Từ lâu, cánh diều đã gắn liền với kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ. Tạo vật quá đỗi thân thương và gần gũi ấy dường như in sâu trong ký ức của những đứa trẻ. Nếu bạn đang chán ngán cuộc sống nơi phố thị phồn hoa thì hãy cùng VOH tìm một chút bình yên cho tâm hồn qua chùm thơ về diều sau đây nhé!
Ngoài những bài hát về tuổi thơ thả diều, thơ về cánh diều cũng để lại trong lòng bạn đọc cảm xúc bâng khuâng khó nói thành lời. Mong rằng, các dòng thơ ngọt ngào này có thể dìu dắt tâm tình của con người lâng lâng theo từng nhịp trời mây xanh biếc. Từ đó, xua tan đi sự mệt mỏi, vất vả của cuộc sống.
Chiều dần tắt nắng
Gió bồng lên cao
Cánh đồng lúa chín
Hương thơm ngọt ngào.
Bé vui hớn hở
Tung cánh diều lên
Diều bay trong gió
Giữa trời mông mênh.
Diều bay cao vút
Gặp bạn mây xanh
Thỏa bao mơ ước
Diều bay vòng quanh.
Bé thầm mong ước
Được như cánh diều
Bay vào vũ trụ
Khám phá bao điều.
(Nguyễn Lãm Thắng)
Cánh diều no gió
Sáo nó thổi vang
Sao trời trôi qua
Diều thành trăng vàng.
Cánh diều no gió
Tiếng nó trong ngần
Diều hay chiếc thuyền
Trôi trên sông Ngân.
Cánh diều no gió
Tiếng nó chơi vơi
Diều là hạt cau
Phơi trên nong trời.
Trời như cánh đồng
Xong mùa gặt hái
Diều em - lưỡi liềm
Ai quên bỏ lại.
Cánh diều no gió
Nhạc trời réo vang
Tiếng diều xanh lúa
Uốn cong tre làng.
Ơi chú hành quân
Cô lái máy cày
Có nghe phơi phới
Tiếng diều lượn bay?
Tiếng diều vàng nắng
Trời xanh cao hơn
Dây diều em cắm
Bên bờ hố bom…
(Trần Đăng Khoa)
Bay bay cánh diều
Gió chiều thu muộn
Hoa nở cánh yêu
Dập dìu bướm lượn.
Em buông tay thả
Diều lảo đảo bay
Bướm hoa rời rã
Tàn tạ bờ mây.
Rơi mưa tầm tã
Cánh diều đứt dây
Ôm diều khóc hận
Hận cách ngăn sông.
Bên kia tả ngạn
Hữu ngạn chung dòng
Có người khách lạ
Nối nhịp cầu xưa.
Nhịp cầu nghiệt ngã
Phơi xác nắng mưa
Tả ngạn đổi mùa,
Máu xương mục rã.
Nối sợi dây diều
Nối niềm hy vọng
Em thả cánh yêu
Bướm hoa rung động
Bay bay xuân vọng
Bay bay xuân đời.
(Trần Văn Sơn)
Đứng lặng trong mây một cánh diều
Câu này, ai nói hở em yêu?
Chiều nay, trời lặng, êm ru gió
Ai thả kìa em, một cánh diều…
Em ngước nhìn anh, em lặng lẽ
Làm sao em biết nhỉ thơ ai?
Câu thơ mộc mạc như tre núi
Sao tự dưng anh muốn nối dài!
Anh muốn giấu em niềm thổn thức
Khi không mà nhớ lại thơ xưa!
Nhớ hồi còn nhỏ, thầy la mắng:
Không thuộc bài không phải học trò!
Em ạ… hồi xưa học thuộc lòng
Thơ dài như thể một con sông
Anh không bơi hết con sông được
Chỉ đọc bâng quơ, nhớ một dòng…
Đứng lặng trong mây một cánh diều
Đó là gặp lúc anh buồn hiu
Nhớ cơm mẹ đợi con tan học
Mới được tung tăng giỡn hết chiều…
Bây giờ, câu đó… trong tiềm thức
Là cả quê hương hiển hiện về
Đất nước đã yên, đời tản lạc
Diều trôi nước mắt kẻ xa quê!
Đứng lặng, chiều nay, nói với em
Một thời thơ ấu, nhớ không quên
Để em lẳng lặng, rồi ngơ ngác
Thương quá, lúc nhìn em ngước lên…
Là thôi, nước mắt em không chảy
Anh chỉ se lòng một chút thôi!
