50 bài thơ Trần Đăng Khoa hay, ý nghĩa - “thần đồng” với thiếu nhi
Trần Đăng Khoa là ai?
Trần Đăng Khoa (24/4/1958) quê làng Trực Trì, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Ông là một nhà thơ, nhà báo, biên tập viên tài năng.Thuở nhỏ, Trần Đăng Khoa có niềm đam mê đặc biệt với thơ văn. Năm 8 tuổi, ông đã có thơ đăng lên báo. Lên ...
Chùm thơ thiếu nhi của Trần Đăng Khoa
Trong thi ca Việt Nam hiện đại, có nhiều cây bút nổi tiếng viết về đề tài thiếu nhi như Đỗ Trung Quân, Phạm Hổ,... Thế nhưng, thơ Trần Đăng Khoa viết cho thiếu nhi lại “được lòng” độc giả yêu văn chương nhất. Chắc có lẽ, chính sự mộc mạc và giản dị mà thấm đẫm tình yêu thương trong từng con chữ đã giúp thơ ông trở nên đặc biệt đến thế.
Trăng ơi... từ đâu đến
Trăng ơi... từ đâu đến?Hay từ cánh rừng xaTrăng hồng như quả chínLửng lơ lên trước nhà. Trăng ơi... từ đâu đến?Hay biển xanh diệu kỳTrăng tròn như mắt cáChẳng bao giờ chớp mi. Trăng ơi... từ đâu đến?Hay từ một sân chơiTrăng bay như quả bóngĐứa nào đá lên trời. Trăng ơi... từ đâu đến?Hay từ lời mẹ ruThương Cuội không được họcHú gọi trâu đến giờ! Trăng ơi... từ đâu đến?Hay từ đường hành quânTrăng soi chú bộ độiVà soi vàng góc sân. Trăng ơi... từ đâu đến?Trăng đi khắp mọi miềnTrăng ơi có nơi nàoSáng hơn đất nước em.
Cây dừa
Cây dừa xanh tỏa nhiều tàuDang tay đón gió, gật đầu gọi trăngThân dừa bạc phếch tháng nămQuả dừa - đàn lợn con nằm trên cao. Đêm hè hoa nở cùng saoTàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanhAi mang nước ngọt, nước lànhAi đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa. Tiếng dừa làm dịu nắng trưaGọi đàn gió đến cùng dừa múa reoTrời trong đầy tiếng rì ràoĐàn cò đánh nhịp bay vào bay ra... Đứng canh trời đất bao laMà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.
Ảnh Bác
Nhà em treo ảnh Bác HồBên trên là một lá cờ đỏ tươiNgày ngày Bác mỉm miệng cườiBác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà. Ngoài sân có mấy con gàNgoài vườn có mấy quả na chín rồiEm nghe như Bác dạy lờiCháu ơi đừng có chơi bời đâu xa. Trồng rau, quét bếp, đuổi gàThấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồiBác lo bao việc trên đờiNgày ngày Bác vẫn mỉm cười với em.
Mưa
Sắp mưaSắp mưaNhững con mốiBay raMối trẻBay caoMối giàBay thấpGà conRối rít tìm nơiẨn nấpÔng trờiMặc áo giáp đenRa trậnMuôn nghìn cây míaMúa gươmKiếnHành quânĐầy đườngLá khôGió cuốnBụi bayCuồn cuộnCỏ gà rung taiNgheBụi treTần ngầnGỡ tócHàng bưởiĐu đưaBế lũ conĐầu trònTrọc lốcChớpRạch ngang trờiKhô khốcSấmGhé xuống sânKhanh kháchCườiCây dừaSải tayBơiNgọn mùng tơiNhảy múaMưaMưaÙ ù như xay lúaLộp bộpLộp bộp...RơiRơi...Đất trờiMù trắng nướcMưa chéo mặt sânSủi bọtCóc nhảy chồm chồmChó sủaCây lá hả hêBố em đi cày vềĐội sấmĐội chớpĐội cả trời mưa...
Con bướm vàng
Con bướm vàngCon bướm vàngBay nhẹ nhàngTrên bờ cỏEm thích quáEm đuổi theoCon bướm vàngNó vỗ cánhVút lên caoEm nhìn theoCon bướm vàngCon bướm vàng.
