Cái câu dài hơn thì thế này: "Hành động của ta có thể bị cản trở, nhưng ý định và thái độ thì không thể nào bị ngăn cản, bởi vì ta có thể thích nghi và điều chỉnh. Tâm trí thích nghi và biến trở ngại thành công cụ để đạt mục đích. Chướng ngại vật cản trở hành động lại thúc đẩy hành động. Điều gì cản đường lại trở thành con đường."
Tóm lại, câu đầu dễ hiểu. Ý chí và quyết tâm sẽ đưa ta đến bất cứ mục tiêu nào ta nhắm tới. Bản năng của ta là học hỏi, điều chỉnh và đối phó với những trở ngại nếu không thể loại bỏ hay vượt qua.
Câu thứ hai hơi khó hiểu. Có lẽ Marcus Aurelius đang khẳng định cách suy nghĩ giúp ta đối phó với trở ngại, hoặc là ta tự làm khó mình vì suy nghĩ quá nhiều.
Hai câu cuối thì mình chịu. Làm sao thứ cản trở tiến trình lại trở thành động lực thúc đẩy, trừ khi người đó cực kì cứng đầu và quyết tâm? Mình thấy mình hoặc là bỏ sót điều gì đó, hoặc là hiểu sai ý nghĩa của nó.
Ví dụ về cách hiểu sai của mình: Giả sử mình muốn đi Nhật. Vấn đề là mình không có tiền. Thế là mình lên kế hoạch. Mình tìm hiểu vé máy bay, khách sạn, phương tiện đi lại, ăn uống, và tính cả tiền tiêu vặt khi ở đó. Như vậy mình có được một khoản cần tiết kiệm. Mục tiêu đó cần thời gian, nhưng mình lập kế hoạch tiết kiệm. Khi tiết kiệm, mình thay đổi thói quen để tiết kiệm nhiều hơn. Thói quen tài chính thay đổi, kéo theo thói quen sức khỏe, thói quen xã hội, và cuối cùng là lối sống của mình thay đổi để chuẩn bị cho chuyến đi. Ngay cả sau khi chuẩn bị xong xuôi, mình vẫn duy trì những thói quen đó mà không hề nhận ra.
Sẽ rất thú vị nếu được nghe ý kiến và góc nhìn khác về câu nói này.