32 bài thơ về lòng người khó đoán đáng suy ngẫm
1. Những câu thơ hay về lòng người
Lòng người là khái niệm chỉ tâm hồn, tâm trí và cảm xúc của con người. Nó là nơi chứa đựng giá trị về đạo đức, tình yêu, niềm tin, suy nghĩ hạnh phúc, đau khổ của con người. Các câu thơ về lòng người hay nhất sẽ đưa tâm hồn chúng ta một lần nữa đắm chìm trong những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
1.1 Dầm mưa
Lòng người đã đổi thay chưa?Mà trời hanh nắng chợt mưa sụt sùiTôi lang thang, đếm ngậm ngùiTrách ai? Lại trách cái tôi yếu mềm! Ừ quên, thì cũng muốn quênTôi thề bỏ mặc mình ên tôi sầuTrời mưa rả rích trên đầuƯớt đi! Cho hết cơ cầu nợ duyên. Ừ điên, thì cũng muốn điênĐiên cho phủi sạch muộn phiền vì aiTrời mưa ướt ngọn tóc phaiTôi già đến nổi mong ngày ra đi. Lòng người tính chuyện biệt lyLòng tôi còn mãi ôm ghì nhớ thươngTình người đã hết vấn vươngTình tôi buồn tựa con đường trời mưa. Tôi đày cho chết tôi chưa!Cho thêm cái nhớ, cho vừa cái quênĐêm nay nằm sốt mình ênChắc tôi mê sảng gọi tên người hoài...(Châu Thái Lê)
1.2 Biển cũng cạn khi lòng người chật hẹp
Biển cũng cạn khi lòng người chật hẹpBệnh dịch tràn lan khi người vẫn hại ngườiEm thì vẫn hiền lành và xinh đẹpCảm ơn em anh còn biết yêu đời. Khuya trở giấc thấy vì sao chờ đợiBên dòng sông vũ trụ muôn trùngEm cho những nhiệm màu cho ngày mớiCảm ơn em cho anh biết tin mừng. Sáng thức dậy đón bình minh vàng lựngMặt trời lên soi sáng những bến bờEm đã đến mang mùa xuân nhân chứngCảm ơn em nhân thế hết nghi ngờ. Anh vững bước trên con đường giác ngộCùng chúng sanh tinh tấn tu hànhEm áo trắng cứu người thôi đau khổCảm ơn em hạnh phúc khắp cây cành.(Trần Minh Hiền)
1.3 Vài câu khuyên người
Khuyên người giữ lấy lòng nhânHọc thêm chữ nhẫn muôn phần đẹp hơnDù cho mưa dập gió vờnMai trời lại sáng hết cơn khốn cùng. Khuyên người sống thật khoan dungĐừng nên tranh chấp lạnh lùng hơn thuaĐời như ngọn cỏ gió lùaVui vì thực tại đừng mua lấy phiền. Khuyên người sống thật hồn nhiênTrí nhân cộng nhẫn tâm hiền hòa thôiKhi ta đứng hoặc lúc ngồiChẳng hề lo sợ cút côi một mình. Khuyên người sống thật phân minhLòng nhân đầy ắp thì tình không vơiYêu thương chẳng viết thành lờiNhưng mà vẫn thấy tỏa nơi ánh hồng. Hãy nhìn về phía hư khôngTam hoa tụ đỉnh người trồng bấy lâuMua vui bỏ hết u sầuĐôi lời nhắn nhủ vài câu khuyên người.(Thanh Hùng)
1.4 Chữ tình trên cõi nhân gian
Ôi cuộc đời sao mãi cứ chông chênhNhư con sóng bồng bềnh khi nước nổiThủy triều vẫn xuống lên hoài thay đổiTựa lòng người gian dối có phải không? Bao đắng cay phiền muộn mãi chất chồngKhiến tim nhỏ mênh mông sầu gặm nhấmTừng đêm vắng lệ buồn vương ướt đẫmNhói tâm hồn xen lẫn những niềm đau. Tháng năm trôi hẹn ước chợt úa màuVì ai đã tình trao hình bóng khácTa chợt thấy đất trời dường vỡ nátRũ hương nồng tan tác giấc mơ xưa. Nói chi đâu tất cả quá dư thừaBởi tiếng nghĩa lời yêu chưa kịp thắmMà nỡ vội quay lưng xa ngàn dặmTa lại về phận hẩm gánh tương tư.(Yêu Thoáng Qua)
1.5 Lòng dạ người đời
Người ta khổ vì tâm chấp trướcĐời vô thường tội phước trả vayLòng tham bất chấp đêm ngàyDạ còn toan tính mưu cay hại người. Hiểm nguy quá trần gian tù ngụcSâu oán thù, oan túc từ xưaNay còn tiếp tục dây dưaThương đau khó tránh khi chưa rạch ròi. Mai mốt đây nổi trôi luôn lạcGhét người ta đãi bạc với mìnhBiết rồi vẫn phải lặng thinhĐâu còn phương cách bởi tình nhạt phai. Mà cuộc sống rẫy đầy dối tráLường thế nào để ngã khỏi đauNgười đời lòng dạ hiểm sâuNay thương mai ghét biết đâu mà lường.(Diệu Nguyễn)
1.6 Tĩnh tâm 2
Kiếm gì ở chốn nhân gianÀ tìm cái gọi bình an đó màHỏi rằng liệu có tìm raNgười trong cõi tạm ta bà háo danh. Họ luôn tranh đấu giật giànhCó người bất chấp lao nhanh hố chàmKhi mà lòng dạ bất khamTham lam vô độ biết làm sao đây. Bao nhiêu mới gọi đủ đầyNỗi ni...
