XẠO LỒM ĐÚNG CÁCH ?

Nghe đây chú em ! đời dạy cho tao một bài học từ sớm, tầm lớp 7, khi tao còn là một thằng đầu đất, thích chơi nổi, mê phá làng phá xóm, và bắt đầu ngửi ngửi mùi thuốc phiện như ranh.

Lúc ấy, tao giấu béng cái bảng điểm nát như tờ giấy chùi đít, rồi ngồi bịa chuyện như thằng nghiện mới chích xong. Bịa từ điểm số tới mấy cái trò ngu xuẩn để lấp liếm việc tao dính vô đám bạn xấu như đít nồi. Nhưng rồi sao? Tao bị phát giác trong một nốt nhạc. Và từ đấy tao khắc cốt ghi tâm: Đừng bao giờ nói dối. Không bao giờ. Trừ khi mày biết nói dối như thần vậy.

Vì sao hả? Đơn giản thôi: mày sẽ quên mất mấy cái xạo lồm mày đã bịa ra.

Tao hỏi mày nhé: Bao nhiêu lần mày quên mẹ chìa khóa nhà? Cái chìa khóa - vật thiêng liêng giúp mày không ngủ ngoài bụi mà mày còn quên. Hay là cái mật khẩu ngân hàng - nơi giữ mấy đồng bạc cuối tháng, mày cũng quên như chưa từng tồn tại.

Vậy thì thử tưởng tượng xem cái lời nói dối, thứ mày bịa ra trong 1 giây bốc đồng, mày nhớ nổi bao lâu? Hôm nay mày bịa, tuần sau nó thành truyện cổ tích - mỗi lần kể một kiểu.

Chưa tin à? Hồi tao chứng kiến tai nạn xe, má ơi, lúc đó sốc vãi tè. Nhưng đến khi coi lại clip camera, tao mới nhận ra có mấy cái chi tiết to như cái nồi mà trí nhớ tao đã xóa đi không thương tiếc. Sự thật còn quên, huống chi là chuyện phịa!

Mà cái quái gì khiến mày nghĩ người ta cũng quên giống mày? Người ta nghe mày nói dối, họ tưởng đó là thật, thế là cái “sự kiện” đó khắc vào não họ. Còn mày? Mày kể truyện kiểu thằng Jack trèo đậu thần remix, hôm sau mày quên luôn. Rồi đám trẻ con nhà tao còn nhớ chi tiết hơn cả tao.

Đó, mày thấy chưa? Bịa chuyện là kiểu ký ức không có thật, và vì thế, mày không thể nhớ nó như thật được.

Vậy phải làm sao? Đây, Khầy chỉ cho đường đi nước bước:

Nói dối kiểu ninja - tức là nói dối thụ động.

Không chém gió, không phịa phở, chỉ cần ngậm miệng đúng lúc.

Mày đừng nói ra điều không đúng. Mày chỉ cần “quên không kể” một số chi tiết nho nhỏ mà hơi quan trọng tí thôi. Thế là xong. Gọi là nói dối bằng sự im lặng có chọn lọc.

Ví dụ: Mày đang cua gái. Gái hỏi:“Anh từng yêu ai chưa?”Mày im. Không gật, không lắc. Gái tưởng mày là thằng chưa hôn môi ai. Nhưng thật ra mày từng có 2 đứa người yêu cũ chửi nhau banh xác trên Facebook vì mày. Gái không biết. Vậy là mày thắng.

Ai bắt lỗi mày được? Mày đâu có nói dối, mày chỉ “quên không kể”.

Mày có thể luôn mồm bảo “Ơ, tao quên mất tiêu rồi” hay “Tao đâu nghĩ chuyện đó quan trọng”. Mà ai dám cãi lại? Vì ai chả biết trí nhớ con người yếu như sên ! Nhớ trước quên sau là chuyện cơm bữa. Bảo mày nói dối thì cũng… hơi vô lý, đúng không?

Nên nhớ: để người ta tự suy luận là mày thắng. Đừng bảo họ “Tôi có 10 nhân viên dưới quyền”, mà chỉ cần đi cùng hai thằng mặc vest, đeo kính râm, lặng im ngồi họp với mày. Người ta sẽ nghĩ: “Thằng này máu phết đấy!”

Đó cũng là lý do mấy thằng lừa đảo hay thuê xe sang và gái đẹp đi cùng với nó, để tạo lòng tin. Nó không nói bất cứ gì về mình, mà để mày chủ động nhìn vào bề ngoài của nó và suy ra nó là đại gia, rồi mày tin lời nó hơn. Đấy là đỉnh cao của xạo chó, khi mày cố tình gieo vào đầu đối tượng vài manh mối, để họ tự đúc ra kết luận theo hướng mày muốn. Nếu lỡ mọi chuyện vỡ lở, thì lỗi 100% là do họ vì họ tự suy diễn về mày, chứ mày đâu có nói gì đâu, đúng không ?!

Tao có thằng bạn, nghèo rớt mồng tơi, ví mỏng như giấy. Cần chốt hợp đồng sống còn. Nó thuê luôn hai thằng diễn viên mặc vest đi theo, ngồi họp im ru bà rù. Không ai hỏi, nó không nói. Thế là đối tác nghĩ nó là sếp bự, và ký cái rụp.

Đấy là nói dối thụ động. Không bị bắt, không bị ghét, hợp pháp trong lòng người.

Ngược lại, có thằng xây dựng, chém gió là có cả đống máy móc xịn. Bên mày vừa tra Google xong là biết xạo chó. Kết quả? Hợp đồng vỡ mồm. Không phải vì nghèo, mà vì nói dối.

Một lời nói dối bị bắt, là đủ để người ta gạch tên mày khỏi danh sách đáng tin. Nhưng nếu mày “quên không kể”, thì người ta có thể sẽ tự nhủ:“À, chắc nó quên không để ý mà kể lại thôi.”Thế là mày vẫn còn cơ hội.

Tóm gọn lại cho mấy thằng lười đọc:

Nói dối đúng cách là một nghệ thuật tinh vi, chứ không phải múa lưỡi như rắn. Và mày hãy học cách nói ít, nghĩ nhiều, im lặng đúng lúc để tồn tại trong cái xã hội này.

Chúc mày xạo lồn thành công, mà vẫn giữ được danh tiếng như gương chưa hề bị vỡ!

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/sao-lon-a43735.html