Tuyển tập thơ buồn về gia đình tan vỡ, không hạnh phúc (hay nhất)
Những bài thơ buồn về gia đình hay nhất
Những bài thơ buồn về cuộc sống gia đình nói rất đúng về hoàn cảnh và cảm xúc của ai phải trải qua. Nếu bạn đang gặp phải tình trạng này, hãy xoa dịu bản thân, để không còn cảm thấy cô độc.
1. Tại sao (Duy Trần)
Cha mẹ đâu sao để thế nàyĐêm nằm ngủ muỗi vây mà đốtThân em giờ chỉ có mộtNgày bương cuộc sống tối về co roMẹ vô tình bỏ đi biệt tíchCha không nhìn chỉ thích rượu thôiNgẫm nghĩ cảm thấy cuộc đờiCòn gì vui nữa sầu vơi vây mìnhTưởng nghĩa tình luôn luôn đầm thắmBên gia đình chăn ấm nệm êmCòn đâu giây phúc êm đềmHết mơ hết mộng lênh đênh biển ngườiNhớ những lời mẹ cha dỗ ngọtMới đây mà thấm thót một nămHôm nay là ngày trăng rằmNhìn đời phía tước xa xăm đen màuHơn tháng nữa đông qua Xuân đếnNhìn mọi người thương mến bên nhauCòn em chỉ thấy buồn đauĐêm về nằm ngủ lệ nhàu trong tâmBao xót xa thăng trầm cuộc sốngGiờ chỉ còn một bóng đơn côiGió lạnh cũng vẫn ra ngồiNhìn lên rồi hỏi ông trời Tại Sao
2. Giấc mơ (Thanh Tùng)
Ai cũng mong một gia đình hạnh phúcMột kết thúc sẽ không có đau thươngMột cuộc sống không có sự chán chườngMột con đường luôn trải đầy hoa thắmAi cũng mong một tình yêu sâu thẳmCũng mơ về một nắm thật chặt tayKhông ai mong một cuộc sống đoạ đàyTrong thân xác ...
4. Vượt lên số phận (Tuấn Kiệt)
Con người sống trên chốn hồng trầnSố kiếp ông trời đã định phânVui, buồn, bất hạnh hay may mắnNgười quá giàu sang, kẻ thiếu phầnNgười khổ biết vượt qua số phậnĂn ở hiền lành, khỏe tấm thânNếu muốn bản thân không lận đậnCố gắng đừng gieo chuyện nợ nầnKhi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫnRồi vướng vào những chuyện bất nhânLao động cần cù ta kiên nhẫnMột ngày sẽ thoát được khó khănCòn khi giàu phải có lòng nhânGiúp kẻ sa cơ, kẻ cơ bầnRăng mình, luôn có lòng trắc ẩnGiúp người là tự giúp bản thânCao xanh đã định rất công bằngLàm người phải phân biệt giả chânCon người đạo đức luôn chiến thắngThoát khỏi u mê, hết nhọc nhằn.
5. Hãy thương (Nguyễn Diễm)
Ai mà không có mẹ chaAi mà không biết ở nhà có conVậy mà đôi lúc vẫn quênTiền tiêu xả láng… là quyền của taKhi đó lại thấy ở nhàMẹ phải lọ mọ… lân la ngoài đườngCon thì cũng rất đáng thươngHọc hành bập bõm… tìm đường mưu sinhBớt tiêu đi mất chục nghìnMẹ và con cái… gió sương làm gìAi ơi hãy nghĩ lại điGiúp mẹ những gì thì hãy giúp ngayKẻo mai nhắm mắt xuôi tayCó làm ma lớn chẳng hay tý nào.
6. Nhớ con (Nguyễn Phượng)
Hôm nay ngồi một mình bên song cửaLòng nhớ con da diêc khôn nguôiNơi sài thành con có nhớ Mẹ khôngNơi quê nhà Mẹ ngày đêm mong nhớNhớ những buổi chiều vê bên góc bếpMẹ và con xúm xích bên nhauBữa cơm chiều dưa muối có nhauNhững rất vui vì mẹ con minh...
