Tác giả: Thính Nguyên - 听原
Thể loại: thanh mai trúc mã, chung tình, HE, thụ kiên cường đáng yêu, công “con nhà người ta” giỏi giang chín chắn
Bản gốc: đã hoàn thành
Bản dịch: Cũng hoàn thành
Số chương: 83 chương và 1 ngoại truyện
Nguồn: JJ
.
Hề hề lâu quá mới mò về đây, xong nhìn giao diện viết bài của wordpress hoang mang trong bàng hoàng, update nhiều quá giờ xa lạ luôn
Duyên phận đẩy đưa va phải truyện này ngay trong mùa dịch, thức đọc nguyên đêm, giờ search thấy chưa ai thầu, nên Yu hốt luôn.
Kiếp trước thụ bỏ nhà bỏ cửa bỏ cha bỏ mẹ vì tình yêu cháy bỏng, xong tình yêu quật cho một phát nát mình nát mẩy, chết, thụ trùng sinh làm lại từ đầu, yêu thương gia đình. Mối quan hệ công thụ thật sự có rất nhiều tầng, một phần nào đó thụ muốn trả ơn công kiếp trước nhặt xác cho mình, phần nào đó công là hình ảnh tốt đẹp cuối cùng còn đọng lại sau khi thụ chết, rồi ngược lại kiếp này trở thành thụ cứu rỗi tâm hồn công, là mối quan hệ hơn cả người nhà lẫn người yêu. Trong quá trình đọc mọi người sẽ khám phá và cảm nhận một cách bóc tách về tầm quan trọng của công thụ đối với nhau, theo cảm nhận cá nhân thì đây là một quá trình đáng hưởng thụ, và hy vọng Yu sẽ truyền tải được nhiều nhất có thể những điều tác giả gửi gắm trong truyện.
Trong truyện thụ trùng sinh nên giỏi thì cũng không khó hiểu, nhưng công thì thật sự đúng là con nhà người ta luôn đó các bợn, nhiều lúc nghĩ xa hơn cả thụ, ảnh là chiếc phao cứu sinh của tất cả mọi người trong truyện, cái gì khó cứ mạnh dạn đẩy cho anh cả nhà chúng ta :))))) Đôi lúc cũng cảm thấy tác giả hơi quá tay, nhưng có thể xí xóa được, dù sao công cũng được sinh ra trong môi trường rất đặc biệt, được giáo dục theo hướng rất đặc biệt từ khi còn nhỏ, nên trưởng thành sớm chút.
Rồi, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, nếu có lỗi chính tả làm ơn chỉ giúp, Yu đội ơn.
.
CẢNH CŨ
Chương 1: Thoáng chốc, cậu đã trở về
Chương 2: Để nói tiếng cảm ơn này, với anh của thời thiếu niên
Chương 3: Cả đời này Chu Nghiêu chỉ mang họ Văn
Chương 4: Nếu anh sợ cứ gọi em
Chương 5: Không ổn lắm, anh, kéo em một cái đi
Chương 6: Anh cả, anh nhìn nó kìa, nó cố ý đó!
Chương 7: Anh cậu nhìn dữ quá.
Chương 8: Như vầy có tính là cậu mất hết sĩ diện tuổi già không?
Chương 9: Có điều riêng lần này cậu không thể
Chương 10: Lâm Du, em có nhìn thấy rõ điểm này không vậy?
Chương 11: Chu Nghiêu, ai đây, em trai cậu hả?
Chương 12: Bọn họ dùng tử biệt để vứt bỏ cậu
Chương 13: nhưng chuyện nhất định sẽ không tệ như những gì em lo lắng, được không?
Chương 14: Dậy thôi, em bé nghiệt súc.
Chương 15: Dài đến nỗi khi cậu quay đầu nhìn lại, Kiến Kinh đã vào thu.
.
QUẢ XANH
Chương 16: Thật sự đã phạm vào đại kỵ của Lâm Du.
Chương 17: … Không thể chờ về rồi hẵng mắng em được à?
Chương 18: Anh cậu ở đâu cũng vẫn là anh cậu.
Chương 19: Em đã nói nhất định hai người không được bình thường mà.
Chương 20: Quần em bẩn rồi
Chương 21: Không muốn sống chung với anh à?
Chương 22: Gần đây em rất bất bình thường
Chương 23: Chú phải nhắc cháu, nó còn nhỏ, đừng quá mức.
Chương 24: Vậy hả? Nhưng cả đời này tôi ghét nhất người họ Tưởng.
Chương 25: Nửa đêm còn chưa chịu ngủ, gõ gì đấy?
Chương 26: Đúng là anh cậu không thích gây sự với người khác thật.
Chương 27: Lâm Du gật đầu, thừa nhận: “Phải.”
Chương 28: Đang độ đẹp tươi, tháng năm còn dài.
Chương 29: Chỉ không muốn chọc anh ấy thôi
Chương 30: tuyệt đối không thể cho anh cháu biết chuyện này
Chương 31: Chân nhũn ra rồi, anh ơi.
Chương 32: Ai thèm đi chung với các anh.
Chương 33: Bỗng dưng lại tặng hoa cho người khác?