Con cò trắng muốt
Con cò đi đón cơn mưaTối tăm mù mịt ai đưa cò về(Ca dao) Khi cơn mưa đen rầm đằng đôngKhi cơn mưa đen rầm đằng tâyKhi cơn mưa đen rầm đằng nam, đằng bắcEm thấyCon còTrắng muốtBay ra đón cơn mưa... Cây lúa mừng vui phất cờDây khoai nảy xanh lá mớiCau xòe tay hứng giọt mưa rơiẾch nhái uôm uôm mở hộiCá múa tung tăng...Nhưng không ai biếtCon còCo roChịu rétTrên cành cây... Đến khi cơn mưa lại đen rầm đằng đông, đằng tâyĐến khi cơn mưa lại đen rầm đằng nam, đằng bắcEm lại thấyVẫn con cò ấyBay raTrắng muốtMừng đón cơn mưa...
Đồng quê
Làng quê lúa gặt xong rồiMây hong trên gốc rạ phơi trắng đồngChiều lên lặng ngắt bầu khôngTrâu ai no cỏ thả rông bên trời. Hơi thu đã chạm mặt ngườiBạch đàn đôi ngọn đứng soi xanh đầmLuống cày còn thở sùi tămSương buông cho đống hoang nằm chiêm bao. Có con châu chấu phương nàoBâng khuâng nhớ lúa, đậu vào vai em.
Gửi theo các chú bộ đội
Cháu nghe chú đánh những đâuNhững tàu chiến cháy, những tàu bay rơiĐến đây chỉ thấy chú cườiChú đi gánh nước, chú ngồi đánh bi. Rồi từ nhà cháu chú điLúa chiêm vào mẩy, chim ri bay vềNghiêng nghiêng buồng chuối bên hèRặng tre, bãi mía bốn bề vẫy theo... Chú qua bao suối bao đèoĐến nay chắc đã thêm nhiều chiến côngNgoài này cháu đứng cháu trôngNhững đêm súng nổ, lửa hồng chân mây. Cháu về lớp cũ tường xâyThông hào luồn dưới bóng cây xanh rờnChú đi phá nốt bốt đồnCuối trời còn giặc, chú còn ra đi. Vẫn mong ngày chú trở vềLại ngồi với cháu bên hè đánh bi.
Ò... ó... o...
Kính tặng chú Tô Hoài Ò... ó... o...Ò... ó... o...Tiếng gàTiếng gàGiục quả naMở mắtTròn xoeGiục hàng treĐâm măngNhọn hoắtGiục buồng chuốiThơm lừngTrứng cuốcGiục hạt đậuNảy mầmGiục bông lúaUốn câuGiục con trâuRa đồngGiục đàn saoTrên trờiChạy trốnGọi ông trờiNhô lênRửa mặtÔi bốn bềBát ngátTiếng gàÒ... ó... o...Ò... ó... o...
Kể cho bé nghe
Hay nói ầm ĩLà con vịt bầuHay hỏi đâu đâuLà con chó vệnHay chăng dây điệnLà con nhện conĂn no quay trònLà cối xay lúaMồm thở ra gióLà cái quạt hòmKhông thèm cỏ nonLà con trâu sắtRồng phun nước bạcLà chiếc máy bơmDùng miệng nấu cơmLà cua, là cáyChẳng vui cũng nhảyLà chú cào càoĐêm ngồi đếm saoLà ông cóc tíaRíu ran cành khếLà cậu chích chòeHay múa xập xòeLà cô chim trĩ.
Thả diều
Cánh diều no gióSáo nó thổi vangSao trời trôi quaDiều thành trăng vàng. Cánh diều no gióTiếng nó trong ngầnDiều hay chiếc thuyềnTrôi trên sông Ngân. Cánh diều no gióTiếng nó chơi vơiDiều là hạt cauPhơi trên nong trời. Trời như cánh đồngXong mùa gặt háiDiều em - lưỡi liềmAi quên bỏ lại. Cánh diều no gióNhạc trời réo vangTiếng diều xanh lúaUốn cong tre làng. Ơi chú hành quânCô lái máy càyCó nghe phơi phớiTiếng diều lượn bay? Tiếng diều vàng nắngTrời xanh cao hơnDây diều em cắmBên bờ hố bom...
