10 bài thơ hay về cuộc sống thăng trầm đáng suy ngẫm
Các bài thơ hay về cuộc sống nhiều màu sắc
Trong kho tàng thơ hay về cuộc sống, có rất nhiều bài thơ thể hiện tinh thần yêu đời và lạc quan như:
Giản đơn - An Nhiên
Nếu có thể đừng than chi số phậnGạt nỗi buồn vướng bận gió cuốn điĐời ngắn lắm yêu thương còn chưa đủSao bận lòng cho những phút sân si.Nếu có thể hãy thả lòng mình nhéSống vị tha mạnh mẽ giữa cuộc đờiBởi vẫn biết cho đi là còn mãiTự bằng lòng tâm sẽ đư...
Thơ tự sự - Nguyễn Quang Vũ
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảyDù cao dù thấp, cây lá vẫn xanhDù người phàm tục hay kẻ tu hànhVẫn phải sống từ những điều rất nhỏTa hay chê rằng cuộc đời méo móSao ta không tròn ngay tự trong tâmĐất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầmNhững chồi non tự vươn lê...
Yêu đời - Phan Thị Thanh Nhàn
Có đôi lúc buồnTôi đã định tự tửSống làm chi khi bè bạn bon chenCơ quan quanh năm đấu đáSống làm chi khi người yêu thành người lạngày như đêm một mìnhSống làm chi lương ba cọc ba đồngviết báo làm thơ kiếm từng xu vẫn loay hoay không đủSống làm chi kh...
Nhớ rừng - Thế Lữ
(Lời con hổ ở vườn Bách thú)Tặng Nguyễn Tường TamGậm một khối căm hờn trong cũi sắt,Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua,Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,Để làm trò lạ mắt, thứ ...
Chủ đề cuộc sống trong các tập “Thơ thơ” (1938) của Xuân Diệu
Cuộc sống là một trong những chủ đề được nhà thơ Xuân Diệu khai thác thành công nhất. Qua vần thơ của mình, ông đã thể hiện những quan niệm mới mẻ về thiên nhiên, về cuộc sống, về tình yêu, về tuổi trẻ và về con người.
Lạc quan
Vườn cười bằng bướm, hót bằng chim;Dưới nhánh, không còn một chút đêm:Những tiếng tung hô bằng ánh sángCa đời hưng phục trẻ trung thêm.Gió qua, như một khách thừa lương,Lay nắng trên mình lá loáng sương.Hoa cúc dường như thôi ẩn dật,Hoa hồng có vẻ bận soi gương.Vàng tươi, thược dược cánh hơi xoà;Ửng dạng, phù dung nghiêng mặt hoa;Nhánh vút làm cho lan chớm ngợp;Lòng trinh giữ lại nửa bông trà.Hình eo, dáng lả, sắc xinh xinhPhơi phới cùng nhau thở thái bìnhCủa nỗi yêu trùm không giới hạnDịu dàng toả xuống tự trời xanh.Hạnh phúc vờn trong buổi sớm mai,Vừa tầm với bắt của tay người;Ái tình đem máu lên hoa diện;Thi sĩ đi đâu cũng thấy cười.Xuân Diệu
Vội vàng
Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mất;Tôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi.Của ong bướm này đây tuần trăng mật;Này đây hoa của đồng nội xanh rì;Này đây lá của cành tơ phơ phất;Của yến anh này đây khúc tình si;Và này đây ánh sáng chớp hàng mi...
Đây mùa thu tới
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:Đây mùa thu tới - mùa thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.Hơn một loài hoa đã rụng cànhTrong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;Những luồng run rẩy rung rinh lá…Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…Non xa khởi sự nhạt sương mờ…Đã nghe rét mướt luồn trong gió…Đã vắng người sang những chuyến đò…Mây vẩn từng không, chim bay đi.Khí trời u uất hận chia ly.Ít nhiều thiếu nữ buồn không nóiTựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.Xuân Diệu
Chiếc lá
Lìa cành, thân héo khô,Hỡi chiếc lá giang hồ,Đi đâu?Tôi chẳng biết.Xưa ở cành cây thông:Bão đánh, cây gần chết.Chiều thổi đổi không cùng,Gió thoảng hay gió mauTừ hôm ấy, mặc lòngĐưa tôi rừng tới đồng,Núi trước tới lũng sau.Tôi đi nơi gió lồng,Không than cũng không nao;Tôi đến nơi bờ bếnCủa muôn sự, nơi đếnLá hồng cùng lá đào.Xuân Diệu
Gửi trời
Ta nằm trong võng mắt đong đưa,Khi ấy ngày thu dọi ánh vừa.Nhan sắc chớp hàng mi óng ả;Đầu ta ân ái dịu dàng mưa…Quá êm ta tưởng ở chừng trời,Ta choáng không gian, níu tóc ngời:Tóc mịn đầy tay như suối mát,Lòng ta vui rợn thú chơi vơi…Ta gửi trời ta giữa mắt nàoỞ gần má lửa, cạnh mày dao…Khi ta trở lại, trời đâu vắng.Lạnh lẽo mày xanh phản má đào.Xuân Diệu
Sắt
Ngày muốn hết buồn như đời muốn hết;Chiều bị thương ráng sức kéo mình đi.Lũ mây già, nghìn vạn khối lâm ly,Đứng giữ lưới bủa vây trời nhỏ hẹp.Vài chiếc quạ, mình than, cong mỏ thép,Quạ vừa kêu, đến tự xự đêm nào;Những cây bàng là những bộ xương cao,Nét ngớ ngẩn đã rèn bằng sắt cũ.Tét cắn lá - lá nằm trên đất ủ,Màu lặng yên không còn mộng xa bay;Đất đen kêu như sắt dưới chân giày,Tiếng rắn rỏi có pha màu mực đậm.Chân đi nặng như mang xiềng; giam cấmTrong cũi to, hồn không thể vượt lên;Muốn rụng rơi, trái tim nặng ưu phiền,Trái tim giữa một cái kềm bằng sắt.Xuân Diệu
Cảm nhận những bài thơ hay về cuộc sống của Xuân Diệu
Hoàn cảnh sáng tác của tập Thơ thơ (1938)
Nếu nói đến thơ ca Việt Nam thì không thể không nhắc đến Xuân Diệu, ông được mệnh danh là “Ông hoàng thơ tình” với hai giai đoạn sáng tác chính: trước và sau Cách mạng tháng Tám. Trước Cách mạng tháng Tám, Xuân Diệu là một nhà thơ lãng mạn tiêu biểu. “Thơ thơ” (1938) là một trong những tập thơ tiêu biểu của ông ở giai đoạn này.
Nội tâm và khát khao của thi sĩ Xuân Diệu
Thơ Xuân Diệu giai đoạn này bộc lộ niềm say mê ngoại giới. Ông muốn tận hưởng mọi sắc màu rực rỡ của thiên nhiên. Bài thơ “Lạc quan” là minh chứng rõ nét cho điều này. Xuân Diệu khao khát được yêu, được sống, được hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống. Tu...
Rung cảm của chính bản thân mình
Triết lý sống trong “Vội vàng” của Xuân Diệu vẫn còn giá trị cho đến ngày nay. Trong thời đại hối hả, bận rộn, chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, học tập mà quên đi mất những điều bình dị, đẹp đẽ xung quanh. Bài học mà Xuân Diệu mang đế...
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!