Chương 34: Phải, bọn em quen nhau.
Chương 35: Nhưng hôm nay, tôi vẫn phải cảm ơn anh một tiếng.
Chương 36: trời mưa như trút nước, Văn Chu Nghiêu đột ngột xuất hiện
Chương 37: Anh, cái này là tính sổ muộn hả?
Chương 38: anh, vì người đó là anh
Chương 39: Năm mươi thì đáng gì, Tiểu Du luôn là đặc biệt mà.
Chương 40: Vốn đâu phải ruột thịt, đứa xấu đứa đẹp bình thường mà.
Chương 41: “Em ấy à. Là đãi ngộ của tổ tông.”
Chương 42: Con rất thích, quyết định lấy tên Ý Linh Lung.
Chương 43: Văn Chu Nghiêu nhìn cậu một lúc lâu, “Không nặng.”
Chương 44: “Anh cháu chưa có bạn gái nhỉ, thế cháu thì sao?”
Chương 45: “Có người kìa, anh định lột đồ em làm chuyện lưu manh đấy à.”
.
NẮNG RỰC
Chương 46: “Đi đi, đi tìm anh cháu làm chuyện mất mặt chút nào, giờ da mặt cháu dày quá.”
Chương 47: “Nói này, Lão Văn có em trai thật mà nhỉ?”
Chương 48: Thả tay để Lâm Du bước vào cuộc sống trước mắt mình.
Chương 49: “Lúc đó em đã nói cho anh biết mình thích con trai rồi,sao anh không kiểm chứng với em?”
Chương 50: “Ở chỗ anh, không muốn lớn lên cũng được mà.”
Chương 51: “Em thật thà đến đáng yêu luôn ấy, em bé.”
Chương 52: Bé yêu? Hay là, bà xã?
Chương 53: “Ừm, ngủ với anh.”
Chương 54: Cậu không hề biết thì ra nụ hôn của một người có thể mang lại cảm giác như cả thế giới chẳng còn ai thế này.
Chương 55: “Đơn giản, sau này thấy ba chữ Văn Chu Nghiêu thì đi vòng đường khác cho tôi, hiểu chưa?”
Chương 56: “Văn Chu Nghiêu ngày hôm nay phải quy công hết cho em bé nhà tao.”
Chương 57: “… anh hôn một cái nhé.”
Chương 58: Tháng ngày đã trọn, thay lời tương tư.
Chương 59: Ở góc máy có một chỗ sẫm màu, máu dính nhoe nhoét lên cả túi đựng.
Chương 60: “Anh nổ súng hả?”
Chương 61: “Là em đây, anh.”
Chương 62: “Đứng thẳng lên, có anh đỡ rồi.”
Chương 63: “Hậu quả của nuốt lời nghiêm trọng lắm đấy.”
Chương 64: … ngay đây có anh của em rất thích Tiểu Du nhà mình này, đúng không nào?
Chương 65: Lần đầu Lâm Du đến đây, phát hiện hơi khác so với tưởng tượng.
Chương 66: Lương không có, người thì có một đây. Phải xem xem ông chủ Lâm có chịu yêu thương không?
Chương 67: “Chị dâu?” Cậu tự lầm bầm, “Xem ra ai đấy giấu mình không ít chuyện nhỉ.”
Chương 68: Mấu chốt là lên giường rồi sao khác tưởng tượng nhiều quá vậy.
Chương 69: Người Văn Chu Nghiêu thích là tôi. Còn tôi cũng rất thích anh ấy mẹ kiếp thật, cả đời này chỉ thích anh ấy!
Chương 70: Anh nhớ trong giấc mơ đó, cuối cùng bé con của anh chết trong một tai nạn xe.
Chương 71: Nhưng khi đó anh đã biết,em bình an, thì suốt đời anh của em chẳng còn mong cầu gì hơn.”
Chương 72: “Kẻ khiến con không tiếc làm tất cả mọi người đau lòng, thừa nhận thích đàn ông lại không nhắc tên đó là ai, không phải Lý Tùy Thanh, vậy thì là ai?
RƯỢU NỒNG
Chương 73: “Nếu nhất định bắt anh con rời khỏi nhà, vậy… con đi cùng anh ấy.”
Chương 74: “Văn Chu Nghiêu, tên khốn khiếp này!”
Chương 75: “Em nói, nếu anh làm vậy, thì chúng ta chia tay.”
Chương 76: “Lâm Du, tiễn anh con đi, về trước khi trời tốt.”
Chương 77: “Xin hỏi vợ của Văn Chu Nghiêu sống ở đây đúng không?”
Chương 78: “Anh con gửi thư nói gì đấy?”
Chương 79: “Vết thương đó nghiêm trọng lắm, mấy lần nhận tin nguy kịch.”
Chương 80: “Mình kết hôn đi.”
Chương 81: “Anh con sắp về rồi, không được mặt nặng mày nhẹ với anh ấy.”
Chương 82: “Anh bắt đầu nghi ngờ hai đứa mình có quan hệ bất chính thật rồi này.”
Chương 83: Em là món quà, là niềm vui thích trọn đời.
.
NGOẠI TRUYỆN Chú ba