Bài làm:
Mỗi chúng ta, ai cũng có quê hương của riêng mình. Tôi cũng vậy, nơi Chôn rau cắt rốn của tôi là một miền quê thanh bình, yên ả. Cứ mỗi dịp nghỉ hè là bố lại cho tôi về quê chơi, nơi đó tôi đã được sinh ra. Giờ đây, mỗi khi được trở lại “Căn nhà của tuổi thơ”- mái ấm của gia đình- thì trong tôi lại trào dâng một nỗi niềm khó tả.
Ngôi nhà của gia đình tôi rất giản dị, mộc mạc, mang đậm màu sắc của làng quê Việt Nam. Đã mấy năm trôi qua, căn nhà không có gì thay đổi, vẫn là ngôi nhà cấp 4 ba gian lợp ngói, kế bên là gian bếp nhỏ xinh với mái ngói đã thẫm màu. Ấn tượng với tất cả mọi người khi đến nhà là hai cánh cổng sơn màu xanh lá rất đẹp. Trước cổng có cây lộc vừng đứng nghiêng minh lặng lẽ. Phía góc bên tay phải là giàn hoa giun đang nở hoa rực rỡ, cánh hoa mềm mại rủ mình về phía trước như để làm duyên, làm dáng.
Ngôi nhà của gia đình tôi không rộng lắm, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi nó đẹp đẽ vô cùng. Ngôi nhà khoác lên mình chiếc áo màu xanh nhã nhặn, trên đầu đội một chiếc mũ dạ màu đỏ thẫm. Nhiều năm trôi qua nên cái áo đó cũng đã phai màu và có những vết loang lổ vì mưa nắng. Bức tường phía trước cũng đã có biểu hiện vài nốt bong tróc, có lẽ đó đã là vết tích của thời gian. Trong nhà, mọi đồ đạc đều nhỏ nhắn, giản dị nhưng sao gần gũi mà thân thương đến thế! Chiếc tủ gỗ kê ở góc nhà đã đồng hành cùng với gia đình từ khi bố mẹ tôi mới cưới nhau- bố tôi bảo thế, và giờ đây nó đã trở thành một bà lão móm mém rồi. Giữa nhà là bộ bàn ghế gỗ đã bị bong một vài mảng sơn màu cánh gián, đây là chỗ mà gia đình tôi thường quây quần xum họp đầm ấm mỗi khi bữa tối xong xuôi. Tôi rất thích không gian ấm cúng này của gia đình. Cu Bi em trai tôi cứ ngồi trên ghế và trườn từ đùi của bố sang chân của mẹ tôi mà rúc rich, nũng nịu mẹ. Rồi kia nữa, cái giường gỗ nằm gọn gàng, e thẹn nơi sát tường. … Dường như trong ngôi nhà này, mọi thứ đều in dấu kỷ niệm, nó là minh chứng cho những năm tháng gian lao của Bố Mẹ tôi. Bằng sức lao động của mình, từng chút một tích cóp đã làm cho ngôi nhà dủ đầy và ấm cúng hơn. Rồi đây nữa, phía sau căn bếp nhỏ là khu vườn với rất nhiều các loại cây trái. Những trái bưởi tròn lủng lẳng như trái bóng lơ lửng trên cây, rồi mít, na, ổi, xoài, hồng xiêm nữa.. quả gì tôi cũng thấy mẹ tôi thích và khen ngon ngọt, nên tôi và em thi nhau mang rổ ra hứng và bê vào giúp mẹ. Ôi, tôi có cảm giác thật thích thú và thoải mái vô cùng mỗi khi được trở về ngôi nhà, được hít thở không khí trong lành nơi đó!
Ngôi nhà giản dị của gia đình tôi đến nay đã được hơn mười tuổi rồi. Tôi yêu nó lắm! Nó tuy đơn sơ nhưng vô cùng ý nghĩa với tôi. Ngôi nhà đã gắn kết tình cảm của mọi thành viên trong gia đình luôn bền chặt và hạnh phúc.
Nguyễn Thị Minh Hằng (HS lớp 5B - TH Hợp Đức)