7. Nỗi Buồn Tuổi Thơ (Nhã Hân)
Từ ngày cha mẹ chia lyĐời con buồn tủi khóc vì khổ tâmBạn bè thì đủ người thânGia đình yên ấm đâu cần gì hơnTuổi con như cánh chim nonMà sao số lại héo hon thế nàyGia đình bạn được sum vầyCòn ta buồn tủi lỗi này tại aiTội này đâu phải mình saiMà sao cha mẹ giận hoài cách xaĐâu còn tình cảm mặn màMột nhà đông đủ ông bà hai bênLời con cầu Chúa ơn TrênXin ban hạnh phúc hai bên thuận hòaCho tình yêu của mẹ chaNgập tràn hạnh phúc ngôi nhà yên vuiĐể con được nở nụ cườiKhông còn thiếu mẹ khi ngồi bên chaƯớc mơ em nói thật nhaGia đình cha mẹ thuận hòa thế thôiTình yêu hơn cả nui đôiNgàn năm vẫn đứng giữa trời sắc sonNiềm vui mơ ước héo mònNếu cha và mẹ vẫn còn chia ly.
Những câu thơ về gia đình không hạnh phúc
Không ít thơ buồn gia đình xuất hiện, có lẽ tác giả muốn chia sẻ cảm xúc và động viên những người cùng hoàn cảnh. Từng bài thơ về nỗi buồn được biểu đạt và thể hiện theo cách riêng, nói về sự thất vọng khi người thân luôn bất hòa.
1. Đoạn tình (Diệu Nguyễn)
Ta đã buông rồi, một ước mơCùng ai tay nắm đến cuối đờiVô tâm là bức rào ngăn cảnNên khiến hai người đứa mỗi nơiTa chấp nhận mình, một lần đauĐể quên đi hết những ngọt ngàoÁi tình nhạt nhẽo không nên tiếpKhép chặt cửa lòng đến.
2. Cạn duyên
Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài thenCăn phòng vắng, chẳng ấm êm như trướcCon đường tình giờ mạnh ai nấy bướcCứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thangNay ngột ngạt, tường loang màu u uấtChiếc cầu thang cũng trở nên quá chậtBước chân đi không thật, dẫu quen rồi !Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôiHồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏĐường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõHoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !Căn nhà xưa bao kỷ niệm đan càiĐừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻTiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bểCạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !
3. Mình ơi!
Lâu lắm rồi chẳng nghe tiếng Mình ơi!Em thấy buồn, thấy chơi vơi nhiều lắm!Giản đơn thôi nhưng chứa chan tình cảmĐượm nghĩa tình, hai tiếng gọi thân thươngEm vẫn biết trong cuộc sống đời thườngGiữa bon chen, giữa thương trường hối hảNhiều khi ta đã lãng quên nhiều quáNên nhạt nhoà gia vị của tình yêuEm cũng biết và rất hiểu một điềuĐã yêu nhau không cần lời sáo rỗngHạnh phúc vẹn tròn không phải chỉ mơ mộngNên em chọn một cuộc sống giản đơnAi không muốn được quan tâm nhiều hơnBỏ mặc nhau ai chả hờn chả giậnNên em muốn có bận gì thì bậnKhi rảnh rỗi anh vẫn gọi Mình ơi!
4. Một bóng đi về (Kiều Thu)
Có những đêm gói chặt cô đơn vào lòngNhìn chiếu chăn lạnh lẽo mà hờn tủiƯớc mái gia đình hạnh phúc bớt lủi thủiNhưng nay quá tuổi lập thất thành giaNỗi buồn cô quạnh bơ vơ lúc về giàMới thấy thời gian vu vút biết mấyLỡ mai ốm đau ai người săn sócTrời trở gió mệt mỏi cam chịu qua dầnSông nào cũng chảy về biển hòa tanKiếp người tựa án phù phân nhân thếNhư loài hoa sớm nở rồi tàn phai hếtKhi bóng chiều tà dần xuống tia nắng nhạt nhòaNgẫm nghĩ thay phận mình lắm xót xaĐời không gia đình yên ấm che chởViết hoài mấy vần thơ đầy than thởThuyền heo hút mất giữa dòng khơi.
