
* Thân tặng những người hầu việc Chúa.
“Ngài bỏ thành Na-xa-rét mà đến ở thành Ca-bê-na-um… ” Ma-thi-ơ 4:13a.
Ai cũng có một quê hương yêu dấu Nơi sinh ra và khôn lớn thành người Cả quãng đời thơ ấu sống vui tươi Bên cha mẹ, anh em, người thân thiết
Vì sự nghiệp, tương lai mà tạm biệt Nơi chôn nhau cắt rốn của chính mình Rời quê hương, xa mảnh đất đẹp xinh Bao kỷ niệm của một thời niên thiếu
Ai đã từng, xa quê hương mới hiểu Những nhớ thương vương vấn ở trong lòng Nơi trải qua những ngày tháng long đong Đã in đậm, sâu trong vào tiềm thức
Chúa Jesus khởi thi hành thánh chức Ngài rời quê Na-xa-rét mến yêu Ca-bê-na-um một thành phố yêu kiều Chúa đến đó - lập trung tâm truyền giáo
Và từ đó Ngài ra đi giảng đạo Trong các thành, làng mạc chốn xa xôi Rời quê hương yêu dấu của một thời Xa cha mẹ thân yêu về phần xác
Trong lòng Ngài có một nỗi khao khát Vâng phục theo thánh ý của Cha Ngài Vì chính Ngài là Đấng Cha đã sai Để thế gian nhờ Con mà được cứu
Và bởi ơn Đức Chúa Trời thần hựu Chức vụ Ngài may mắn biết là bao! Sau ba năm giảng đạo cứu đồng bào Ngài làm trọn yêu thương và cứu chuộc
Hầu việc Chúa dấn thân thì bắt buộc Phải lìa xa những kỷ niệm dấu yêu Những điều gì làm vương vấn mình nhiều Chôn tất cả trong khung trời quá khứ.
Nhũng gì tựa như quê hương níu giữ Cản bước chân người rao giảng Tin Lành Đem những người ô tội đến tái sanh Sẽ sáng láng như sao trời mãi mãi
Quẳng mọi sự đằng sau không ái ngại Cố bươn lên phía trước ngẩng cao đầu Đã cầm cày không ngó lại đằng sau Ắt chức vụ sẽ gặt nhiều thành quả
Và bây giờ hãy ước ao nôn nả Sự ban cho của Chúa Đức Thánh Linh Ngài đồng công trong suốt cuộc hành trình Bàn chân đẹp của người rao danh Chúa.
Ngô Quang Minh