xôn xao lá Anh chẳng là cây cũng trĩu cành

Em có cùng anh lên núi không Có nghe thầm thĩ tiếng rừng thông Nắng chiều ngả bóng thông in đất Anh ngả vào đâu nỗi nhớ mong

Xuân sắp sang rồi xuân sắp qua Năm qua, năm tới, lại năm qua Mà sao nắng cứ như tơ ấy Rung tự trời cao xuống ngõ xa.

Dàn ý Đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương

1. Mở đoạn:

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm

- Giới thiệu vấn đề cần nghị luận

2. Thân đoạn:

a. Khung cảnh thiên nhiên mùa đông ở trước sân.

- Nắng hanh: vừa nắng vừa lạnh.

→ Đây là một kiểu thời tiết đặc trưng của mùa đông ”Nắng đã vàng hanh như phấn bay”.

- Tiếng sếu vọng sông ngày: theo như dân gian. Khi nghe tiếng sếu kêu nghĩa là báo hiệu mùa đông

→ Khung cảnh thiên nhiên trước sân nhà tiêu điều, hiu hắt. Tác giả sử dụng láy vần “ay” mở rộng không gian trước sân nhà vào mùa đông. Nhà thơ nhắc đến nhân vật “em xa nhà” thể hiện những nỗi niềm nhớ nhung với cô gái ở xa.

b. Khung cảnh thiên nhiên mùa đông ở trên những mái tranh.

- Khung cảnh nắng hanh mùa đông thay bằng “nắng lên khói ủ”

→ Khói ở đây có thể là sương sớm nhưng cũng có thể là khói bếp chiều. Tác giả muốn miêu tả không gian trở thân thuộc, gần gũi.

- Nghệ thuật nhân hóa vườn mía “xôn xao” lá gợi không gian vui vẻ, phấn khởi với sự hiện diện thấp thoáng bóng con người

c. Khung cảnh thiên nhiên mùa đông ở trên núi.

- Dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình tràn ngập nỗi nhớ mong

+ Câu hỏi tu từ “em có muốn…” Bộc lộ những cảm xúc khát khao được ở gần người con gái đang ở phương xa.

+ Cảnh nắng chiều luôn là một cảnh gợi nhớ đến nỗi niềm nhớ mong vì buổi chiều là lúc con người sum họp sau một ngày dài, cũng là lúc ngôi nhà chợt thấy thiếu vắng vì một người con gái đang ở xa.

d. Những hy vọng tương lai của nhân vật trữ tình.

- Điệp từ “xuân sắp sang” lặp lại hai lần

→ Nhân vật trữ tình như đang reo vui, phân khởi chờ mong mùa xuân tới cũng là chờ mong được sum họp, được gần gũi với người em ở phương xa.

e. Đặc sắc nghệ thuật.

- Xây dựng hình ảnh gần gũi.

- Lời thơ nhẹ nhàng, sâu lắng.

- Các biện pháp tu từ đặc sắc.

3. Kết đoạn:

- Khái quát lại nội dung

- Nêu tình cảm, thông điệp của tác giả.

Đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương

Đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương (Mẫu 1)

Bài thơ “Nắng đã hanh rồi” của tác giả Vũ Quần Phương đã vẽ nên một bức tranh mùa đông đặc trưng nơi đồng bằng Bắc Bộ, đồng thời nhà thơ gửi gắm những rung cảm sâu xa của tâm hồn. Ngay từ nhan đề đã gợi ra sự chuyển biến tinh tế của tiết trời khi đông về. Ánh nắng không còn rực rỡ như mùa hè, cũng chẳng vàng óng mật ong như mùa thu mà hanh hao, khô lạnh, nhẹ như “phấn bay”. Thiên nhiên được cảm nhận bằng nhiều giác quan: âm thanh tiếng sếu vọng, sắc trắng mây trời, sự xao động của lá tre, lá mía. Trong khung cảnh ấy, nhà thơ vừa vẽ ra hình ảnh làng quê thân thuộc với mái tranh, khói ủ yên lành, vừa gửi gắm nỗi nhớ thương da diết về một “em” xa vắng. Đặc biệt, những câu hỏi “Em có cùng anh lên núi không”, “Em có hay” không chỉ bộc lộ khao khát sum họp mà còn là lời nhắn nhủ tình cảm thầm kín. Cảnh sắc thiên nhiên từ rừng thông thì thầm đến nắng chiều ngả bóng đều trở thành cái cớ để nhà thơ giãi bày nỗi cô đơn và niềm mong nhớ. Khép lại bài thơ là giây phút chuyển mùa từ đông sang xuân, thời gian tuần hoàn như khắc sâu thêm sự chờ mong tha thiết. Với lối thơ giản dị, giàu nhạc điệu, hình ảnh gần gũi mà gợi cảm, Vũ Quần Phương đã không chỉ tái hiện vẻ đẹp mùa đông trong trẻo, hiu hắt mà còn khéo léo gửi gắm nỗi niềm yêu thương, nhớ nhung đầy tinh tế.

Đoạn văn phân tích bài thơ Nắng đã hanh rồi của Vũ Quần Phương (Mẫu 2)

Bài thơ “Nắng đã hanh rồi” của Vũ Quần Phương vừa là một bức tranh thiên nhiên đẹp về quê hương vừa mang chút tình bâng khuâng thương của nhân vật trữ tình về người em gái phương xa. Qua cảm nhận tinh tế của nhân vật trữ tình, cảnh vật quê hương hiện lên thật đẹp với nắng vàng hanh, với tiếng sếu vang vọng, mây trắng xếp làn, khói ủ mộng yên lành, với xôn xao tre mía.. Cảnh bình dị mà yên bình, thơ mộng quá. Mỗi câu thơ là một nét vẽ tài tình tạo nên bức tranh sống động, có hồn về khung cảnh quê hương. Chắc hẳn Vũ Quần Phương phải là người yêu thiên nhiên, yêu quê hương tha thiết mới có những cảm nhận tinh tế ấy và mới có thể thổi hồn vào cảnh và khiến chúng trở nên lung linh như vậy. Khung cảnh thiên nhiên trước sân nhà tiêu điều, hiu hắt. Tác giả sử dụng láy vần “ay” mở rộng không gian trước sân nhà vào mùa đông. Nhà thơ nhắc đến nhân vật “em xa nhà” thể hiện những nỗi niềm nhớ nhung với cô gái ở xa. Câu hỏi tu từ “em có muốn…” bộc lộ những cảm xúc khát khao được ở gần người con gái đang ở phương xa. Cảnh nắng chiều luôn là một cảnh gợi nhớ đến nỗi niềm nhớ mong vì buổi chiều là lúc con người sum họp sau một ngày dài, cũng là lúc ngôi nhà chợt thấy thiếu vắng vì một người con gái đang ở xa. Không chỉ là bức tranh đẹp về cảnh quê, bài thơ còn chất chứa nỗi lòng của nhân vật “anh” gửi tới người “em” phương xa khi mùa đông về: “Anh ngả vào đâu nỗi nhớ mong”, câu hỏi tu từ vang lên mang theo cả nỗi nhớ mong, khát khao gặp gỡ đến da diết của anh về em. Tình yêu thiên nhiên quyện hòa trong tình yêu đôi lứa đã mang đến những dư vị đặc biệt, cảm xúc lắng sâu cho bài thơ “Nắng đã hanh rồi”.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/nang-da-hanh-roi-phan-tich-a36509.html