Thầy giáo đi bộ đội
Kính tặng thầy Việt Thầy đi bộ đội chiều quaChúng em thơ thẩn vào ra chúc mừngNhớ bao tháng năm ròng, thầy dạyNhìn thầy vui, càng thấy thương hơn. Chúng em lòng những là buồnVẫn cười hát, để thầy còn đi xaEm nhìn mấy bông hoa ngoài cửaHỏi hoa rằng có nhớ thầy không? Bông hoa rung nhẹ cánh hồngChắc hoa muốn nói mà không nói gì...
Bà và cháu
Trích trường ca “Làng quê” Bà ngồi yên rất lâuBóng tạc lên vách đấtDải khăn vuông đội đầuGió lọt vào phơ phất... Ôm Hương, tay run runBỗng nhiên, bà chớp mắtNhớ ngày xưa đói nghèoThương ông, giặc Pháp bắt. Sục sạo tìm du kíchGiặc đốt hết xóm làngBố Hương vượ...
Buổi sáng nhà em
Ông trời nổi lửa đằng đôngBà sân vấn chiếc khăn hồng đẹp thayBố em xách điếu đi càyMẹ em tát nước, nắng đầy trong khau. Cậu mèo đã dậy từ lâuCái tay rửa mặt, cái đầu nghiêng nghiêngMụ gà cục tác như điênLàm thằng gà trống huyên thuyên một hồi. Cái na đã tỉnh giấc rồiĐàn chuối đứng vỗ tay cười, vui sao!Chị tre chải tóc bên aoNàng mây áo trắng ghé vào soi gương. Bác nồi đồng hát bùng boongBà chổi loẹt quẹt lom khom trong nhà
Cái sân
Em thường rải cái nongRa góc sân ngồi họcNhững đêm có trăng mọcEm chơi cho đến khuya. Thường là xỉa cá mèHay làm mèo đuổi chuộtNhững lúc mưa sậm hộtEm bắt cái vòi cau. Chảy vào giữa chum sâuKhi trời râm em vẽVẽ cô tiên lặng lẽRải hoa trên bầu trời. Thế là bao đồng lúaCứ chín vàng, vàng tươi.
Cây đa
Làng em có cây đaBên mương nước giữa đồngLá xanh dòng nước bạcBiển lúa vàng mênh mông. Cây đa gọi gió đếnCây đa vẫy chim vềĐa mỗi ngày một lớnVà nuôi thêm nhiều ve. Dưới bóng đa, con trâuThong thả nhai hương lúaĐủng đỉnh đàn bò vềLông hồng như đốm lửa. Trưa nắng lóe trên đầuCác bác làm nghỉ mátVòm đa rì rào xanhVe kêu, muôn lá quạt.
Tiếng chim chích chòe
Em đi học vềThấy ụ pháo giữa đồng quêBao nhiêu khẩu pháo đều rê rê nòngPháo vươn theo ngọn cờ hồngTrong tay một chú vẫy trong nắng chiều. Gió đồng vui reoCánh đồng rộng rãiNòng pháo bỗng nhiên dừng lạiBao nhiêu cái mũ lắng ngheXa xa từ một ngọn treTiếng chim chích chòe đang hót.
Trăng sáng sân nhà em
Ông trăng tròn sáng tỏSoi rõ sân nhà emTrăng khuya sáng hơn đènƠi ông trăng sáng tỏSoi rõ sân nhà em. Hàng cây cau lặng đứngHàng cây chuối đứng imCon chim quên không kêuCon sâu quên không kêuChỉ có trăng sáng tỏSoi rõ sân nhà emTrăng khuya sáng hơn đènƠi ông trăng sáng tỏSoi rõ sân nhà em.
Hồn quê
Cầm súng đi đánh giặcMười năm xa khuất xóm quêTôi dần quên tiếng võng chao trưa nắngMặt ao làng, bèo nở động trăng khuya. Mải theo vết chân thù chạy trốnĐâu biết làng quê lại đau đáu theo mìnhTrong từng hạt gạo mềm nuôi tôi bền bỉManh chiếu đơn bó bạn lú...