Bàng Bá Lân ơi, ông thức dậy
Đọc thơ tôi, chắc mỉm môi cười?
(Trần Vấn Lệ)
Tưởng chừng đã chạm vào mây
Cánh diều là nốt nhạc dài chung chiêng
Vút cao như tiếng vành khuyên
Trời xanh nhờ cánh diều nghiêng mấy vòng.
Tưởng chừng như cánh bướm hồng
Thảnh thơi bay lượn bềnh bồng trên mây
Có nhìn thấy dáng mẹ gầy
Còng lưng dưới ruộng cấy cày sớm hôm?
Cánh diều như cánh hoa thơm
Em nhìn lại thấy yêu hơn bầu trời
Bỗng nghe gió hát à ơi!
Cánh diều là nốt nhạc thời tuổi thơ.
(Lê Minh Quốc)
Chiều nghe chân mình qua phố chợ
Để thấy cô liêu những cánh diều
Ôi cánh diều dại thơ tiềm thức
Ruộng nhắn chờ bóng dáng thương yêu.
Chiều đưa anh về lại dòng sông
Nhặt những thân rong chảy giữa dòng
Nghe tay tình lả lơi phiêu dạt
Em nhớ gì sông mộng tuổi hồng?
Ngày xưa em hẹn những cơn mưa
Hẹn ướt vai nhau để đổ thừa
Rằng vai em ướt cần chung lối
Mưa thấm hồn anh đã mấy mùa.
Chiều nghe thương xót chiếc cầu ngang
Mỗi nhịp cầu đau một lỡ làng
Em ngày xuôi gót đơm hoa thắm
Anh buốt bàn tay tiễn muộn màng.
Chiều xanh anh về dưới cội đa
Nhớ tóc em bay rất mượt mà
Nghe từng hơi thở từ sương giá
Sao em chẳng về, cho bão qua?
(Cát Biển)
Em bé thả diều trong sân trường,
Không có gió, diều lè xè bay thấp
Người mẹ trẻ sợ con bị vấp,
Cùng lon ton chạy theo sau con.
Một khung nhà cao trước bãi cỏ non,
Ở trên ấy ánh lửa hàn lấp lánh
Bé hỏi mẹ: Mẹ ơi! Diều gãy cánh
Không bay được lên trên cao xanh.
Mai mốt tòa nhà sẽ hoàn thành
Con ạ! Có cả cầu thang điện,
Mẹ đưa con lên ngắm trời mây quyện,
Thả ước mơ theo cánh diều bay lên.
Anh vẫn đợi, anh vẫn đợi em,
Em cô đơn và em nghiệt ngã
Anh yêu em như đứa trẻ con vấp ngã,
Thả diều mà chẳng bay lên.
(Đào Ngọc Phong)
Diều từ mặt đất
Diều cất mình lên
Đảo đảo, nghiêng nghiêng
Rồi diều lên thẳng.
Vượt ngọn tre cao
Diều lên, lên nữa
Gió thổi, dây run
Hay diều em thở?
Vi vu, vi vu!
Lưng trời sáo thổi
Giờ cao hơn núi
Diều em đứng chơi.
Diều như say ngắm
Đất nước khắp nơi:
Kìa dòng sông lớn
Lấp lánh về xuôi.
Kìa bao ngọn đồi
Sắn khoai xanh mượt
Với bao con đường
Tàu xe xuôi, ngược.
Vi vu, vi vu
Chiều xanh bát ngát
Gửi diều lên mây
Dây ơi, đừng đứt.
Mặt trời đã khuất
Thuyền nhỏ trăng lên
Gọi diều về đất
Nghỉ lấy sức thêm.
Mai nối dài dây
Cho diều, diều nhớ
Để em cùng diều
Bay cao, cao nữa...
(Phạm Hổ)
Đọc bài thơ về diều, con người có thể hồi tưởng đến từng khoảnh khắc của ngày xưa bé. Đó là thời điểm mà chúng ta vô tư và hồn nhiên nhất. Chúng ta được tự do rong ruổi trên cánh đồng trong ngày nắng đẹp, gió nhẹ để thả tung những cánh diều lên trời xanh, chở theo bao ước mơ bay cao, bay xa.
