BƯỚC NHẢY THỜI GIAN....

NAM DAO giới thiệu:

THƠ ĐẶNG HÀ MY

Có thể có nhiều hơn ba Đặng Hà My. Nhưng giới thiệu 9 bài thơ, tôi xin khoanh vùng vào ba, và mỗi một Hà My là một ngạc nhiên, ít ra là cho tôi.

Có Đặng Hà My của Hà Nội. Đài các. Kiêu sa. Kiệu rước mùa sang phủ Tây Hồ, trên con đường bóng rợp Cổ Ngư. Có cà phê Yên Phụ, giọt nhỏ tí tách, quên nhớ nôn nao. Có mùa thu, Hà My gọi tên là Hà Nội, nơi nàng sinh ra, lớn lên, và dẫu chẳng phải là chim di, nàng vỗ cánh bay đến một chân trời mây gió song song, để Có những đêm về nghe tiếng chuông Trấn Vũ/Vỗ gọi hồn sen /Hương đội sóng lên ngôi. Hà My phủ Tây Hồ mang cốt đồng, ngôn ngữ thơ có âm hưởng những bài chầu văn. Hỏi gốc gác, nàng nói bên ngoại nàng là hậu duệ Đoàn phu nhân của Chinh Phụ Ngâm chữ Nôm. Còn họ Đặng, bên nội. Tôi nhớ tới bà Chúa Chè Thị Huệ thời chúa Trịnh. Nhưng cũng có thể là Đặng Trần Côn, người viết Chinh Phụ Ngâm theo thể cổ phong ? Ô mà nếu thế, chắc các cụ Đoàn, Đặng phạt kẻ hậu bối này đã dám dịch lại cổ phong Đặng Trần Côn mà không qua song thất lục bát Đoàn Thị Điểm (và Phan Huy Ích?). Rượu phạt là thơ Hà My, không đến nỗi đắng cay gì! Uống thêm cũng chẳng sao...

Có Đặng Hà My rất hiện đại. Bạo miệng. Táo gan thách thức thứ thơ hiện đại nhấm nhẳn triết lý vụn, nhai lại thơ Mỹ, thơ Tây, thoa son làm dáng kiểu dị dạng Đài Loan, và chuyên đẻ non những hình thức hô hoán cách tân nhưng xem kỹ thì bụi bậm thời gian vẫn bám kha khá... Trong khi Hà My gấp thời gian thành bước nhẩy bốn chiều, hoặc để ngọn sóng thời gian/ Có gạn bớt cho khóe ngày đừng quay quắt/ Cho bầu trời thôi ánh chớp/ Trắng mâykhó mà nói là sáo mòn, là lập lại...trong thơ Việt. Thơ Đặng nữ sĩ hiện đại ở một số cách ghép chữ bất ngờ. Chẳng hạn Ưn cong niềm nhớ . Và đan xen hình ảnh bất ngờ Váy mây lận cánh chim trời/Vỗ một hoàng hôn vừa kịp chín hoặc Ngọn sóng thời gian/Vẫn dâng đầy trên khóe ngày quay quắt/Ngọ địu gùi mây/ Trắng vết vào xưa.

Và có Đặng Hà My ăm ắp thân xác trong nỗi xôn xao tâm linh. Thân xác là chỗ cấm kỵ của khá nhiều những nhà thơ nữ. Có đả động tới, họ rất khéo léo, úp mở, có lẽ là theo vết thơ truyền thống từ thời bà cô tổ Hồ Xuân Hương. Hãy đọc:

Bờ môi lần tìm bờ môi

vội vàng run rẩy

trần trụi bản thể một loài sói hoang ngửi thấy mùi thịt da đói khát điên cuồng.