2. Thơ về lòng người bạc bẽo
Trong cuộc sống, không phải ai cũng mang trong mình một trái tim ấm áp và tốt đẹp. Có những người lòng dạ bạc bẽo, hẹp hòi và ích kỷ, luôn chạy theo lợi ích cá nhân mà không màng đến sự đau khổ của người khác. Thơ về lòng người bạc bẽo gợi lên tâm trạng u uất, đầy cay đắng và thấm đượm nỗi buồn.
2.1 Bạc bẽo
Vì ai nhạt nhẽo để lòng đauƯớt đẫm bờ môi nghĩa bạc màuXót phận tha phương hồn ảo nãoBuồn đời đất khách dạ âu sầuTâm tư khắc khoải hoài vương vấnCảm xúc bơ phờ mãi khắc sâuÁi nợ từng trao người vứt bỏCòn ta ngốc nghếch giữ tim nhàu.(Yêu Thoáng Qua)
2.2 Anh là người bạc bẽo
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽoEm yêu rồi, anh đã vội quên ngayMới hôm kia tình tự đến mê saySang bữa nay anh làm như mất hếtAnh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,Là đất xấu hạt gieo không nảy nởNên anh mới luôn luôn nghèo khổGiận hờn như anh chẳng được em yêuMà thật ra em yêu dấu rất nhiềuNgẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.(Xuân Diệu)
2.3 Bạc bẽo
Tôi sinh số kiếp đa tìnhHay trời ban kiếp một mình bơ vơCả đời tôi chẳng biết mơCũng không viết được vần thơ ngọt ngào. Hỏi rằng ai biết đâu nàoCó chăng chỉ mãi cồn cào ruột ganÂn tình chưa hợp đã tanThì còn đâu nữa chứa chan ân tình. Ngày xưa như bóng với hìnhEm đau tôi xót thình lình bỗng xaEm giờ là vợ người taDối lừa đã chết ai ca khóc thầm. Thương em mấy bận lầm bầmMong em siêu thoát tôi lầm hay em?Hỏi Trời ngó xuống mà xemTình đời bạc bẽo bon chen được gì?(Duong Anh)
2.4 Bạc bẽo
Ôm hoa em biết tặng ai?Anh vào sương khói còn day dứt lòngChân trời chưa nhóm lửa hồngCụm mây ngày cũ bềnh bồng về đâu?Mắt em ứa lệ đỏ ngầuAnh buông lơ lửng nửa câu hẹn hòĐắn đo o ép đắn đoPhận em nào khác cánh cò đâu anh?Một thời lặn lội đồng xanhNương dâu, bãi cỏ chiều hanh hao chiềuĐìu hiu, góc lạnh, đìu hiuCho đêm trở gió mốc meo tâm hồnSợ mùa giông tố cô đơnGót hồng mờ nhạt đời còn gì vui?Lui cui, trở lại, lui cuiEm chưa đánh mất ngọt bùi ngày thơTuổi khờ choáng ngợp giấc mơÂu là bạc mệnh bây giờ lẻ loiChăn đơn gối chiếc người ơi!Buồn in đáy mắt ai soi xét dùm.(Thiên Ân)
2.5 Chén đắng ta say
Nhấp cạn chén đắng ngẫm đời sayTa say quên hết nỗi đau nàyTình người bạc bẽo như làn khóiLưu luyến làm gì tình đổi thay.Ngày xưa ta nguyện tay nắm tayDệt bao mộng đẹp gửi trời mâyMà nay người đã quên tất cảTình xanh, mộng đẹp như gió bay?Chén đắng giờ đây ta với taNâng chén cho quên bóng dáng ngàNỗi buồn chợt đến trong khóe mắtNhìn quanh chỉ thấy ta với ta.(Nguyễn Thanh Diệp)
2.6 Bạc bẽo đường tơ