Vần thơ thuở ấy còn ghi
Nhưng ngày thơ ấy ra đi mất rồi
Trang thơ vàng úa tả tơi
Còn đâu nữa, hai mảnh đời, hai phương
Lặng lòng nghe nắng chiều buông
Sầu rơi lấp cả con đường tình thơ
Vẫn còn nghe tiếng ầu ơ…
Cánh diều năm cũ bây giờ… còn không!
(Đình Thế)
Cánh diều dong nắng cuối chiều
Đầy nghiêng sắc gió dập dìu sáo ngân
Tay em như nối lại gần
Thả dây như bắc cầu dần vào mây.
Con đường đo bởi bóng cây
Cánh diều bắt nhịp ngày vào trăng non
Cánh dơi thấp thoáng hoàng hôn
Vòng quanh tiếng sáo rập rờn gọi sao...
(Nguyễn Đình Xuân)
Anh về thắng cảnh chùa Hương,
Nhà em cách một độ đường chẳng xa.
Đầu làng tiếng sáo ngân nga,
Nương dâu xanh mướt, thẩn tha cánh diều.
Nuột nà áo lụa người Sêu,
Tơ vàng xe sợi dây diều tặng anh.
(Bùi Kim Long)
Cánh diều khắc chữ mến thương
Gió mang đến để bên giường tối qua
Sáng nay tuyết trắng hiên nhà
Nắng đông se lạnh, phố xa… nhớ người
Sương đông mờ phủ góc trời
Tuyết đông đếm bước bên đời lặng câm
Nhớ gom, thương góp âm thầm
Tơ điều chỉ thắm, trăm năm mơ ngày
Lòng dặn lòng chẳng phôi phai
Mưa đông, nắng hạ xẻ hai vui buồn.
(TTL)
Con diều giấy mỏng manh bay
Thế mà kéo cả nắng ngày chao nghiêng
Sợi dây mỗi lần nối thêm
Để chiều no gió ngả lên mây gần.
Nụ cười bỗng thấy tần ngần
Hoàng hôn mẹ giục mấy lần thổi cơm
Đường làng đang vẫn còn thơm
Trăng non cuối xóm nhú ươm ánh vàng...
(Nguyễn Đình Xuân)
Miền quê em đợi anh về
Chiều chiều ra ngóng con đê cuối làng
Vải thiều đang độ chín vàng
Lúa thì con gái chuyển sang làm đòng
Dặn mình sao phải chờ mong
Mà chiều mãi thấy trong lòng nhớ nhung
Cánh diều ai thả không trung
Vi vu tiếng sáo như rung tơ lòng
Cánh buồm chấp chới cong cong
Liệu thuyền có biết bến mong thuyền về.
(Gia Long HP)
Em ơi chiều ngẩn ngơ chiều!
Những cánh diều, những cánh diều buông dây
Ông Trời vừa trở bàn tay
Mây đeo núi bạc chau mày khép mi.
Tiếng lòng ung úng cu ki
Ngày vui chưa trọn người đi sao đành?
Chiều thay áo mới mong manh
Nửa kín, nửa hở mắt anh tò mò.
Phai phôi cánh gió lờ đờ
Em còn lặng lẽ nép bờ bến xưa
Chiều vàng úa giọt nắng trưa
Giọng ai thỏ thẻ giỡn đùa tức không?
Bóng chiều lẽo đẽo bên dòng
Mênh mông nỗi nhớ, mênh mông tâm hồn
Bóng chiều về ngủ cuối thôn
Những cô thiếu nữ có còn đầy xuân?
(Thiên Ân)
Cánh diều hát với tuổi thơ
Rằng em ham học đêm mơ đến trường
Hàng cây che nắng con đường
Khăn quàng đỏ thắm sân trường tung bay.
Mẹ cha vất vả cấy cày
Củ khoai củ sắn tháng ngày thay cơm
Đến trường em đội mũ rơm
Hây hây gió thổi hương thơm mùa màng.
Đường ôm chân đất vội vàng
Sáo diều ru chiếc đò ngang dạt dào
Giống như một khúc ca dao
Diều mang tha thiết đi vào câu thơ.
Để bà ru cháu ngẩn ngơ
Bao năm còn nhớ đến giờ bà ơi
Sáo ngân tha thiết giữa trời
Tuổi thơ với những trò chơi thuở nào.
Diều nghiêng soi bóng bờ ao
Sáo ngân đến tận trời cao mây mờ
Đêm về thổn thức cơn mơ
Cánh diều hát với tuổi thơ ngọt ngào.