Về làng
Anh lại về làng quê ta đây emChiếc gậy tre đi trước một bướcGió thổi hai hàng xoan xao xácMùa thu đã về đâu đó ở trên không. Anh nghe tơ mảnh tiếng côn trùngGáy rụt rè trong bụi cỏTrâu đủng đỉnh lắc sừng đi qua ngõHơi sương tan trên rặng cúc tần. Ánh...
Câu cá
Cầu ao loang vết mỡEm buông cần ngồi câuPhao trắng tênh tênh nổiTrên trời xanh làu làu. Mặt ao không gợn gióBóng trúc cũng rung rinhCon cá mương đớp bọtNhô miệng tròn, nhỏ xinh. Cá cá, chúng mày ơiVào đây mà kiếm ănMồi lòng gà béo ngậyMùi thính thơm, rất đằm. Cục cùng cung trên bờVào đây con cá ngãoCái mồm to hơn mìnhMắt đỏ vằn gian giảo. Vào đây con rô cụĐầu đen sạm lầm lìThường nháy phao đột ngộtRồi lừ lừ lôi đi. Vào đây con cá diếcHay vơ vẩn rong chơiNhung nhăng khoe áo trắngVà nhẩn nha rỉa mồi. Cá cá, chúng mày ơiDù con to, con nhỏNếu chạm đến mồi taĐều nằm khoèo trong giỏ Riêng mặt trời tinh nghịchNgậm mồi dưới đáy aoGiật mấy lần không đượcCòn làm ta ngã nhào.
Đi tàu hoả
Con tàu hỏa rất dàiBánh không săm không lốpChạy đều trên đường rayĐêm ngày không bị trượt Tàu giật mình đột ngộtRồi dùng dằng rời gaDòng sông và con đườngQuay như cái compa. Tiếng bành bạch rất xaTiếng bành bạch rất gầnNghe ù ù ầm ầmĐất trời đang xay l...
Hà Nội có Bác Hồ
Em chưa về Hà NộiNhưng đêm đêm nghe cơn gió mớiVề gò thiêng Đống ĐaVề chiếc cầu sắt bắc trên những mái nhàXe lửa và ô tô đi không gãyVề nước hồ Gươm xanh như một mảnh trờiNgọc Hoàng đánh rời xuống đấy!Về ngôi nhà Bác ở giữa Ba ĐìnhBóng Bác bên cây vú sữaT...
Con trâu đen lông mượt
Con trâu đen lông mượtCái sừng nó vênh vênhNó cao lớn lênh khênhChân đi như đập đất. Trâu ơi ăn cỏ mậtHay là ăn cỏ gàĐừng ăn lúa đồng ta(Lúa của mẹ của chaPhải cấy cày vất vả). Trâu ơi, uống nước nháĐây rồi nước mương trongCó ánh mặt trời hồngCó ánh mặt trăng tỏ. Bờ mương xanh mướt cỏCủa trâu đấy, tha hồTrâu cứ chén cho noNgày mai cày cho khoẻ. Đừng lo đồng nứt nẻTa có máy bơm rồiKhó nhọc mấy mùa thôiSau thì trâu được nghỉ. Máy cày rồi có nhéTrâu chỉ còn vui chơiHếch cái mũi, trâu cườiNhe cả hàm răng sún.
Ngắm hoa
(Tặng Thúy Giang) Em ngắm bông hoaTím tươi bỡ ngỡCánh hoa mới nởMàu còn rung rinh. Màu đẹp hơn tranhCàng nhìn càng thắmNhư màu của nắngNhư màu của mưa. Dịu dàng non tơYêu hoa đẹp thếEm đừng quên rễSần sùi xòe ra. Như tay lắm đốtBám vào sỏi cátBám vào nắng rátBám vào mưa dầm. Làm lụng âm thầmCần cù dưới đấtChẳng nhìn thấy đâuChính chùm rễ ấyLàm nên sắc màu.