5. Ba ơi (Hải Đặng)
Ba ơi con biết sống saoCuộc đời như thế nơi nào cho conMấy chục năm nay con vẫn cònBiết bao tủi nhục héo hon một mìnhCô đơn tẻ nhạt lặng thinhCon đây chỉ có một mình bơ vơBa đi bỏ mặt con khờLang thang đây đó bây giờ làm saoBa ơi hãy dẫn con nàoCho con nằm cạnh lối vào cùng chaTrần gian con ngán rồi baGiờ con muốn bỏ rời xa cõi trầnAnh em và mẹ người thânHọ cũng đã dần xa lánh bỏ conBây giờ con cũng chẳng cònMuốn quên đi hết nằm sâu dưới trần.
6. Cuộc đời bể dâu (Nguyệt Nga)
Cuộc đời khốn khó bể dâuCái nghèo đeo bám đã lâu chẳng rờiNhiều khi ngẩng mặt kêu trờiBao giờ mới hết cuộc đời khó khăn.
7. Trông đợi con về (Thiều Thạch)
Gia đình còn rất khó khănQuê hương giã biệt làm ăn lên đườngTết về rộn rả quê hươngNgười người nhộn nhịp trên đường ngược xuôiMọi nhà đón tết rộn ràngCòn tôi đón tết lo toan mọi bềĐến nay tết đã gần kềTiền bạc chưa có chẳng hề mừng vuiNghĩ đến buồn tủi trong lòngXa quê xa xứ còn trông nhớ nhàNhất là nhớ đến mẹ chaLàm con phải để tuổi già ngóng trôngSớm hôm tựa cửa chờ mongĐã gần tết đến trông con trở vềGia đình quyến thuộc ở quêCũng đều chờ đợi ngày về của con.
8. Giận Nhau Làm Gì (Vũ Hùng Kiệt)
Khắc khoải trong lòng cứ nhớ thươngHẹn thề buổi ấy bước chung đườngXin anh nghĩ lại đừng hờn dỗiHương lửa ngày nào mãi vấn vươngGiữ lại cho mình những mộng mơBao nhiêu ước vọng cả mong chờYêu đương ngày ấy ta trao trọnGiờ cách xa rồi lại ngẩn ngơGiai điệu ân tình rộn tiếng caĐôi ta duyến thắm mãi vui màCung thương rộn rã nay còn đóChớ để lòng buồn giọt lệ saThôi nhé! Anh ơi chớ thở thanCũng đừng nghĩ quẩn để chàng ràngTình ta vẫn đẹp như ngày cũ,Giận dỗi làm gì phải dở dang?
9. Lặng Lẽ Bóng Chiều (Đỗ Mỹ Loan)
Không giận hờn sao ngoảnh mặt quay lưng?Trốn chạy nhau giữa một ngày hạ trắngCho hồn thơ vật vờ câu thinh lặngGiấy bút sầu nghiên mực cũng băn khoănKhông giận hờn sao cứ mãi trở trăn?Gặp mặt nhau lạnh lùng như xa lạĐể từng đêm… từng đêm dài buồn bãNgắm thiên hà dệt mãi khúc cô liêuKhông giận hờn sao lặng lẽ bóng chiều?Giấu nhạt phai liêu xiêu bàn chân bướcMắt rưng rưng giữa dòng đời xuôi ngượcQuên hẹn thề quên ký ức xa xămBước chơi vơi bên ốc đảo âm thầmNgày lại ngày tự tình cùng hoa láNhư dã tràng nhớ nồng nàn biển cảGiận nhau rồi…sao mãi nhớ về nhau?
10. Đời không như vai diễn
Nếu đã là chồng vợSao mình khổ thế này?Chẳng thể nào san sẻNhững nỗi buồn bủa vâyDù rằng tay nắm tayĐầu kê chung một gốiChẳng thể nào hiểu nổiĐối phương đang nghĩ gìNgười ngoài nhìn vô thìTa gia đình hạnh phúcAn khang và sung túcCho nhiều người ước mơNhưng...