Giật mình thức dậy nao nao
Sợ diều không gió rơi vào hồ xanh
Tuổi thơ như một bức tranh
Cánh diều mơ ước mong manh giữa trời…
(Tạ Thăng Hùng)
Xem thêm: Tổng hợp 22 bài thơ lục bát về tình bạn dạt dào cảm xúc 26 bài thơ lục bát về quê hương giúp bạn tìm về ký ức miền quê Những bài thơ lục bát ngắn hay nhất về quê hương, tình yêu, gia đình
Cánh diều chính là đôi cánh của tuổi thơ. Vì vậy, các câu thơ về diều sáo sẽ giúp con người tìm lại được cái “thú” nuôi dưỡng tâm hồn thuở bé. Bên cạnh đó, chúng còn gợi vẽ lên một khung cảnh quê hương rất đỗi thân thương và dung dị.
Những cánh diều tuổi thơ
Bay trong khoảng trời mơ
Những cánh diều màu trắng
Chiều lén gió đợi chờ…
Ngày xưa, ngày xưa ấy
Có cậu bé ham chơi
Cũng làm diều đem thả
Diều chẳng bay lên trời!
Cậu bé buồn cặm cụi
Sửa tới rồi sửa lui
Gỡ ra rồi dán lại
Cuối cùng rồi cũng vui!
Nhìn cánh diều bay bổng
Đó, cánh diều của tôi
Không ngờ dây quá mỏng
Đứt dây, diều bay rồi!
(Đỗ Văn Quý)
Trên bãi cỏ xanh
Chúng em chạy nhanh
Cánh diều lộng gió
Bay vào trời xanh.
Cái xanh, cái tím
Cái đỏ, cái vàng…
Con chim, con bướm
Con rồng, ông trăng…
Vi vu tiếng sáo
Êm ả nắng chiều
Cùng mây, cùng gió
Thả hồn phiêu diêu.
Bay cao, bay mãi
Cái chỉ em cầm
Như là mơ ước
Giữ chặt trong tâm.
Diều là câu hát
Diều là vần thơ
Cánh diều mơ ước
Cho em tuổi thơ.
(Đào Quang)
Từng cơn sóng nhẹ
Đung đưa đung đưa
Chiều lên rất khẽ
Như mây trôi thưa.
Gió mang hương biển
Ngàn năm quay về
Như tình quyến luyến
Hỡi người xa quê.
Cánh diều căng gió
Giữa trời rất tươi
Mang thời thơ nhỏ
Về trong mỗi người.
Thuyền nằm bên bến
Nghe sóng hát ca
Xanh xanh màu biển
Gọi thuyền đi xa.
Xa xa bến bãi
Nhộn nhịp người đông
Hòa con sóng vỗ
Giữa chiều mênh mông.
Biển chiều quê mẹ
Những nét thân quen
Bao kẻ xa quê
Lòng thương nghèn nghẹn.
(Bùi Hữu Phước)
Lòng quê gửi tiếng sáo diều,
Ai ơi, hãy đợi những chiều gió lên.
Đêm vắng đìu hiu, sáo nỉ non,
Giãi niềm thương nhớ với trăng tròn.
Muôn lời tình tứ yêu đương ấy,
Làng gửi vào trong miệng sáo con.
Từng sợi dây duyên kết giữa trời,
Nối liền dây đấy, chị Hằng ơi!
Hồn làng vơ vẩn năm canh vắng,
Mãi mãi muôn đêm nhớ một người.
Vì chỉ xa trông, chẳng được gần,
Mượn diều thủ thỉ với trăng tân.
Nàng trăng cảm ý, buồn man mác,
Lặng lẽ nhìn lâu xuống cõi trần.
Ta giống làng khuya, em giống trăng,
Làng buông diều sáo tới cung Hằng.
Làng kia còn có diều se mối,
Ta gối tình yêu chẳng nói năng!
(Bàng Bá Lân)
Những cánh diều bay cao ngày ấy
Thương muôn chiều run rẩy buông dây
Áo em cái thuở phơi bày
Trông vời đôi mắt mây bay nghìn trùng.
Những cánh diều ung dung bỏ mộng
Ta ngủ vùi sông rộng biển đời
Chôn vùi hết tuổi đôi mươi
Chôn chân mỏi gối rong chơi dặm ngàn.