Trông trăng
Đêm nay trăng đang rằmTrăng như cái mâm conAi treo ông cao thếÔng nhìn đàn em béMuốn khoe có mặt tròn. Dưới sân em trông trăngCó quả thị thơm lừngNải chuối tiêu thơm mátÔng trăng nhìn thấy xôiLà ông nhoẻn miệng cườiÁng chừng ông thích lắmTrăng nở vàng như xôi. Em chạy nhảy tung tăngMúa hát quanh ông trăngEm nhảy, trăng cũng nhảyMái nhà ướt ánh vàng. Khuya, không trông trăng nữaTrăng thập thò ngoài cửaMuốn rủ em đi chơiBồng bềnh… trăng trôi.
Họp báo “Chim hoạ mi”
Chiều nay “Tòa soạn” họpỞ nhà bạn Thuý GiangChủ nhà đã sẵn sàngNgả ra con lợn béo. Đầu tiên “nhà thơ” LộTóc đỏ như râu tômChưa bước vào đến cửaĐã đọc thơ ồm ồm. Rồi đến “hoạ sĩ” LậpTai gài chiếc bút lôngTay cầm quả bóng nhựaVừa đi vừa tung tung. Cuối cùng, “nhà báo” TĩnhĐánh một chiếc quần đùiAnh chàng vừa đi hôiTay còn tanh mùi cá. Mấy “nhà” ngồi xuống đấtBàn ra báo ngày mai“Nhà thơ” thì nói ngắn“Nhà báo” thì nói dài. Chưa bàn xong công việcChủ nhà đã bưng lênToàn là chả với nem:Những khoanh khoai lang luộc!
Em gặp Bác Hồ
Có ai se sẽ ngồi xuống đầu giườngĐưa bàn tay mát như kem sữaXoa lên trán em đang dịu lửaVuốt lên mắt em đang bớt mờA, Bác Hồ!Bác Hồ ta đó!Bác mặc tấm áo kakiBàng bạc sương rừng Pắc BóTrán Bác có ngôi saoThảo nàoBác đi đêm không lạcBác cười rung rung ...
Những bài thơ của Trần Đăng Khoa hay
Cái tài của nhà thơ là lồng ghép những điều thân quen mà ta gặp hàng ngày trở nên mới lạ, độc đáo hơn. Bởi vậy, những bài thơ hay của Trần Đăng Khoa lúc nào cũng chân thành, chân thực và trong ngần. Hãy cùng thưởng thức các tác phẩm đã làm nên tên tuổi của ông nhé!
Góc sân và khoảng trời
Góc sân nho nhỏ mới xâyChiều chiều em đứng nơi này em trôngThấy trời xanh biếc mênh môngCánh cò chớp trắng trên sông Kinh Thầy...
Quê em
Bên này là núi uy nghiêmBên kia là cánh đồng liền chân mâyXóm làng xanh mát bóng câySông xa trắng cánh buồm bay lưng trời…
Cháu đi
Cháu về rồi cháu lại điNgoài kia bom nổ ầm ì suốt đêmChú nào có chút nào yênĐêm nằm thấp thỏm nghe rền tiếng bom.
Chọc ếch
Em đi chọc ếch chiều nayGiỏ không thoắt đã đựng đầy tiếng kêuRâm ran suốt cả trời chiềuTiện mồm, em cũng hát theo một bài.
Mưa xuân
Mưa bay như khói qua chiềuVòm cây nghe nhỏ giọt đều qua đêmTiếng mưa vang nhẹ khắp miềnLòng rung như chiếc lá mềm, khẽ saSáng ra, mở cửa nhìn raVẫn mưa mà đất trước nhà vẫn khô.
Mặt bão
Bão đến ầm ầmNhư đoàn tàu hoảBão đi thong thảNhư con bò gầy. Xanh đẹp là câyBão vặt trụi hếtMặt bão thế nàoSuy ra cũng biết.
Hoa dại
Thương một quãng đường chói nắngMầm hoa đội đất nhô lênSắc thắm rất nhiều về sángHương thơm rất nhiều về đêm. Một vùng tươi mát trong lànhCái nắng trưa hè dịu lạiVui vẻ người quaHoa ơi!Ai gọi em là hoa dại?
Cháu làm bà còng
Cái chân thì khuệnh khoạngTay vắt vẻo lưng congĐầu vấp va vấp vểnhCháu bỗng hóa bà còng. Mèo tròn mắt lạ lùngChị cười lăn ra đấtMẹ ngồi lặng hồi lâuBà đứng trào nước mắt.