Thơ ngắn buồn về gia đình không thuận hòa
Những bài thơ áp lực gia đình vì gia đình không hòa hợp nói lên tâm trạng của nhiều người. Vì lấy nhau về, không cùng quan điểm, cộng thêm quá nhiều gánh nặng khiến hai bên thường xuyên cãi vã.
1. Tương lai mình - Níu kéo nữa hay thôi (Nhánh Rong)
Muốn nói mà mệt mỏi quá nên thôiĐã lâu rồi không nhìn nhau đắm đuốiEm không nhớ lúc nào là lần cuốiHai đứa mình nhìn say đắm rồi hônKhi đi xa mình đã không còn nônVề cho lẹ kẻo người kia trông ngóngHai đứa mình không như hình với bóngTối chung giường...
2. Mệt mỏi thì buông tay (Nhánh Rong)
Mệt mỏi rồi thì ta hãy buông tayĐừng sống chung để đọa đày nhau từng phút mộtĐã lớn rồi chẳng phải trẻ con mà bồng bộtSuy nghĩ tận tường rồi giải thoát cho nhauNếu mình đã không còn yêu nhau như những ngày đầuVà không còn có thể thương nhau như đoạn đường...
3. Anh đã lầm để em ra đi (Nhánh Rong)
Mới đến xứ người em đã vội quênQuên câu thủy chung quên tình chồng vợChẳng còn nhớ anh, hai mình một thuởTừng là vợ chồng hạnh phúc bên nhauAnh để em đi giờ nếm nỗi đauTương lai mai sau chỉ mình em cóHối hận để con xa mình từ nhỏGiờ gặp thế nào? xa cách đại dươngBuồn hận em nhiều mà vẫn còn thươngGiá biết khi xưa vợ đâu chồng đóCứ nghĩ ra đi tương lai sẽ cóAi có ngờ rằng sóng gió bủa vâyEm đã quyết lòng nhất định chia tayAnh biết làm sao, cũng đành như vậyChỉ thương đứa con xa cha từ đấyCho đến bao giờ gặp lại được nhau?Chọn sai một lần ôm hận về sauChẳng còn nỗi đau nào hơn thế nữaAnh đã tự tay mở toang cánh cửaĐể em cùng người bước tới tương lai
4. Làm sao giữ đôi ta (Nhánh Rong)
Làm sao để gìn giữHạnh phúc của gia đìnhKhi giận hờn mâu thuẫnHai đứa đều làm thinhEm thì cứ đinh ninhLỗi đó do anh cảNên giận hờn buồn bãChẳng thèm nói nữa lờiAnh bực nên đi chơiTụ họp bạn bè nhậuKhông muốn về đấu khẩuVới người mình thương yêuAnh không thích nói nhiềuEm không thèm giải thíchSau những lần xích míchKhoảng cách dường như xaLàm sao giữ đôi taSau những lần giông bão?Đừng im lặng em àKhi lòng buồn ảo nãoHai ta đừng đội mãoTranh thắng thua trong nhàGiận xong thì ngồi lạiSan sẻ thì không xa.
5. Giận nhau đời hóa bơ vơ (Tóc Nâu)
Cõi đời một cõi bao laCõi tình nhỏ xíu chỉ ta với ngườiVui thì nghìn hạt nắng rơiVui như hoa bướm du chơi khắp cùngBuồn về cõi ấy mông lungGần xa cứ ngỡ muôn trùng bao vâyBuồn về lạnh nhạt quắt quayBao nhiêu nghĩa cử tựa mây phiêu bồngTrăm điều đã có hóa khôngVạn câu vàng đá tan lòng một khiGiận nhau thay đổi được gìHay chỉ chuốc lấy tràn ly lòng ngờGiận nhau đời hóa bơ vơGiận nhau cho lắm giấc mơ vỡ òaGiận chi chi giận thiết tha?Vì khi giận mới biết ta thương nhiều!
