Tuổi thơ con và Mẹ
“Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ trong con hồn lặng lẽ an vui” (Tv 131,2a) Có lẽ rất ít ai biết đến tuổi thơ của tôi, một tuổi thơ lặng...
“Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ
trong con hồn lặng lẽ an vui”
(Tv 131,2a)
Có lẽ rất ít ai biết đến tuổi thơ của tôi, một tuổi thơ lặng lẽ êm đềm chứ không phải một tuổi thơ dữ dội. Quê tôi với một nét phong cảnh thiên nhiên Chúa cho tuyệt đẹp. Phía sau nhà tôi là một ngọn đồi, cứ đến tháng 5, tháng mà mọi người dân quê tôi gọi là Tháng Hoa, tháng kính Đức Mẹ thì trên ngọn đồi xinh đẹp ấy có muôn ngàn bông hoa đua nhau nở. Phía trước nhà tôi là cánh đồng nhỏ, được bao quanh là một con sông hiền hòa và một bờ đê xinh xinh. Hai bên bờ sông vào dịp này cũng nở rộ những sắc hoa. Thiên nhiên là vậy, còn con người người quê tôi cũng rất gần gũi, chịu thương, chịu khó, lại thêm hài hước , vui vẻ. Tất cả đã để lại trong tôi những ký ức khó quên của tuổi thơ. Để rồi có làm gì hay đi đâu, ở phương trời nào thì tuổi thơ sống động ấy vẫn ghi dấu lại trong tôi.
Những hình ảnh của tuổi thơ khiến tôi nhớ về một người. Người đó chính là mẹ. Khi nói về người mẹ, người ta liền nghĩ ngay đến những đứa con. Hình ảnh người mẹ suốt ngày hy sinh, tần tảo “dãi nắng dầm sương” vì đàn con. Tình mẹ thật cao thượng và chẳng bao giờ ngưng, tình mẹ “bao la như biển Thái Bình”. Mẹ dành cả cuộc đời vì con, chăm lo cho con khi trái nắng trở trời, lo lắng cho con từng bữa ăn giấc ngủ.
Người mẹ trần thế luôn gắn liền với những hy sinh, với những đêm thức trắng vì con, cho con yên giấc ngủ say. Đó là những hình ảnh mộc mạc, đơn sơ, giản dị… cuộc đời của người mẹ trần gian là thế, còn người Mẹ thiên quốc, Mẹ Maria, Mẹ của mỗi người thì sao?
Tháng Hoa đã về, lòng tôi lại rạo rực một lòng yêu mến, một tấm lòng biết ơn đặc biệt đến Mẹ thiên quốc của tôi, Mẹ Maria. Mẹ đã in dấu trong tuổi thơ tôi, và tôi thực sự lớn lên trong sự yêu thương quan phòng của Mẹ. Khi còn rất bé tôi thường hay theo bà nội đi nhà thờ, cứ mỗi lần đến nhà thờ Nội lại gọi tôi đứng dưới chân Đức Mẹ, và Nội nói gì đó với Đức Mẹ rồi quay sang nói với tôi: “Đọc cùng Nội kinh Kính mừng đi con”. Những lúc Nội đau không đi được tôi vẫn giữ thói quen đó, tôi tìm đến nói chuyên với Mẹ. Cứ như thế theo tháng ngày tôi đến với Mẹ cách hồn nhiên, đơn sơ, gần gũi. Thật là thú vị, tôi về khoe với Nội, nụ cười đôn hậu của Nội và ánh mắt hiền từ, Nội đi lại gần và xoa đầu tôi.
Rồi trong những ngày của Tháng Hoa, nhóm trẻ chúng tôi ở trong xóm với nhau, ngày nào cũng gọi nhau lên đồi hái hoa về dâng cho Đức Mẹ. tôi còn nhớ như in, cứ mỗi ngày thứ 7 cuối tuần chúng tôi được người lớn dạy cho kết những mâm hoa thật đẹp rồi dâng lên Đức Mẹ. Các thiếu nhi trong giáo xứ được chia làm các nhóm, rồi tập trung dưới cuối sân nhà thờ. Ở đó có đặt những giỏ hoa nho nhỏ, xinh xinh. Chúng tôi mỗi đứa lấy một giỏ, theo mầu hoa đã được chia. Gồm các đội hoa, với 5 sắc màu: trắng, đỏ, tím, vàng, xanh. Mỗi màu hoa là một lời cầu nguyện chung cho tất cả cộng đoàn. Những buổi dâng hoa như thế ai cũng vui mừng, sốt sắng. Tạo nên một sự gắn kết, thân thiện giữa người này với người khác, và hơn hết là một hương vị ngọt ngào giữa người Mẹ thiên quốc với đoàn con. Mẹ luôn lắng nghe và thấu hiểu từng tâm tư nguyện ước của mỗi người. Tất cả những ai thành tâm chạy đến với Mẹ, Mẹ đều nhận lời. Những ai đang xa Mẹ, đang lạc bước, Mẹ cũng tìm về để họ được Mẹ an ủi chở che.
Lời bài hát dâng hoa kính Mẹ ngày nào còn vọng vang trong tôi “Dưới bóng Mẹ ngày đêm không hề xa, Mẹ giữ gìn đời con tươi sắc hoa, khi sướng vui bình an con hát khen Maria. Khi khổ đau còn mang, muôn tiếng khen Maria”. Lời bài hát như một lời xác tín, một tâm tình sâu lắng bên Mẹ, kể cho Mẹ nghe những gì đang diễn ra trong cuộc sống của mỗi người. Còn tôi, ngay lúc này tôi đã thưa lên với Mẹ: “ Mẹ ơi, Tháng Hoa đã về, bây giờ con đang nhớ đến tuổi thơ. Tuổi thơ của những ngày con hái hoa dâng Mẹ. Tuổi thơ con ở bên Mẹ. Con đang sống lại những ký ức tuyệt vời của một tuổi thơ trong trắng, yên bình và nhẹ nhàng, thánh thiện. Tuổi thơ con và Mẹ”.
Con nhỏ - FMI