10 Bài thơ tuyệt vời nhất của Huy Cận

Các vị La Hán tại chùa Tây PhươngTôi đến thăm, lòng cảm thấy vấn vương.Đây có phải là nơi đất Phật,Mà sao mọi người đều có vẻ đau thương?

Đây có vị xương cốt rách nát,Chân tay như bị thiêu đốt,Ánh mắt trầm ngâm, đau đớn,Từ đó đến giờ vẫn ngồi yên.

Có vị mắt trừng, mày nhíu lại,Trán như sóng vỗ của biển luân hồi,Môi nhăn nhó, tâm hồn cằn cỗi,Gân tay vặn vẹo, máu sôi sục.

Có vị chân tay co quắp lại,Hình dạng tròn như thai nhi,Nhưng đôi tai dài như cánh sen,Suốt đời nghe đủ nỗi buồn.

Các vị ngồi đây trong yên lặng,Mà cảm nhận bão tố khắp nơi,Như từ vực thẳm của nhân loại,Bóng tối nổi lên trong trận gió đen.

Mỗi người một vẻ, nét mặt đầy

Đau thương cuồn cuộn dưới bầu trời,Cuộc họp lạ lùng đầy vật vã,Tượng không khóc nhưng cũng toát mồ hôi.

Mặt cúi, mặt nghiêng, mặt ngoảnh lại,Quay về tám hướng hỏi trời sâu,Một câu hỏi lớn không lời đáp,Đến nay mặt vẫn nhăn nhó.

Có thực trên con đường tu hành,Trần gian tìm cách thoát khỏi khổ đau,Những quằn quại, những cơn run rẩy,Các vị có cảm nhận lòng nhân loại?

Nào đâu, bác thợ xưa đâu rồi?Sống lại cho tôi một câu hỏi:Bác đã tạc bao nhiêu hình khổ hạnh,Thật sự có phải Phật kể cho nhau?

Hay đó là những linh hồn trong gió bão,Những tâm sự, những đời người,Cha ông đã để lại bằng xương máu,Đã khổ sở, không yên cả khi đứng ngồi.

Cha ông năm tháng nặng trĩu vai,Các bạn thời Nguyễn Du,Đã nung nấu tâm can, vò võ trán,Đau đời có cứu được đời không?

Rách lòng cha ông trong thời đại,Cuộc sống giậm chân mãi một chỗ,Bao nhiêu hy vọng thúc bên sườn,Héo tàn như mầm non thiếu ánh sáng.

Hoàng hôn thế kỷ phủ bầu trời,Sờ soạng cha ông tìm lối thoát,Có phải vậy mà trên mặt tượng,Nửa như khói ám, nửa như sương mờ.

Các vị La Hán chùa Tây Phương!Hôm nay xã hội đã tiến về phía trước,Tôi nhìn mặt tượng dường như tươi sáng,Xua tan bóng hoàng hôn, tản khói sương.

Cha ông yêu mến thời xưa cũ,Trần trụi đau thương bỗng hóa gần,Những bước mất mát trong thớ gỗ,Về đây, tươi sáng đường xuân.

Bài thơ không phải chỉ về Phật giáo mà là sự phản ánh và suy ngẫm về quá khứ lịch sử của dân tộc. Là tiếng thở dài về xã hội xưa đầy khổ đau và bế tắc, đồng thời cũng là tiếng reo vui trước đất nước tươi đẹp trong thời đại mới.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/nhung-bai-tho-cua-huy-can-a37579.html