Là người sống sót sau vụ tấn công tình dục (SA), mình thấy phim Spotlight (2015) phản ánh quá chuẩn về việc phải chịu trách nhiệm.

Mình bị tấn công tình dục hồi nhỏ và nhiều năm trời mình cảm thấy hoàn toàn bất lực, hoặc đúng hơn là mình thấy chẳng ai hiểu mình, cũng chẳng có cái kết nào cho mình cả. Chủ đề này khó mà làm phim được, và thường thì phim nào cũng làm cho nó… vụng về. Chuyện của mình xảy ra cách đây cả chục năm rồi và giờ mình chẳng biết làm gì được nữa. Những "nhân vật" trong phim này (dựa trên các phóng viên của Boston Globe) ban đầu không hề nghi ngờ hay hoài nghi Giáo hội Công giáo - họ cứ nhận thông tin rồi làm thôi. Có những người có chức có quyền cố gắng ép họ dừng câu chuyện/cuộc điều tra vì họ không muốn làm đảo lộn hiện trạng, nhưng càng điều tra, các phóng viên của Spotlight càng quyết tâm tìm ra sự thật.

Mình không biết diễn tả sao cho hết cái cảm giác phấn chấn khi xem phim này với tư cách là người sống sót sau vụ tấn công tình dục - bạn sẽ thấy như họ đang chiến đấu cho bạn, vì bạn cảm thấy như chẳng ai từng chiến đấu cho bạn cả. Mình xem phim này sáu tháng một lần và mình luôn bị cuốn hút hoàn toàn không chỉ bởi diễn xuất và nhịp phim, mà còn bởi sự chân thật và dũng cảm của bộ phim. Ý mình là, chống lại Giáo hội Công giáo ở Boston không phải là chuyện nhỏ. Đây không phải là màn trình diễn xuất sắc của Mark Ruffalo hay Michael Keaton, mà là sự thức tỉnh của tinh thần con người. Bạn có thể thấy tất cả các diễn viên tham gia đều rất tâm huyết với bộ phim và họ là hiện thân của lòng tốt tuyệt đối. Những nhà báo chăm chỉ chỉ muốn tìm ra sự thật.

Mình khóc mỗi lần xem phim này. Đặc biệt là cảnh cuối, khi họ cuối cùng cũng đăng bài báo và nhận được hàng trăm, thậm chí hàng nghìn cuộc gọi từ những người sống sót sau vụ tấn công tình dục của Giáo hội Công giáo - nó thật sự rùng mình và lạ lùng thay lại thấy an ủi vì biết mình không cô đơn.

Phim tuyệt vời.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/sot-sa-a40237.html