Vườn em
Vườn em có một luống khoaiCó hàng chuối mật với hai luống càEm trồng thêm một cây naLá xanh vẫy gọi như là gọi chim. Những đêm lấp ló trăng lênVườn em dậy tiếng dịu hiền gần xaEm nhìn vẫn thấy cây naLá xanh vẫy gọi như là gọi trăng.
Đường sang nhà bạn
Xế trưa, tìm thăm nhà bạnLại gặp chú bù nhìn rơmXúng xính áo tơi, nón láMột mình đứng múa giữa vườn. Ngõ lạ. Rối bời gió thổiHỏi ai? Đường tạnh bóng ngườiLại chú bù nhìn vồn vãPhất tay, chỉ thẳng... lên trời.
Con chim hay hót
Con chim nó đỗ cành treBay ra cành chè nó hót hay hayHót rằng cây phi lao nàyMấy anh bộ đội trồng ngày ra đi. Phi lao mới nói rầm rìRằng anh bộ đội mai kia lại vềCon chim nó đỗ cành treBay ra cành chè nó hót hay hay.
Mùa xuân - mùa hè
Mùa xuân hoa nở đẹp tươiBướm con bướm mẹ ra chơi hoa hồngBướm mẹ hút mật đầu bôngBướm con đùa với nụ hồng đỏ hoe. Vui sao khi chớm vào hèXôn xao tiếng sẻ tiếng ve báo mùaRộn ràng là một cơn mưaTrên đồng bông lúa cũng vừa uốn câu.
Nghe thầy đọc thơ
Kính tặng thầy Lê Thường Em nghe thầy đọc bao ngàyTiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhàMái chèo nghiêng mặt sông xaBâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa. Nghe trăng thở động tàu dừaRào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trờiĐêm nay thầy ở đâu rồiNhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe.
Con gà liếp nhiếp
Ngoài sân lội, mấy chú gà liếp nhiếpĐi tìm mồi cùng mẹ bắt giun sâuTrời mưa lâm thâm làm các chú ướt đầuChú rùng mình, giọt mưa rơi khỏi cánh. Trời mưa to hơn, rồi sau đâm ra tạnhChú chẳng giũ lông bởi mải bắt giun sâuNhưng nắng to chú vẫn khô đầuĐôi mắt tròn trong như hai giọt nướcHai giọt nước không bao giờ khô được.
Bên sông Kinh Thầy
Hàng chuối lên xanh mướtPhi lao reo trập trùngVài ngôi nhà đỏ ngóiIn bóng xuống dòng sông. Một bác chài chăm chỉBuông câu trong bóng chiềuBỗng nhiên một con cáNhảy bên thuyền như trêu. Bắp ngô non răng súnÓng vàng một chòm râuÔi cánh buồm nhỏ béBiết bay về nơi đâu?
Bài thơ về mẹ của Trần Đăng Khoa ý nghĩa
Nhà thơ Phạm Hổ từng nhận định: “50 năm đã qua rồi, 80 năm không còn xa nữa, chúng ta cùng đọc lại thơ Trần Đăng Khoa với những bài thơ viết về mẹ, một chủ đề từng được rất nhiều nhà thơ xuất sắc của Việt Nam thể hiện để thấy tài thơ của Trần Đăng Khoa.” Vì thế, bên cạnh các tác phẩm thiếu nhi, những bài thơ hay về mẹ của Trần Đăng Khoa cũng được đông đảo độc giả yêu thích.
Khi mẹ vắng nhà
Kính tặng mẹ em Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoaiKhi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạoKhi mẹ vắng nhà, em thổi cơmKhi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườnKhi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng. Sớm mẹ về, thấy khoai đã chínBuổi mẹ về, gạo đã trắng tinhTrưa mẹ về, cơm dẻo và ngonChiều mẹ về, cỏ đã quang vườnTối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ. Mẹ bảo em: Dạo này ngoan thế!- Không mẹ ơi! Con đã ngoan đâuÁo mẹ mưa bạc màuĐầu mẹ nắng cháy tócMẹ ngày đêm khó nhọcCon chưa ngoan, chưa ngoan!
