Cổng thông tin điện tử Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh

Tôi rất may mắn được thả hồn mình vào tập bản thảo "Hoàng hôn mây trắng", của cụ Phạm Hữu Xuân, một CCB Đặc công nước Hải quân, và cũng không khỏi ngạc nhiên, bởi đây là tập bản thảo tin nhắn bằng thơ tình, của hai người lính đã lên chức ông bà.

Đầu tiên là cựu hải quân tuổi đời gần 80, có bút danh "Vạt Nắng Cuối Chiều". Ông là Phạm Hữu Xuân, quê ở huyện Lương Tài-Tỉnh Bắc Ninh, hiện đang sinh sống tại phường Hà Tu, TP hạ Long, Quảng Ninh và nữ bác sĩ thương binh Vũ Thị Thúy Nga được các chú hải quân đặt cho cái tên "Mây Tây" rất thân thương. Bà nguyên là thanh niên xung phong cuối thập niên 60 đã nghỉ hưu. Qua lời tự bạch của nữ thanh niên xung phong và chú hải quân thì được biết, Mây Tây rất tinh nghịch và năng động. Cô trốn mẹ đi thanh niên xung phong khi tuổi mới 17. Cô kém chú 10 tuổi, lúc gọi chú lúc gọi anh. Cô thích thơ nên chú hải quân thường đọc cho cô nghe. Chú bảo: Phải gọi là chú thì mới đọc, vì chú đã có vợ và hai con. Thế mới biết lính "cụ Hồ" thời ấy nghiêm túc, đến mức trên cả tuyệt đối. Bên bờ sông Gianh trong những năm chiến tranh ác liệt của quân xâm lược Mỹ. Hai người hai đơn vị đóng sát nhau. Cô làm nhiệm vụ phá đá mở đường san lấp hố bom. Sau bị thương và được cấp trên cử đi học bác sĩ. Từ đó mất liên lạc, cả hai đều tưởng người kia đã hi sinh.

Câu chuyện sau đây sẽ được hé mở sau 48 năm. Cuối năm 2013 ông đọc quyển "Người yêu thơ", có một bài thơ "Sông Chanh" của tác giả Vũ thị Thúy Nga, quê huyện Vụ Bản- Tỉnh Nam Định, đọc xong ông rất thích, đem sang người bạn Trần Luyến, người này có võ chuyên thẩm thơ, bài nào hay dở đều nói thẳng nói thật, đúng với con người của anh.

Hai người tham gia nên bỏ hai câu cuối thì bài thơ sẽ sáng hơn. Người lính già lần theo số điện thoại gọi cho chủ nhân bài thơ, bà đồng ý ngay bởi may mắn có người đã góp ý cho bài thơ của mình mượt mà hơn. Thông tin qua lại, lâu thành thân thiết, bà gửi tặng ông tập thơ có bút danh là "Mây Tây". Từ đó ông nhận ra cô thanh niên xung phong năm xưa. Ông vui như bắt được vàng. Tin nhắn đi tin nhắn đến rộn ràng như con thoi, hai người lính già như được mùa chia sẻ cảm xúc, chia sẻ những mất mát đau thương của đồng đội...và biết được con cái của hai bên đều trưởng thành, đã dựng vợ gả chồng nhưng "một nửa" của cả hai đã về thế giới bên kia. Tin nhắn qua lại, đường đường chính chính có giấy "thông hành" hẳn hoi không bị "công an" phán xét. Có chăng đôi lúc hơi ngài ngại với con cháu song lại tự vượt qua. Bởi "mỗi người sinh ra đều có quyền tự do bình đẳng, quyền mưu cầu hạnh phúc !" Khi đã thấu hiểu được điều đó, mọi người đều cảm thông.

Thường ngày người lính già quanh quẩn vườn tược, làm thơ. Người bạn đời ra đi để lại trong ông niềm xót thương vô bờ bến. Trước đó một năm ông ra mắt tập thơ, bà cùng con cháu đến dự chúc mừng, niềm vui trong ông mênh mông như biển cả. Cái gì đến ngẫu nhiên đã đến, ông may mắn được gặp lại người bạn trong chiến đấu, đồng hành trang thơ, chỉ là để chia sẻ niềm vui nỗi buồn.

Khi hai người lính đã biết hoàn cảnh của nhau, hai dòng máu nghệ sĩ có sẵn được thể bùng phát. Cựu hải quân có ních nêm "Vạt Nắng Cuối Chiều" lần đầu tiên thử bắc cầu sang thăm dò vùng đất "Mây Tây" bằng câu thơ:

Hồn thơ theo áng mây ngàn

Ơi đôi mắt biếc ơi làn môi xinh

Ước gì ta gặp được mình

Người yêu trong mộng

người tình trong mơ!