Khắc khoải trong chiều bỗng nhận raĐường yêu lạnh lẽo quấn quanh nhàTiêu điều thuở ấy nghe lời bạnẢo não bây chừ khóc phận taDạ thẫn thờ trông người bỏ bếnTim vàng võ giận kẻ sang phàTình duyên bạc bẽo đời thêm tủiNghĩa nhạt vương mình cảnh xót xa.(Nguyễn Quang Long)
2.7 Dòng đời
Dòng đời bạc bẽo nghĩa gì đâuCuộc sống hơn thua cảm thấy rầuChén rượu bao ngày ta đã nhậuHằng đêm điếu thuốc gặm tim nhàuCòn đây những tháng buồn đau nẫuĐể lại nhiều năm tủi dạ sầuChán nản ân tình như hữu hảoLòng người hiểm độc lắm mưu sâu.(Yêu Thoáng Qua)
3. Thơ ngắn về lòng người ý nghĩa
Người xưa có câu “Sông sâu biển thẳm dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người”, cho nên lòng người là thứ khó đoán định nhất. Thơ ngắn về lòng người ý nghĩa sẽ mang đến cho chúng ta nhiều góc nhìn khác nhau về thế giới nội tâm con người.
3.1 Phủ lòng
Hôm nay gió thổi cả lòng ngườiCuồn cuộn gió chiều nắng vàng ơiXào xạc tiếng lá than thở ấyNhư tiếng nhạc buồn nhắn nhủ người. Hôm nay thấy nhớ, nhớ em ơiVương mùi gió thu nát lòng ngườiNgó lá vàng trôi ngập thềm ngõĐêm nay bão tố phủ lòng người.(Bounthanh Sirimoungkhoune)
3.2 Số kiếp
Đau buồn số kiếp ngập lòng taNhỏ lệ sầu thương dạ xót xaCuộc sống thăng trầm như gió bãoLòng người bạc bẽo tựa mưa saMây trời bến nước như huyền ảoKhắp núi non ngàn đậm nét hoaDấu hỡi lòng người sâu tựa biểnBuồn thương còn đó mãi không nhòa.(Nguyễn Quang Long)
3.3 Bỗng mưa
Đang nắng bỗng mưa một chuyện buồn,Lòng người thay đổi tựa dòng tuôn,Ai kia lúc trước lời chung thủy,Hẹn ước bây giờ chắc chỉ suông…(Xuân Nguyễn)
3.4 Chớ thử vận may
Ta cười bậu khóc bởi tiền điCứ trỗi lòng tham chẳng được gìTại cũng chơi đề tiêu hết cảDo thường đánh bạc hỏi còn chiVài muôi cháo hẩm đời cô vợNẫu dạ thằng con mẩu bánh mìNhắn nhủ đôi lời yên phận giữGia đình hạnh phúc khỏi từ li.(Nguyễn Quang Long)
3.5 Đừng gieo hận thù
Đừng mang chữ hận khắc lên đờiĐể tiếng căm thù sẽ tự vơiRũ hẳn niềm đau chồng mất vợLìa xa nỗi khổ mẹ than trờiQua thời lửa đạn bao ngày khócThoát cảnh binh biền những lệ rơiĐập chết lòng tham còn ủ dưỡngBình yên hạnh phúc mãi luôn ngời.(Nguyễn Quang Long)
4. Thơ hay về lòng người thay đổi
Cuộc sống này không hề đơn giản như bạn nghĩ, đặc biệt là lòng người, có người tốt cũng có kẻ xấu. Bởi trong cuộc sống, không phải chúng ta cứ đối xử chân thành, hết lòng với ai đó thì sẽ nhận lại điều tương tự.Lòng dạ con người rất phức tạp, khó đoán. Họ sống giả tạo, hai mặt, lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình. Những câu thơ về lòng người hai mặt, thơ về lòng người gian dối, tham lam sẽ cho chúng ta hiểu thêm về con người, đồng thời rút ra được bài học quý giá cho bản thân.