6. Vợ trách chồng
Bô trai tốt tướng đã mần chi?Về tới chui vô cứ ngủ khì..Khao khát đêm ngày im cũng ngặt,Thèm thuồng sáng tối nói hơi kỳ.Em không đòi nợ quê cơ lắm,Anh hổng trả bài tức chết đi.Sung sướng có qua thì có lại ,Theo anh thiệt phí tuổi xuân thì …1 Bài thơ Gia trưởng - tác giả Kim AnhPhu thê trọn kiếp thật bẽ bàngTỉnh giấc mơ nồng số hồng hoangVì đâu phải sống như nô lệMặc sức dày vò hỡi tình langVẫn biết ân tình thật trái ngangĐời hoa sớm nở đã vội tànPhù du cánh mỏng nên đành mặcLuân thời đạo lý lắm đa đoan.
Câu thơ buồn về gia đình có chồng/cha vô tâm
Thơ buồn về gia đình tan vỡ vì có cha, chồng vô tâm chỉ biết đến cờ bạc, rượu chè. Chỉ vì tính bê tha, không lo cho gia đình nên tình cảm vợ chồng mới đi xuống, dẫn đến tan vỡ.Những điều khổ tâm của người vợ, con của gia đình có chồng dính vào tệ nạn được chia sẻ trong từng câu thơ. Nhiều chị em chịu áp lực lớn, vừa phải nuôi dạy con, vừa gồng gánh tài chính của gia đình không biết nói với ai.
1. Giận chồng
Sao đành quên cái nghĩa phu thê?Biền biệt người đi chẳng trở vềAnh hưởng sang giàu nơi phố thịEm cam cảnh khổ ở miền quêVợ con tình cảm anh xem nhẹBồ bịch ái ân đối nặng nềChọt nghĩ lòng em buồn quá đỗiGiận anh lệ thấm lưỡi còn tê.
2. Giận (Hoa tím buồn)
Giận mây, giận nước vô tìnhGió mang hơi lạnh dáng hình đơn côiGiận mưa, cùng nắng xa xôiBỏ quên cánh tím, hoa trôi giữa dòngGiận vì phận số long đongNăm đi theo tháng mà không tròn đầyGiận thương, thương giận tay gầyMùa vun ươm trải, chưa say hương đờiGiận hoài châu lệ đêm rơiLan pha nhạt tím thơ khơi thêm nguồnGiận ai gieo rắc tơ vươngMong manh như thể khói sương không màuGiận nhiều chi để thêm đauThì thôi mang cả, dìm vào hư vô…
3. Mà thương
Khúc “Giận mà thương” thấy não lòngKhi nào em đã Giận anh không?Vì trông tiếng Giận thành quên lãngBởi Giận câu chờ hóa lạnh đôngMột nắng rằng mong đừng Giận dỗiHai sương dẫu Giận quyết chung đồngXa nhau Giận chẳng còn như GiậnGiận lại càng thêm nghĩa mặn nồng.
4. Cọn đường xa
Đã xa rồi … khung trời nắng trong xanhMây lơ đãng trái trên cành trĩu ngọtNgười quay bước vỡ òa niềm chua xótTại ai nào một phút chót đam mêBầy trẻ thơ ngơ ngác trên lối vềCứ hỏi Bố … Mẹ về quê sao ạMi chợt đỏ lệ khẽ rơi lã chãThương con khờ day dứt phút chia lyCăn nhà xưa giờ cứ thấy thiếu gìMột hình bóng thường buồn khi chiều muộnAnh cứ hỏi có phải điều em muốnXa gia đình tìm hương muộn tình siCó thở than giờ cũng chẳng được gìKhi hạnh phúc trên đường đi đứt đoạnAnh chẳng trách lòng chỉ buồn u oánThương con khờ niềm vô hạn tiếc thươngVuốt tóc con … nhẹ lau lệ má hườngVề chốn cũ Cha sẽ thương con mãiTại sóng gió nơi vô thường tồn tạiCon yêu à … Cha mãi mãi bên con … !!!
5. Cánh hồng trước gió (Chu Thị Thúy Nga)
Giọt mưa dội vỡ bên thềm đá cũNỉ non như tiếng quả phụ khóc chồngTường loang bóng con Thạch Sùng chưa ngủMảnh trăng gầy héo rũ giữa cơn dôngMưa vùi dập cánh Hồng rơi lả tảBướm ẩn sau phiến lá khẽ giật mìnhBỗng thảng thốt nghe lòng cô đơn quáAnh biết rồi anh có rẻ có khinh?!Em vẫn vậy si tình như thuở trướcYêu hồn nhiên nhung nhớ cũng hồn nhiênNgu ngơ mãi giữa hai miền mất đượcChuốc đam mê trộn lẫn cả luỵ phiềnCơn mưa dội bên hiên chừng đã ngớtLũ Ễnh Ương lũ lượt gọi bạn tìnhDế hoan hỉ đồng ca trên cỏ mượtNhững cành Hồng trước gió lại rung rinh.