(VNCC)

Nhận được nhịp cầu tin nhắn của đối phương, bà nữ thanh niên xung phong tinh nghịch bên bờ thành Nam tự sự bằng câu thơ rất ném lỉnh:

Anh đã cho em một mối tình

Mà em chẳng đẹp cũng không xinh

Tuổi hoa em để nơi tiền tuyến

Còn lại bây giờ thương bệnh binh!

(MT)

Thế đấy, vạn sự khởi đầu nan đã thuận buồm xuôi gió. Đọc cả tập thơ của hai người lính già đều ngang sức ngang tài, nhưng sự sắc sảo và mãnh liệt vẫn nghiêng về bà thanh niên xung phong. Bởi chỉ nghe mấy từ thanh niên "xung phong" đã biết đây là sức mạnh. Những câu thơ tung tẩy bứt phá trong tích tắc nhưng không mất đi chiều sâu:

Em là hạt cát nhỏ nhoi

Nhớ nhung là bãi sa bồi mênh mông

Ngọc trai biển giữ đáy lòng

Tình anh em dấu tận cùng trái tim

Chỉ là nói với mình em

Ngày thì xa lắc vò đêm rối bời

Một mình với biển, biển ơi

Lòng em hay sóng trùng khơi dạt dào!

(MT)

Ngày xưa yêu nhau làm gì bạo mồm đến như thế. Tình yêu trao nhau chỉ là cái thẹn thùng đỏ mặt và mấy câu nói vụng về đơn sơ mộc mạc, thời buổi hiện đại mọi thứ đã khác. Con người đã mạnh dạn, cả chất lính cũng rất đặc trưng . Tình cảm của hai người lính già khi đang thăng hoa, cả hai không chờ người này nhắn trước hoặc nhắn sau. Nó được tung hứng bùng phát khi cả hai đang xốn xang tràn đầy xúc cảm, và được truyền đi bất kỳ nửa đêm gà gáy, sáng hay tối, bận hay không bận. Hai người lính già nhàn rỗi không vướng víu gì, ngoài việc ngày hai bữa nấu cơm, giờ nhận thêm nhiệm vụ "trực điện thoại, canh tin nhắn". Hỏi thăm bên kia buồn hay vui, nếu ốm đau để còn kịp báo cáo không hề chậm chễ. Nối cho hai đầu dây Quảng Ninh và Nam Định thông huyết mạch. Xem ra tai của cựu hải quân bị ảnh hưởng tiếng long trời lở đất của pháo cao xạ, giờ phải đeo trợ thính nhưng mắt còn tinh tường, mọi động tác bấm phím còn thiện nghệ lắm:

Nói ra lòng đã hiểu lòng đấy thôi

Rách bươm hai nửa mảnh đời

Mượn kim vá lại làm người kiếp sau.

(VNCC)

Nói ra câu này chẳng đổ tội cho một mình ông cựu hải quân đâu, cánh mày râu đều thế cả, họ chỉ muốn chiết, ghép hoặc vá lại như câu thơ vừa nêu.

Tin nhắn thơ của đôi tình nhân "già làng" là niềm vui, là hạnh phúc ấm áp khi mùa xuân về. Chia sẻ chuyện trên trời dưới bể. Từ chuyện ăn mít đến chuyện mua máy điều hòa, vô khối là chuyện. Đùa chút cho vui, chỉ còn chuyện sinh em bé là chưa được nhắc đến. Tin nhắn thơ còn là liều thuốc hữu hiệu khi đối phương mắc bệnh trầm cảm nhức đầu hay tương tư phiền muộn... Đây là liều thuốc tiên mà cụ Vạt Nắng Cuối Chiều, gửi cho bệnh nhân Mây Tây lúc đang ốm. Không muốn ăn cơm cháo nhưng uống tin nhắn của người mình đang mong đợi thì uống tới... Thế mới biết liều thuốc tinh thần mới là đặc trị. Bệnh nhân Mây Tây làm bác sĩ thiếu gì thuốc, nhưng hình như không có thuốc nào hiệu nghiệm bằng. Bà đã khỏi bệnh ngay sau phút nhận được tin nhắn:

Gần nhau chưa chắc đã hơn

Uống vài tin nhắn sạch trơn bệnh rồi!

(MT)

Trong tình yêu nam nữ già hay trẻ đều hướng tới cái đích, nhưng ông trời đã thương sao không thương hết. Hai người lính già xa cách đôi nơi người Nam Định người Quảng Ninh. Tình yêu cách trở là tình yêu mãnh liệt và chỉ dâng trào bằng tin nhắn thơ mà thôi, chưa hề bước qua sợi giây tình ái:

Mây ơi nương gió mà bay

Đến Hà Tu để cầm tay một lần

Thử xem thằng lính hải quân

Cái loài "gấu biển" hắn mần ra răng!

