- Từng là hai người xa lạ. Từng trò chuyện thâu đêm. Từng chia sẻ thói quen, sở thích. Từng kể cho nhau nghe nhiều điều, dù là nhỏ nhặt nhất. Từng chủ động hỏi han, an ủi, quan tâm nhau mỗi ngày. Từng cho nhau biết mỗi khi đi đâu và kèm theo một tấm ảnh như thói quen. Từng đợi nhau xong việc, nhắn với nhau vài câu rồi đi ngủ. Từng chào nhau mỗi sáng, chúc ngủ ngon mỗi tối. Giờ, tất cả chỉ là đã từng.
- Về sau mới hiểu ra, người thiếu tình thương nhiều nhất thật ra là chính mình. Thì ra cách mình yêu người khác, chính là cách mình đã luôn khao khát được yêu thương.
- Tôi có thể chọn bừa một chiếc áo để mặc, thậm chí không cần biết áo đó đẹp hay xấu, có rách hay chật không. Nhưng tôi không bao giờ chọn bừa một người để yêu, vì tôi không muốn tạm bợ.
- Phải đánh đổi bao nhiêu tổn thương nữa, thì mới được một lần hạnh phúc trọn vẹn.
- Ai mà chẳng muốn cho mình một tình yêu trọn vẹn, cùng một người bên nhau từ xuân hạ thu đông, từ năm này qua năm khác. Nhưng phải gom biết bao nhiêu may mắn, phải trải qua bao nhiêu cay đắng, mới có ngày gặt được quả ngọt?
- Giá mà chúng ta đều có thể thấu hiểu nỗi khổ của nhau, thì chắc giờ đã khác. Từ giờ, chúng ta chẳng còn liên quan gì nữa, cũng đừng chúc nhau hạnh phúc, chỉ cần sống tốt phần của mình thôi.
- Thời điểm đau lòng nhất vốn dĩ không phải là rơi nước mắt. Mà là trong một khoảnh khắc nào đó, bạn chỉ biết im lặng, một lời cũng không nói được.
- Đáng thương cho những kẻ chẳng hề có chút danh phận nào, nhưng lại tin rằng mình là người duy nhất trong lòng một ai đó.
- Giá như chúng ta có thể ngồi lại và nói ra hết những bất mãn về nhau. Biết đâu chúng ta sẽ lại hiểu nhau và đi cùng nhau lâu hơn.
- Nếu yêu nhất định phải yêu cho thật chín chắn, đàng hoàng. Còn không yêu, nhất định không được gieo thương nhớ cho người khác. Lời đã nói ra không thể rút lại. Người trưởng thành nói được thì phải làm được.