Ôm ấp

dại khờ

bấn loạn

bừng bừng một mùa đầy ắp nhục tình

để thấy một Hà My vượt cấm kỵ, mới nghe qua có người vội vã bào thơ thế là thơ sếch, nhưng chỉ vài dòng sau, chúng ta bắt gặp một địa đàng trễ nải và những cơn mơ từng đêm khắc khoải, khoảng tâm linh xôn xao điều chỉ xác thân không thôi thì chẳng thể đạt được. Chính thế mà có gì nghe như nỗi tuyệt vọng của những vết chân kiếm tìm tuyệt đối từ thoạt kỳ thủy/ là muôn đời/ âm thanh đầu tiên của loài người: anh yêu em! Trong Mật Mã..., Trốn Tìm, Một Mình, và Paris màu rượu chát, cũng những xao xuyến thầm lặng đó lại hiện hình trong một nỗi cô đơn có tinh ý người đọc thơ mới cảm nhận được.

Chiếc váy lơi lơi

Xéo tà huyết dụ

Bờ môi thắm đỏ

Em uống hết rồi

Em ngất ngây rồi

Em lả mềm rồi

Sao chỉ còn có thế ta ơi?

Ô hay, sao lại chỉ còn có thế hỡi người? Nghe mà xót lòng!

Tôi đã nói về ba nét độc đáo trong Thơ Đặng Hà My. Không lẽ chỉ tán thơ! Thôi thì bắt một con sâu nho nhỏ cho vui: trong Paris, màu rượu chát cái váy hời hời là làm sao nhỉ. Tôi không tin lắm ở mình, liền tìm Tự Điển tiéng Việt cũa Hoàng Phê, và tra chữ thì hời nghĩa là rẻ. Giá hởi chẳng hạn. Nhưng làm thơ thì đôi khi vần và điệu trói buộc, có lẽ váy lơi lơi câu sau khiến nó phải hởi hời ở câu trước? Vui thôi, chẳng lẽ cả nồi canh mà không có được một chú sâu ư?

Thơ Đặng Hà My, hồn cốt có. Về âm sắc, ngữ điệu, trong thơ Đặng Hà My cũng đã hiện hình những nét rất riêng tư. Có lẽ, cứ tiếp tục chau chuốt cả xác lẫn hồn, Thơ Đặng Hà My hẳn sẽ có một chỗ đứng đặc biệt trong dòng thơ Việt Nam hiện đang tìm nguồn sống lại.

KIỆU RƯỚC MÙA SANG

Ưỡn cong lên niềm nhớ

Gió huyền thoại lay lay cành liễu

Lún phún chùm hoa đỏ

Thắp buổi chiều thấp thoáng nét hồng trần

Thắp buổi chiều cháy câu thơ

Hẹn ngày trở lại

Ngày ấm như còn nép dưới tán lá chưa hoang dại mùa tàn

Ngày ấm còn long lanh

Còn đài các

Còn kiêu sa

Còn nồng nàn ứa lên màu liễu đỏ

Váy mây lận cánh chim trời

Vỗ một hoàng hôn vừa kịp chín

Huyền mị đêm mắt tím

Thăm thẳm Cổ Ngư gió tràn chớp khóe môi đầy

Lồng lộng phương em

Sao trời thả hết sợi tơ xanh nhấp nháy

Vướng buộc đam mê màu cánh sen

E ấp nụ biếc

Nhấp nhô ngọn sóng Phủ Tây Hồ

Đêm vỗ vào đêm

Nhớ tràn vào nhớ

Hơi thở phồn sinh mênh mang thảo nguyên ước vọng

Nhịp vó nguyên nhung rung lên từ thẳm niệm hồng hoang

Lục lạc khua đỉnh phù hoa

Yên cương lụa thắm

Câu thơ hạ phàm

Mạc định

Kết một mùa qua

Câu thơ hạ phàm

Kiệu rước một mùa sang.