Những cánh diều đi hoang muôn lối
Tiếng cười đau bóng tối rụng đầy
Lắng nghe ngày tháng bủa vây
Ai rưng rưng lệ chau mày rơi châu?
Những cánh diều chìm mau vụn vỡ
Âm thanh sầu nức nở vỡ đôi
Giọt buồn đau đáu ầu ơi!
Một chùm cau có ra khơi vội vàng.
Những cánh diều cung đàn đứt quãng
Ta thẫn thờ nắng hạn hoang sơ
Tìm em trong chốn mịt mờ
Tình xao xác lá bơ vơ nỗi niềm.
Những cánh diều ngả nghiêng thân phận
Rối tơ vò lận đận tình yêu
Chiều chiều ấp ủ chiều chiều
Lá thời gian rụng rong rêu bám đầy.
(Thiên Ân)
Cánh diều bay cao đứt chỉ
Bãi bờ, sông núi, biển khơi…
Kỷ niệm ăn sâu nếp nghĩ
Nằm ôm trọn gói đau đời.
Cánh diều dùng dằng dây nhớ
Dung dăng dung dẻ giữa trời
Vòng tay ai còn bỡ ngỡ?
Thương mùa trái ngọt xa khơi.
Cánh diều say men mùa hạ
Môi mềm đăng đắng thời gian
Ai níu bờ mi êm ả
Chở mau ngọn gió thiên đàng.
Cánh diều rối ren rớt mộng
Mùa đi xao xác đau thương
Ngày ta linh hồn say sóng
Gối đầu ăm ắp tơ vương.
Cánh diều sang bờ kỷ niệm
Một trời đau đáu dồn hương
Ai còn rảnh rang cười mỉm?
Vùi chôn giấc mộng tình trường.
(Thiên Ân)
Còn mãi trong tôi một cánh diều …
Tình thơ đem thả ngã liêu xiêu
Tay cầm không chắc, diều bay mất!
Ngồi nhớ xa xưa buồn hắt hiu!
Tôi tiếc thương yêu thả lửng lơ
Đường tơ không đủ nối mộng mơ
Nên cơn lốc nhỏ về ngang đấy
Là cánh diều bay dạt chân mây!
Tình kia như đã quên bao thuở
Chiều nay thấy lại bóng tuổi thơ
Cánh diều năm cũ thay tơ mới
Như có mưa về trong mắt tôi!
(Hoài Điệp Hạ Phương)
Gió vừa dạm hỏi cánh diều nghiêng
Ai chở sương đi buổi xế chiều
Vén gió chim bay mây trắng đợi
Quảng Hàn hé mở cổng cô liêu.
Lụa là ai dệt với ai thêu
Để cho trăng vận đẹp hơn kiều
Đêm rung chiếc lá lay gần rớt
Lắng đọng ngọc ngà với tiếng tiêu.
Và ai thấp thoáng gánh hương đi
Mặc áo ươm mơ cảnh diệu kỳ
Lấp lánh ánh trăng vừa mời tỏ
Hồ thu nấp bóng dưới làn mi…
(Hồng Dương)
Theo năm tháng, con người dần khôn lớn. Cuộc sống cứ mãi quay vòng khiến chúng ta không thể ngừng lại, rồi quên đi những hạnh phúc giản đơn ngay bên cạnh. Hãy cho phép bản thân tạm dừng trong giây lát để ký ức xa xưa ùa về bằng các bài thơ về con diều tràn đầy cảm xúc sau đây.
Mỗi cánh diều có một sợi dây
Để mà bay, để mà ca hát
Nếu bão tố làm dây bị đứt
Diều chỉ còn là một kẻ say.
(Nguyễn Đức Mẫn)
Trời chiều diều lượn tung tăng
Tay em dây níu, chân băng ruộng vàng
Đám mây là cánh diều hoang
Bạn nào mẹ gọi, buông, ngàn năm nay…
(Đoàn Vị Thượng)
Đã có lần mang thả cánh diều
Tình mơ khắc đậm nét thương yêu
Duyên nhờ gió chở đưa người ấy
Giữ lấy cho đời bớt quạnh hiu.
Góc phố hẹn nhau chiều nắng trải
Anh về nối lại cuộc tình phai
Từng mùa hạ thắm màu hoa tím
Dẫu ai, ai chờ mãi bóng ai…
(Hoài Điệp Hạ Phương)
Cháu về thêm ngát hương sen
Cánh diều bay bổng chiều xanh mơ màng
Gió nồm chiều lộng bến sông
Cháu nong dây thả, diều bồng bềnh mây.