(VNCC)

Ai bảo lính hải quân dám khoe khoang khiêu chiến "vũ khí". Bà Mây tinh nghịch năm xưa lại trả đũa, bắn trúng mục tiêu bằng "tên lửa đạn thơ" tự chế cấp tốc:

Xá gì gấu biển gấu bông

Vào tay này đến sắt đồng cũng tan

Coi chừng con gái thành Nam

Không xinh đẹp cũng ối chàng

lăn quay!

(MT)

Thế đấy, ngoài câu thơ chất chứa nỗi niềm còn có cả chất dí dỏm, hài hước, vơi bớt âu lo. Bốn bức tường giờ được mở ra nhiều cửa sổ, rất nhiều ánh sáng sưởi ấm lòng, không chỉ riêng hai người lính già và cả ai đó đang trong hầm tối. Tin nhắn của hai người lính "phòng không" chuyển sang sự chờ đợi và luôn luôn ngấp nghến, nghe chừng tăng lên như nhiệt độ cao trong hai khổ thơ sau:

Hình như giảm nhiệt rồi sao

Lâu nay không có độ nào phát ra

Hay chăng thiếu lửa ủ hoa

Để cho Vạt Nắng chiều tà ngẩn ngơ...

( VNCC)

Kìa ai thương trộm nhớ thầm

Một ông lão sấp sỉ gần tám mươi

Đêm say "cụ" đổ tiếng cười

Ngày say cụ vắt ngang trời câu thơ.

(MT)

Lính thì bao giờ cũng quậy, một chút phá cách, một chút thẫn thờ, một chút thương nhớ giận hờn. Chút lắng đọng tận đáy lòng. Tin nhắn thơ của hai "già làng" còn là trí tuệ tâm hồn, khám phá sự nhuần nhuyễn khi đối đáp. Thử trí thông minh của đối phương đạt tới "độ chín" nào. Hai trái tim tưởng đã già nua đông cứng bỗng nẩy chồi thơ xanh mướt. Cả sự tếu táo và cảm thương, lo lắng và xót xa vẫn là chủ đề chính :

Chung chiêng hai nửa mảnh tình

Thương cây đa

đứng một mình bão giông.

(MT)

"Nàng Mây" an ủi thế thôi, biết thừa "Vạt Nắng Cuối Chiều" chung chiêng một mình, sao Mây và Nắng không chung ô, xóa hết cảnh bão giông.

Mỗi người một phương trời cách biệt, mối tình được chắp cánh qua mạng viễn thông chỉ là một mối " tình chay" mà hình như chỉ có " chay" mới được bền lâu.

Cựu hải quân phiền muộn trong khổ thơ dài nhưng chỉ xin trích đoạn:

"Tình chay" giữa biển mặn mòi

Càng sâu lắng xuống càng bồi đắp lên

Phải đây là kiếp lương duyên

Như dan díu biển với thuyền ấy chăng!

(VNCC)

Khi Mây Tây "vén lên" một tia hy vọng để đấy, làm cho đối phương và bạn đọc đôi khi hẫng hụt :

Trách ông trời nỡ bất công

Đã se tình muộn lại không cho gần.

(MT)

Gần hay không còn do "miền đất mới" có tiếp nhận cho cuốc cày, gieo trồng... hay không, đó mới là điều quan trọng. Không được đổ tại thủ phạm "xa và gần". Mây và Nắng đã chung bầu trời tình yêu, phôi thai bao ngày đêm đã quấn quyện vào hai tâm hồn, sinh ra mấy chục "cô cậu thơ" xinh đẹp lồng lộng giữa ban ngày:

Thời gian dù có trôi mau

Duyên thơ nối nhịp bắc cầu người ơi

Mặc cho hai ngả chân trời

Vẫn trao nhau

những tiếng cười giòn tan

(MT)

Thời gian cứ lặng lẽ trôi

Con tim ta vẫn bồi hồi nhịp yêu

Một liều ba bảy cũng liều

Mặc cho trời đất sớm chiều bão giông!

(VNCC)

Tập tin nhắn bằng thơ của hai người lính già đã được mở và còn rất nhiều khổ thơ hay, nóng bỏng, xin dừng lời, chúc cho mối lương duyên sẽ vượt được qua bão lòng, do ảnh hưởng của trời đất thiên hạ mãi mãi bền chặt, dù có chuyển sang trạng thái nào, thì vẫn kết dính tình thơ. Xin kính tặng cho hai người lính đã bước sang tuổi cao niên có một sức khỏe và tâm hồn tràn đầy khát vọng tuổi trẻ, bằng một câu :

Duyên ta chay mặn thế nào

Trong sâu thẳm vẫn dạt dào tình thơ!

Link nội dung: https://superkids.edu.vn/bai-tho-nguoi-linh-a45936.html