4.1 Lòng người thay đổi
Lòng người thay đổi trắng với đen?Như ánh tà dương lặng trước thềmBan mai soi sáng muôn vạn vật…Đêm xuống dần buông cảnh tối đen! Lòng người thay đổi trắng với đenĐảo điên thế sự lắm ưu phiền…Công danh tiền bạc tranh điên đảoCuộc sống thăng trầm với bon chen! Lòng người thay đổi trắng với đen Tình yêu sáng tối như ánh đèn… Trớ trêu con tạo làm nhân thếYêu - Hận - Sầu Đau - với Hờn Ghen! Lòng người thay đổi trắng với đenThăng trầm thế sự đã bao phen …Công Hầu - Khanh Tướng hay kẻ hèn?Cuộc Đời luôn có Trắng với Đen!(Dang Dat)
4.2 Thói đời
Cuộc đời như thước phim dàiNgười đời họ diễn, thiên tài nhập vaiBiết rằng diễn xuất rất hàiNhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra. Lòng người hai mặt thôi màCuộc đời là thế, chẳng thà để xemTrước mặt không ngớt lời khenSau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời. Buồn thay cái thói ở đờiMiệng đời là thế, những lời dèm phaTiểu nhân ganh ghét thôi màThôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.(Ngạo Thiên)
4.3 Đoạn trường
Ta bước đi trên đoạn đường dàiLà cuộc đời còn đầy chông gaiKhi chân mỏi mòn ta ngồi nghỉNhấp chén rượu cay cho lòng sayĐể quên đời bao nhiêu cay đắngKhi biết lòng người đã đổi thaySao mắt ta lại thấy cay cay.Ta tự hỏi lòng ai chân thậtVì dò sông dò biển dễ dòChớ ai lấy thước đo lòng ngườiCho ta tìm tri ân tri kỷĐể cùng ta đi hết đoạn trườngCuộc đời không như ta mong muốnDù đã tinh tường ta lựa chọnSao mà ta vẫn lại chọn saiThế hỏi đời vậy có đau không?(Phuong Vuong)
4.4 Cuộc sống hai mặt
Hóa ra cuộc sống nàyCó quá nhiều lo nghĩNgoài cơm áo gạo tiềnCòn tỷ điều nghịch lý. Ai cũng muốn cầu toànMong đời mình tốt đẹpLại đối đãi kẻ khácBằng tâm hồn hạn hẹp. Mỗi một lời khổ đauBạn gây cho người khácCũng chính là tự mìnhĐang gieo mầm mống ác. Nếu hiểu được giá trịCủa tấm lòng vị thaCon người ta chắc sẽYêu thương nhau thật thà. Cuộc sống nhiều trắc trởCuộc sống nhiều khổ đauNhưng đừng quên có lúcCuộc sống rất ngọt ngào.(Diệu Nguyễn)
4.5 Hai mặt
Đời đối lập luôn song hành đằng đẵngNGỌT bao nhiêu mà ĐẮNG thật đã nhiềuGiấc mơ lòng ta có được bao nhiêuÔm suốt kiếp qua tiêu điều sóng dữ. Này SỰ THẬT mãi đeo mang 6 chữGIẢ DỐI kia kí tự cũng 6 lầnMặt trái và mặt phải cứ phân vânĐen và trắng ngại ngần ...
4.6 Không đề
Lòng người gian dốiGiữa đời dối gianEm còn vô tộiAnh còn vỡ tan. Lá thu úa tànTình thu tàn úaEm còn hoạn nạnAnh còn chịu thua. Bé thơ giỡn đùaThời gian đùa giỡnEm còn áo lụaAnh còn van lơn. Khuất trong giận hờnTiếng thơ hờn giậnEm còn đau đớnAnh còn chết trân.(Trần Minh Hiền)
4.7 Gian dối
Đời cay đắng dối gian khắp nẻo!Yêu - ghét cuồng giày xéo lòng nhauDối gian lừa lọc muôn màuDù cho biển ngọt… đá nhàu… thế thôi! Yêu thương hả! Hẹn rồi quên hếtAi tình người! Hồn chết chơi vơiHững hờ oan nghiệt trăm nơiNhững lời ân ái hóa lời xa xôi… ...