Mẹ ốm
Mọi hôm mẹ thích vui chơiHôm nay mẹ chẳng nói cười được đâuLá trầu khô giữa cơi trầuTruyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay. Cánh màn khép lỏng cả ngàyRuộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưaNắng mưa từ những ngày xưaLặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan. Khắp ngư...
Mẹ
Mẹ ơi, có thể trong cuộc chiến đấu nàyCon sẽ ngã xuốngNgã xuống bình thườngNhư bao đồng đội của conĐể mái nhà gianh mẹ được yên ảDưới sắc nắng vàng. Và, có thể là, sáng mai bừng mắt raMẹ sẽ nhận về tay mình một tờ giấyNhư nhiều bà mẹ ở làngTờ giấy mỏng ...
Hạt gạo làng ta
Kính tặng chú Xuân Diệu Hạt gạo làng taCó vị phù saCủa sông Kinh ThầyCó hương sen thơmTrong hồ nước đầyCó lời mẹ hátNgọt bùi đắng cay. Hạt gạo làng taCó bão tháng bảyCó mưa tháng baGiọt mồ hôi saNhững trưa tháng sáuNước như ai nấuChết cả cá cờCua ngoi lên bờMẹ em xuống cấy. Hạt gạo làng taNhững năm bom MỹTrút trên mái nhàNhững năm cây súngTheo người đi xaNhững năm băng đạnVàng như lúa đồngBát cơm mùa gặtThơm hào giao thông. Hạt gạo làng taCó công các bạnSớm nào chống hạnVục mẻ miệng gàuTrưa nào bắt sâuLúa cao rát mặtChiều nào gánh phânQuang trành quết đất. Hạt gạo làng taGửi ra tiền tuyếnGửi về phương xaEm vui em hátHạt vàng làng ta.
Tiếng võng kêu
Kẽo cà kẽo kẹtKẽo cà kẽo kẹtTay em đưa đềuBa gian nhà nhỏĐầy tiếng võng kêu. Kẽo cà kẽo kẹtMênh mang trưa hèChim co chân ngủLim dim cành tre. Kẽo cà kẽo kẹtCây na thiu thiuMắt na hé mởNhìn trời trong veo. Kẽo cà kẽo kẹtVõng em chao đềuChim ngoài cửa sổMổ tiếng võng kêu. Kẽo cà kẽo kẹtXưa mẹ ru emCũng tiếng võng nàyCánh cò trắng muốtBay - bay - bay - bay. Kẽo cà kẽo kẹtBé Giang ngủ rồiTóc bay phơ phấtVương vương nụ cười. Trong giấc em mơCó gặp con còLặn lội bờ sôngCó gặp cánh bướmMênh mông, mênh môngCó gặp bóng mẹLom khom trên đồngGặp chú pháo thủCanh trời nắng trong Em ơi cứ ngủTay anh đưa đềuBa gian nhà nhỏĐầy tiếng võng kêuKẽo cà kẽo kẹtKẽo cà kẽo kẹtKẽo cà... kẽo kẹt.
Thơ vui tặng mẹ vợ
Mẹ từng lặn lội suốt đờiTrên những cánh đồng hoang dạiTìm ánh trăng non ngàn xưaTỏa mát màu da con gái. Mẹ vượt qua bao đỉnh núiTrập trùng rừng mộng suối mơChọn những đóa hoa đẹp nhấtLàm nên làn môi thơm tho. Rồi mẹ ngược miền thiếu nữNhặt từng nét đẹp, vẻ xinhKiếm nỗi dịu dàng muôn thuởChuốt nên vóc dáng con mình. Mẹ trao thiên thần của mẹCho một chàng trai nghèo nànThế là con thành ông chủBỗng nhiên giàu nhất thế gian.
Bức thư viết bên cửa sổ máy bay
Kính gửi mẹ ở làng quê Mẹ ơiCon đang bay trên cao thẳm bầu trờiNhư hoàng tử trong chuyện xưa mẹ kểTrước mặt con là vòm xanh êm ruVẫn từng xanh trên mái nhà mìnhCon biết chiều nay bên rặng cúc tầnMẹ lại đứng nhìn lên đâyNhư mỗi lần nắng ngảNhưng chắc mẹ chẳ...
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!