Giấu giếm mọi thứ một cách vô nghĩa vì xấu hổ và ngượng ngùng về tất cả những gì mình làm.

Có ai khác cũng vậy không? Mình thực sự thấy bản thân mình bám chặt vào một thói quen vì nghĩ nếu không mọi người sẽ nhận ra sự thay đổi và nghĩ mình đang cố gắng trở thành người khác (tức là một người bình thường). Mình thậm chí còn không thích có một thói quen, nhưng nếu không thì thật mệt mỏi vì bất cứ điều gì mình làm mà không phải là việc thường ngày đều phải giữ bí mật.

Mình sẽ đợi cho đến khi mọi người ra khỏi nhà để làm một việc đơn giản như, ví dụ, đi dạo và sau đó chắc chắn rằng mình không để lại bất kỳ bằng chứng nào cho thấy mình đã ra ngoài. Mình cứ có cái giọng nói ở phía sau đầu cứ bảo "mày tưởng mày là ai mà đi dạo? Chỉ nghĩ là mày sẽ ra ngoài dạo chơi phải không? Đừng giả vờ là một người bình thường nữa. Mày là một thằng hề và mọi người đều biết điều đó." Thực sự bất cứ điều gì mình làm cũng khiến mình cảm thấy xấu hổ như vậy. Mình thậm chí không thể tưởng tượng được việc bắt đầu một sở thích.

Hôm trước mình gọi một chiếc bánh mì khác với loại mình thường ăn. Mình nhớ mình đã cầu nguyện rằng mình sẽ gặp một người nào đó ở cửa hàng bánh mì mà không quen mình. Nhưng anh chàng đó thực sự nhận xét "ồ, khác với loại bạn thường ăn đấy" và mình cảm thấy xấu hổ đến mức chỉ muốn đi thẳng ra ngoài và về nhà. Việc mình thể hiện một sở thích thoáng qua đối với gà mayonnaise như thể mình là một người thoải mái nào đó "chỉ thích đổi món một chút thôi" trong khi anh ta rõ ràng có thể nhìn thấu mình và biết rằng mình là một kẻ vô dụng hoàn toàn đang tự làm mình xấu hổ.

Làm ơn làm ơn hãy nói cho mình biết có ai đồng cảm với điều này không. Mình cảm thấy điên rồ khi viết ra điều này vì mình biết nó không có ý nghĩa gì cả. Đó là một trong những điều đã trở thành thói quen đến mức bạn thậm chí không nghĩ đến nó và khi bạn nghĩ đến thì bạn hầu như không thể hiểu được nó vì nó quá phi lý.

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/giau-giem-a42066.html