6. Nhật ký đời tôi (Mami Vam)
Lật từng hồi nhật kí …ngày… tháng… nămHồi tưởng lại bao thăng trầm cuộc sốngLúc dịu êm, lúc sóng cuồng bão độngDuy chỉ một điều lắng đọng mãi trong tim.Ngày tháng bên nhau hạnh phúc êm đềmGiờ tất cả chìm vào trang nhật kíTại ta vô tâm hay chính người ích kỉ ?Không xét suy trân quý nghĩa thâm tình.Để nhạt nhòa héo úa nụ cười xinhGây chia cắt tình yêu thương con trẻXin lỗi con! cũng một phần tại mẹĐể cha con chồng vợ phải lìa xa.Cả đời này mẹ không tha thứ cho baDẫu xót xa, dẫu trăm ngàn cay đắngTuổi xuân trôi qua trong u buồn vắng lặngMẹ không màng cố gắng sống vì con.
Tuyển tập thơ về nỗi buồn của gia đình chia ly
Gia đình tan vỡ là điều đau buồn nhất với những người trong cuộc, nhất là trẻ em. Nhiều bé phải chịu tổn thương sâu sắc khi chứng kiến bố mẹ rời bỏ nhau. Cùng cảm nhận những nỗi niềm của những người từng bị đổ vỡ trong hôn nhân qua từng câu thơ.
1. Tình tàn (Hà Thu)
Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhauTình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳngMình chẳng lẽ hoài sống trong im lặngChung mái nhà mà khoảng vắng không tênTình chúng ta không giữ được lâu bềnBởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗiHay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rốiĐ...
2. Đau khổ cuộc tình (Duyên Nguyễn)
Em buông rồi chẳng níu giữ làm chiLòng khắc khoải xuân thì nay ngang tráiHãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngạiNỗi sầu này vương mãi cảnh chia lyXa nhau rồi nhung nhớ có được gìHay chỉ để ôm ghì niềm đau đớnTình chúng mình yêu nhau không đủ lớnNên tháng ng...
3. Ta chẳng còn nhau (Qúy Phương)
Từ nay chẳng còn chung bước bên nhauĐường duyên phận chúng ta giờ chấm dứtAnh chỉ dằn lòng gửi em đôi câu chúcNửa đời sau sống hạnh phúc thật nhiềuĐừng bận lòng hiểu nhau được bao nhiêuĐường em bước nếu gập ghềnh sỏi đáHãy đứng dậy hiên ngang và mạnh...
4. Cạn duyên (Chiều Tím)
Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài thenCăn phòng vắng, chẳng ấm êm như trướcCon đường tình giờ mạnh ai nấy bướcCứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thangNay ngột ngạt, tường loang màu u uấtChiếc cầu thang cũng trở nên quá chậtBước chân đi không thật, dẫu quen rồi !Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôiHồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏĐường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõHoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !Căn nhà xưa bao kỉ niệm đan càiĐừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻTiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bểCạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !
5. Ly hôn (Mi pha)
Kính thưa tòa tôi quyết định ly hônVì sao ư ? vì chôn tình huyệt mộTình đã chết sống với nhau thêm khổĐọa tâm hồn bởi hố cách nghĩ suyTôi chẳng chê không nghĩ sẽ khinh khiHay ghét bỏ chỉ vì người nghèo khóTôi vẫn biết tình yêu luôn bỏ nhỏThật dịu dàng c...
Lời kết
Những bài thơ buồn về gia đình chất chứa tâm trạng buồn và những cảm xúc khó phai. Cảm nhận những chia sẻ thật của những người từng trải sẽ giúp bạn bình tâm hơn và không còn phải đau đáu nỗi buồn.
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!