Cháu vui nhìn cánh diều bay
Ông cười cùng cháu… lưng trời tuổi thơ
Nghiêng chiều hái trọn bông mơ
Cháu về rôm rả bến xưa ấm lòng.
(Nguyễn Văn Thái)
Cánh diều chao giữa mênh mông
Trời xanh tiếng sáo như không có gì
Cuộc đời là những bước đi
Đường xa lẻ bóng lối về quạnh hiu
Chiều nghiêng ánh nắng nghiêng chiều
Quãng sông miền nhớ lãng phiêu một mình.
(Thủy Thừa Tể)
Hừng đỏ chân mây cảnh ráng chiều
Diều ai ngậm gió thoáng liêu xiêu
Xôn xao thảm lúa đàn cò trắng
Réo rắt lưng trời tiếng sáo tiêu.
Xóm trước xa xa mờ khói phủ
Làng bên thấp thoáng mảng sương chiều
Đường quê hắt bóng hoàng hôn muộn
Đọng mãi tuổi thơ những cánh diều.
(Van Long Pham)
Đất trời cho ngọn gió
Cánh diều theo chân mây
Mùa xuân cho đồng cỏ
Cỏ dâng hoa tràn đầy.
Em ở tận đầu ấy
Anh ở tận bên này
Ta cho nhau ánh mắt
Và tình yêu ngất ngây!
(Thi Ngẫu)
Trời buông phủ màu thông xanh rộn rã
Cánh diều em vội vã ngất ngây bay
Đôi mắt năm nào hi vọng ngập đầy
Giờ đợi gió về hong khô kỷ niệm
Đôi mắt năm nào dập dìu âu yếm
Lá biếc vội trở mình đôi mắt hóa thành thơ
Đêm em về vẽ những giấc mơ
Màu rực rỡ không phải màu tro xám
Đôi mắt ngày nay ánh nhìn màu ảm đạm
Giữa kiếp vô thường mà vẫn sáng long lanh.
(Đặng Ngọc Ngận)
Xem thêm: Thơ hay ngắn về tình yêu và cuộc sống dạt dào cảm xúc 17 bài thơ ngắn hay nhất bạn không nên bỏ qua Top 30 thơ ngắn hay về cuộc sống cho tâm hồn luôn bình yên
Những dòng cap thả thính độc đáo sẽ giúp bạn bày tỏ tâm ý của mình với crush một cách hiệu quả. Ngoài ra, nó còn tạo ấn tượng mạnh, gây “bão like” trên mạng xã hội. Đừng quên lưu lại và gửi ngay cho người ấy nhé!
Khi trưởng thành, chúng ta sẽ tự bước ra khỏi thế giới tuổi thơ đầy màu sắc để hướng tới chân trời mới, chinh phục ước mơ, hoài bão có tính thực tiễn, chiều sâu hơn. Những câu nói hay về cánh diều tuổi thơ, stt về diều sẽ cho chúng ta chút hoài niệm, chút tiếc nuối về một thời đã xa.
Xem thêm: Cap an nhiên tự tại hay, status an yên trong cuộc sống Status bình yên nhẹ nhàng, câu nói hay về sự bình yên trong tâm hồn 270 status về cuộc sống hay, cap về cuộc sống bình yên ngắn gọn, ý nghĩa
Ca dao về cánh diều là những lời thơ trữ tình, diễn tả bao quát thế giới nội tâm của con người. Đồng thời, nó còn thể hiện được nét đẹp truyền thống văn hóa của dân tộc ta như sự giản dị, mộc mạc và tinh thần lạc quan vượt qua khó khăn, thử thách.
Với những câu từ mộc mạc và bình dị, chùm thơ về diều mang đến cho con người khoảnh khắc được tự do bay cao trong không gian mênh mông của trí tưởng tượng, khao khát khám phá thế giới. Đồng thời, nó còn giúp chúng ta tạm quên đi áp lực, lo âu của cuộc sống để tinh thần thêm thoải mái.
Đừng quên cập nhật liên tục những kiến thức mới nhất, hấp dẫn nhất tại VOH Sống đẹp.
Sưu tầm - Ảnh: Canva
Link nội dung: https://superkids.edu.vn/cap-tha-thinh-ve-dieu-a40278.html