12.10.2010

CÀ PHÊ CHIỀU YÊN PHỤ

Phố cũ

Quán xưa

Buổi chiều lơ đễnh

Nắng đã nhạt màu

Gió đã heo may

Lá đã lạnh gầy

Đường rộn ràng

Mà tựa hồ rêu phủ

Những nhành cây

Vẫy mỗi bước cay cay

Câu hát quen

Giọt cà phê thì lạ

mơ hồ

ti tách nhớ quên

Lá sen cuối mùa lay chân trời sóng vỡ

Soi xuống mặt hồ

Bóng đàn chim

Vỗ cánh về phương nao

Vẫn chưa nhạt hương

Một chiều hoa sữa

Phố gọi vào đêm

Từng ngọn gió lao xao

Tí tách cà phê

Nơi quán chiều Yên Phụ

Em cũng mơ hồ

Quên

Nhớ

Giữa nôn nao…

EM GỌI TÊN MÙA THU LÀ HÀ NỘI

Em không phải cánh chim di

Bay đi

Bay đi

Mải miết về vô định

Mặc đêm

Trăng khuyết phần tao ngộ

Phía chân trời mây gió song song

Ai làm xước mùa thu

Ai làm đau mùa thu

Cơn gió heo may trên vai nũng nịu

Đòi nâng niu bằng những lời của ấm

Con đường khuya

Thả lên môi lời lá rụng

Lẫn vào tiếng chuông rơi

Cơn sóng níu bờ trôi… trôi…

Đêm Tây Hồ

Em gọi tên mùa thu là Hà Nội

Em không phải cánh chim di

Bay đi

Bay đi

Mà không biết mỏi

Khi bốn bề tìm,

Nắng quá long đong…

Khi cuối chân trời mây gió song song

Em lại về

Bên ngõ chiều lá rụng

Nhành khế đung đưa trĩu quả bên hè

Có bóng Mẹ ngồi trông con trước cửa

Có một khoảnh trời không u ám khuất che

Có những đêm về nghe tiếng chuông Trấn Vũ

Vỗ gọi hồn sen

Hương đội sóng lên ngôi

Đêm Tây Hồ

Em gọi mùa thu

Tên là Hà Nội.

CHỚP TRẮNG

Dòng sông đã cong mi mắt

Em uốn cong cả vòm trời

Cố gào lên tia chớp

Anh có còn là hàng cây

Soi bóng mặt trời nhón gót

Quay tìm phía hoàng hôn

Ngọn sóng thời gian

Vẫn dâng đầy trên khóe ngày quay quắt

Ngọ địu gùi mây

Trắng vết vào xưa

Anh có còn là hàng cây

Để lá đẫm cơn mưa

Giọt rơi về qua nửa vòng trái đất

Giọt rơi về trên sông

Úp nỗi nhớ lên bến chiều dấu mặt

Và ngọn sóng thời gian

Có gạn bớt cho khóe ngày đừng quay quắt

Cho bầu trời thôi ánh chớp

Trắng mây…

Em gấp thời gian thành bước nhảy bốn chiều

Trái đất bẻ cong không gian từ mọi hướng

Chạm vào thân thể anh

Vòng cung định hình xoay ngược

Em hững hờ cơn gió

Thổi tung hết ngàn sao

Nhấp nháy tìm trong đêm

Màn đêm ẩn giấu nỗi khắc khoải

Màn đêm tô đen quầng sáng

Màn đêm nhung hết cả em

Dù vầng nhật hoa có lung linh đến thế

Cũng vậy thôi

Đêm giấu biệt đi rồi

Lỗ đen vũ trụ hay lỗ xanh trái đất

Có hút vào thăm thẳm biếc em

Cả những mùa giãn nở hành tinh

Co kéo một trời đam mê

Có giữ nổi ngày đắm đuối

Giữa bước nhảy thời gian.

HMy 26.03.2011

THẢO MIÊN

Bờ môi lần tìm bờ môi

vội vàng run rẩy

trần trụi bản thể một loài sói hoang ngửi thấy mùi thịt da đói khát điên cuồng.

Ôm ấp

dại khờ

bấn loạn

bừng bừng một mùa đầy ắp nhục tình

Suối nguồn mươn theo hứng khởi chợt òa vào

mùa bão nổi

tung tràn tia sữa

tô trắng khóe môi đầy.

Bần bật thân xác bắn ra từng đợt bàng hoàng

tia mắt

rừng tực nhìn thảng thốt một bầu trời lạ quen.

trong thăm thẳm giấc tìm cõng bước mê hoang

triền sông tràn trề hoa nắng dồn dập vỗ phía chân mây.