4.8 Dễ đo lòng người
Hò ơi!Sông sâu sào vắn khó dòNào ai lấy thước mà đo lòng người. Lòng người đổi trắng thay đenTiếng yêu chưa dứt đành quên mất rồiThói đời bạc tựa như vôiTham sang phụ khó chén bôi phũ phàng. Bây chừ người đã sang ngangDòng sông hiu hắt bẽ bàng riêng tôiSáo ơi! Sáo đã bay rồiChiều nay câu hát vụt trôi giữa trời. Giờ này điệu lý buông lơiĐò neo bến vắng nghe đời buồn thiuTrời sầu giăng bóng cô liêuĐắng cay chất chứa lòng nhiều xót xa. Bậu giờ vui với người taTrầu vàng úa lá, cau già chờ aiTừ đây tình đã nhạt phaiSào kia Qua chống… sông dài Qua đo…(Phạm Thanh Hà)
5. Thơ về lòng người khó đoán
Ở đời, bạn đối xử tốt với người khác không phải để đòi hỏi sự đền đáp, mà để truyền tải tình cảm yêu thương và sự sẻ chia trong cuộc sống. Tuy nhiên, lòng dạ con người khó đoán vô cùng. Bạn đối xử tế tế với họ nhưng chưa chắc họ sẽ đối đãi được một phần giống bạn. Hãy cùng đọc thơ về lòng người khó đoán để hiểu thêm về nhân tình thế thái nhé!
5.1 Thói đời
“Dò sông dò biển dễ dòMấy ai lấy thước mà đo lòng người”. Đi về sớm tối đơn côiXót xa ta lấy nụ cười cạnh bênThế là ngày tháng không tênDệt lên bức họa bình yên hiền hòa. Một ngày bất chợt nhận raThì ra cảnh ấy chỉ là lọ lemNgười ta nào muốn cạnh bênGiản đơn ta chỉ làm phiền không hơn. Bút mực nào tả hết hờnThân hoa cỏ dại mà còn không hayTỉnh đi giấc mộng trên mâyTrở về kẻo nắng đọa đày mai sau. Ta cười tim lại đớn đauChân tình lại để nhuộm sầu thân taTừ nay… xin hết… nhận raLòng người không phải bông hoa dễ nhìn…(Tâm Như)
5.2 Thước đo lòng người
Thả thước đo lòng em rộng hẹpKhóc hoàng hôn ngồi chép vần thơLệch làn tóc rối phất phơMười hai năm học bao giờ dần xa. Thả thước đo chân ngà dáng ngọcTìm độ dài con dốc thời gianChân non bé dại mơn manRu anh tuổi nhớ bên hàng cây thưa. Thả thước đo ngưng mưa, ch...
5.3 Đời
Dòng đời cứ thế dần xoayDòng lệ cứ thế ngắn dài buồn vuiThời gian vun vút con thoiDòng người cứ thế ngược xuôi chợ đời. Chữ nhân chữ nghĩa chơi vơiChữ ganh chữ ghét rối bời đua chenChữ ân chữ ái đan xenChữ thương chữ nhớ lỏi len chất chồng. Chữ hạnh phúc chữ ước mongChữ chờ chữ đợi long đong kiếp ngườiChữ buồn đấu đá chữ vuiChữ sướng chữ khổ hên xui âm thầm. Chữ tâm lặng lẽ trầm ngâmNhẫn nhịn nép cửa lặng câm tủi hờnChữ vui hiện ở nụ cườiChữ an sao sánh bằng mười chữ nhân.(Hoàng Thanh Tâm)
5.4 Thước đo lòng người 2
Lòng người ai biết nông sâu?Ai đo cho được, kẻ sầu, người đauThương chùm kỉ niệm úa màuLá vàng giỡn nắng nghiêng đầu về đâu? Dối gian mọc kín chìm sâuCon đường thưa vắng tan mau cuộc tìnhHàng cây trở gió lặng thinhBốn mùa nức nở rung rinh nỗi niềm. Tr...
5.5 Biển lòng
Mênh mông biển rì rào con sóng vỗLúc hiền hòa lúc bão tố trào dângĐáy lòng người cũng có biển sâu ngânCho mặn chát hơn vạn lần biển mặn… Bao nhiêu muối mà lòng người mặn đắngNước mắt trào ai cũng hẳn nếm quaVì lẽ nào… làm lệ đổ xót xaLòng người nhỏ sao bao la b...
5.6 Thói đời
Thói đời tựa như vôi bạc trắngĐôi khi lòng thấy đắng mặn môiTình người sao chẳng lên ngôiĐể cho hạnh phúc đâm chồi nở hoa? Lòng nhân nghĩa, thật thà chẳng thấyCâu ân tình gió đẩy gió đưaBon chen, toan tính có thừaGiả nhân, giả nghĩa, lọc lừa, dối ...
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!