THƠ LỤC BÁT NGUYỄN TRỌNG TẠO (13)
Tạm dừng chùm Lục Bát 13 (65 bài) ngày cuối tháng 3. Con số 64 quẻ kinh dịch có cả tốt và xấu, kèm theo đó là lời khuyên về đạo đức. Nhưng tạm dừng số 65 là số còn mở. Còn những bài thơ Lục Bát khác tôi đã tìm được, chưa tìm được, hoặc cần đính chính. Rồi sẽ đăng tải cùng bạn. Nhưng nói chung, thơ là buồn. Giờ bạn đọc thêm chùm Lục Bát nữa, lại thêm những nỗi buồn Thi Sĩ…
* TẠ TỪ
tạ từ da trắng áo hồng tôi về tháp cổ rêu phong một đời
tạ từ. Ai tạ từ tôi chập chờn Tiên Nữ nói cười xa xăm
buồn như trăng đã lên rằm thương như người đã trăm năm. Tạ từ…
1992
* NHỚ RỜN RỢN XA
Ngồi buồn nhớ đẩu nhớ đâu Nhớ con dế khóc Nhớ bầu rượu quê Nhớ từ trên tỉnh nhớ về Nhớ cô bạn gái miệt quê hái trầu Nhớ người lên phố bán rau Nhớ bông điên điển bông bầu bông lang Nhớ đêm mơ vắng bóng nàng Nhớ cà phê Sạch Nhớ hàng thơ hay Nhớ mi mắt Nhớ lông mày Nhớ da trăng trắng Nhớ cây quế hoè Nhớ chiều áo mới đem khoe Nhớ con đom đóm lập loè tuổi thơ Nhớ ngày nước lũ tràn bờ Mẹ con nhà cá nhảy vô sân nhà Nhớ ngày khoai ủng khoai hà Nướng tro nướng trấu cả nhà cùng ngon Nhớ yêu thương Nhớ mất còn Nhớ tre Nhớ trúc Nhớ rờn rợn xa…
Nhớ gì như nhớ giấc mơ Có chàng thi sĩ đọc thơ nhớ nàng…
Hà Nội, 12.4.2010
* THƠ RỜI LẨM NHẨM Ở NHÀ SÀN
Đế vương lại thích vướng đê Thị thành ra giữa bãi quê dựng lều.
Đã nghèo ba bảy cũng liều Con ong cái kiến còn phiêu hơn mình.
Cái ngày động thổ thật linh Bác Hồ (không phải Chí Minh) vái giùm (*).
Làm nhà thì phải lùm xùm Không sinh việc nọ cũng đùn chuyện kia.
Cám ơn mảnh đất không bìa Bạn bè Việt Net sẻ chia nhân quần
Cám ơn quan vốn là dân Biết yêu câu hát nên thân với người
Cám ơn tre gỗ quê tôi Thành nhà thành cửa thành nơi quây quần
Một đời nặng nợ cố nhân Vài ba con mắt xuất thân cá mè.
Mùa đông cho chí mùa hè Vào ra đóng mở mái che phận người.
Mình là “tư bản gió trời” (**) Bạn thơ ghé tặng vài lời tri âm.
Mấy cô trồng cỏ nhà nông Cỏ thì không dại mà không lấy tiền.
Cây chưa gắn biển đề tên Nhìn cây là nhớ bạn hiền như cây.
Thợ hàn thợ mộc thợ xây Xong nhà thợ vẫn ghé đây thăm nhà.
Xin yên một chốn đi về Muôn phần khấn vái Tứ bề đã xong.
(11.2012 - 11.2013) (*) Nhà thơ Trần Ninh Hồ (**) Chữ Vũ Từ Trang tặng.
* VIẾT CHO EM
Đặt Em vào giữa chiều thu Trời thành tơ lụa. Mây mù mỏng tang Đặt Em vào cõi mơ màng Mắt đen. Môi đỏ. Ngỡ ngàng hiện lên Đặt Em vào xứ thần tiên Nụ hôn run rẩy nối liền thịt da Đặt Em vào giữa bao la Đường cong mỹ mãn như là vẽ tranh Đặt em vào vòng tay anh Vòng tay nảy những chồi xanh. Ai ngờ Đặt Em dưới ngực. Cuộc cờ Không vì thắng bại. Đôi bờ cỏ non Mặt anh tắm nước suối nguồn Da thơm mùi cỏ. Tóc thơm gió trời Anh đi. Em sát bên người Chuyến xe mộng mị. Buồn vui theo cùng Lòng anh cười khóc. Mông lung Biệt ly. Ai chẳng đã từng biệt ly Đặt Em về chốn phẳng lỳ Đặt Anh về phía chân đi không đành Nhớ nhau. Vàng đá để dành Trời xanh. Áo lụa. Lá cành cùng xanh…
10:56 PM - 24.8.2012
* VIẾT CHO TÔI
Ném thân vào giữa bạn bè Ngày nâng ly. Tối khuya về mắt chong Sách nhiều đọc mãi không xong Bài lên kín mạng. Lòng vòng nhân gian Tay cầm “con chuột” thở than Làm thơ. Viết báo. Chưa tàn cuộc chơi Thơ à ơi. Báo à ơi Văn chương loạn chuẩn. Thế thời đảo điên Vì tiền có chức có quyền Vào tù thì cũng vì tiền. Thế sao? Ném thân vào chốn lao xao Hội hè. Đình đám. Mâm cao. Cỗ đầy Về quê gặp nghé đi cày Ngả lưng sân gạch thơm đầy rạ rơm Rồi lên xe lớn, xe con Máy bay cũng lượn. Xe ôm cũng ngồi Một năm là mấy cuộc chơi Một đời đâu dễ kết người mỹ nhân Trở về căn hộ độc thân Cắm nồi cơm điện. Rân rân mi mày Ném thân vào giấc ngủ chay Giật mình thức dậy đúng ngày khai sinh…
5:00 AM - 25.8.2012