Những đợt sóng nối liền những đợt sóng cộng hưởng

bóng hoàng hoa tuôn chảy dài theo nhịp chân gồng những cơn mơ từng đêm khắc khoải

Em ngửa mình cho dòng thời gian chao về đỉnh trời đang rẽ tỏa hàng ngàn triệu lượt áng mây hồng phấp phới lượn bay.

Em đẩy hết nhịp sống trong ký ức dòng hoài niệm vương theo dấu chân về một địa đàng trễ nải.

Tháng năm ru tròn ngà ngọc cánh tay trần. Áo hoa lung linh bảy sắc trên chín cung tình

loạn dòng máu nóng hối hả về tim

Anh gọi khẽ:

…Thảo Miên ơi!

Tiếng rền qua hàng triệu triệu năm ánh sáng

từ thoạt kỳ thủy

là muôn đời

âm thanh đầu tiên của loài người:

anh yêu em!

ĐHMy.

MẬT MÃ...

Những vồng mây bắc ghế ngồi trên vai em

Cõng khoang mầu treo lủng lẳng

Em hoá thân vào cọng lau

Nghe ống tiêu thổi lên giai điệu ngọt ngào

Duỗi thẳng cánh tay đo chiều dài của em

Núm vú đến đỉnh đầu sải một phần tư mật mã

Một phần tư từ đầu gối chạm phải anh

Hình vuông bao bọc hai ta

Mật mã Vinci

Hỏa Diệm Sơn phóng lửa

Khoảnh khắc vô tận tan chảy sông băng

Hố tròn sâu trũng lòng sa mạc

Rừng rực anh, em

Quỉ lửa bùng lên

Ngun ngút đêm

Xoáy hai mắt bão

Vận tốc ánh sáng cuồng quay

Thời gian xoay ngược về số không

Em ướp hương vũ trụ

Ướp ánh sáng mười một tầng chu kỳ ảo ảnh

Ướp vầng tinh tú Anh Em

Đóng cửa không gian hệ mặt trời

Bao bọc chúng ta

Mật mã Da Vinci

Em hóa thân vào cọng lau

Nghe vi vu tiếng sáo

Đặng Hà My 2011

PARIS MẦU RƯỢU CHÁT

Những gợn sóng sông Seine

Lắc lư hoàng hôn màu rượu chát

Em đa tình

hay Paris đa tình?

Chiều quấn lên tháp Eiffel chiếc váy hời hời

Chiếc váy lơi lơi

Xéo tà huyết dụ

Bờ môi thắm đỏ

Em uống hết rồi

Em ngất ngây rồi

Em lả mềm rồi

Sao chỉ còn có thế ta ơi?

Giọt nắng trần truồng

Lõa lồ cung điện

Giọt nắng lạnh lùng

Trắng phơi vương miện

Giọt nắng trằn mình

Nhuốm tượng Quân vương

Chiều hè Paris

Loang mầu rượu chát

Paris 25.04.2011

TRỐN TÌM

Em chơi trốn tìm một mình

Nấp thật kín để không ai nhìn thấy

Em đi tìm Em

…chẳng thấy Em đâu

Em khóc

Nước mắt lăn dài ướt đẫm năm bài thơ

Một bài của anh

“À ơ ơ…em có anh đây

Ờ ơ ơ…ta nợ từ kiếp nào „

nay xin tạm trả cho nhau mùi hoa quyến luyến

Mùi hoa nhài thoang thoảng

Mùi ướp anh vào em

Anh hôn tràn lên nỗi đau

Nỗi đau mọc phím từ gót chân em

Anh kéo nụ hôn dài từng sợi

Trên năm nốt không lời

dây đàn thập lục căng mình

Rớt rơi giọt nhạc

dính vào cánh đôi chuồn chuồn đỏ tía

Vin đuôi đực cái

Thụ thai một chuyện tình.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/tho-tan-em-my-a38892.html