Top bài thơ về vô thường chứa đựng ý nghĩa nhân sinh sâu sắc
Thơ Phật giáo về vô thường
Thơ về Phật giáo về vô thường luôn là nơi để mọi người tìm về mỗi khi cảm thấy chênh vênh, mệt mỏi. Những bài thơ ấy thường chứa đựng thông điệp sâu sắc về cuộc sống, con người, mang đến người đọc cái nhìn rộng mở, đa chiều hơn để từ đó biết trân quý, yêu thương chính mình và mọi người xung quanh.
Vô thường (Tác giả: Phú Sĩ)
Vô thường một cõi hư không Trầm luân một thuở bụi hồng nhân gian Nguyện lòng thanh khiết mây ngàn Thảnh thơi trải rộng thênh thang ân tìnhDãi dầu một kiếp ba sinh Nẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầu Tình đời nợ trả cho nhau Đời vui ngắn ngủi với bao muộn phiềnBốn mùa trời đất luân phiên Chòng chành sóng nước lạc miền yêu thương Nhân sinh lắm nỗi đoạn trường Đìu hiu gió lạnh nghiệp đường còn đâyTrời chiều bóng ngả về tây Tim côi gồng gánh đắng cay trăm bề Lợi danh một thuở đê mê Nghĩa tình một thuở não nề người ơiVô thường một cõi chơi vơi Kẻ mong ra khỏi người chơi bước vào Cuộc đời còn lắm lao đao Hãy dành tốt đẹp ngọt ngào mà thôi.
Cát bụi vô thường (Tác giả: Phú Sĩ)
Cát bụi hằng thường trong một kiếp rong chơi Cơn gió về đêm chênh chao niềm thương gởi Một cõi bao la muôn trùng cùng chờ đợi Hạnh ngộ chia lìa rồi cứ thế mà trôiPhủ bạc thời gian qua vội một kiếp người Thăng trầm chơi vơi mong manh niềm hy vọng Tron...
Vô thường (Tác giả: Bách Tùng Vũ)
Cõi hồng trần ngàn lần rơi lệ Kiếp luân hồi mặc kệ chúng sinh Bao hương linh thác khóc đòi về Hồn não nề nhớ nhà da diết.Dẫu đã biết Vô thường là thế Chẳng có ai không thể ra đi Vẫn sầu bi trăm ngàn ai oán Tiếc trần gian một thuở đam mê.Ai rồi cũng sẽ về thiên cổ Dù giàu sang hay khổ một đời Nước mắt rơi khi hồn lìa xác Chỉ còn là cát bụi hư vô.Dù chết oan hay mồ vô chủ Sẽ luân hồi khi ngủ đã say Sông Vong Xuyên chờ ngày trên bến Cầu Nại Hà dẫn đến đầu thai.Hỏi trần gian có ai sống mãi Ai chắc mình không trải tử sinh Bao vong linh xa lìa cõi thế Có trở về thân xác nguyên trinh ?Ai rồi cũng tử, sinh phải nhận Dẫu sang giàu hay phận vất vơ Trăm đường tơ trở về một cõi Vô Thường rồi… thoát khỏi… sầu bi.
Đời vốn vô thường (Tác giả: Tùng Trần)
Muốn hay không thì cuộc đời vẫn vậy Cứ xuôi dần theo dòng chảy thời gian Người cơ hàn hay là kẻ giàu sang Khi chết đi vẫn hai bàn tay trắngĐược ấm no đã là điều may mắn Hãy giữ gìn đời bình lặng sóng yên Có những điều để tạo hoá tự nhiên Đừng gượng ép kẻo muộn phiền vây lấyĐáng hay không vì xa hoa bóng bẩy Rồi tự mình xô đẩy dưới vực sâu Nếu như tâm chẳng muốn vướng ưu sầu Thì chớ nên cưỡng cầu trong mê muộiBiết ăn năn và nhận ra lầm lỗi Nhớ dặn lòng phải sửa đổi bản thân Dẫu vật chất thì ai sống cũng cần Nhưng đừng để chữ tình thân rạn nứtChuyện tử sanh mãi luôn là định luật Đời vô thường sự thật chẳng thể thay Là con người thì ai cũng như ai Đến cuối cùng cũng phải về cát bụi.
Vô thường (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường Thì thân này đã mang phận lữ thứ Có sá gì dấn bước chốn phong sương.Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi Thì mai đây vẫn một nấm đất bầuCứ an nhiên vì đời là cõi tạm Thác là về nơi cội kiếp lai sinh Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió Sắc là không ta ngạo với đất trời Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương.
Vô thường (Tác giả: Hồng Dương)
Con gió thổi qua miền hoang vu lạnh Trăng một mình nửa mảnh lạc bến mơ Nắng trên cao lấp lánh sáng một bờ Ai lặng lẽ ngẩn ngơ trong bóng chiếc !…Đường quan ải dòng đời trôi mải miết Cõi vô thường là nhịp sống nhân gian Đời vô thường đầu bạc trắng ngạ...
Đời là cõi tạm (Tác giả: Thích Nhuận Thường)
Bởi đời là cõi tạm Nên sống thật với nhau Nếu kiếp người trôi mau Thì oán thù dừng lại.Bởi không gì tồn tại Nên giận hờn bỏ qua Nếu lòng mình vị tha Thì nỗi sầu tan biếnBởi không gì lưu luyến Nên đừng buộc ràng thêm Nếu có ngày và đêm Thì mê rồi phải ...
Quán Vô Thường (Tác giả: Tâm Không - Vĩnh Hữu)
Quán Vô Thường để làm chi? Để ta biết quý giờ ngày tháng năm Quý nên gieo sạ thiện lành Hãy hành chuyện tốt Cứ làm điều vui...Quán Vô Thường chẳng để chơi Mà để biết thật: Kiếp người gang tay Còn vào ra hơi thở này Thương yêu chưa đủ Chớ gây oán thù!Quán Vô Thường để mà tu Thoát ra mộng ảo sa mù khổ đau Có gì tồn tại bền lâu Hài lòng, thỏa chí...rồi sau có còn?Quán Vô Thường rõ thất tồn Bội thu, mất mát, vuông tròn, đầy vơi... Lềnh bềnh, chuyển tiếp, dạt trôi Đừng buồn đau khóc Lại ngồi tiếc than...Quán Vô Thường để bình tâm Núi mòn Sông cạn Kiếp nhân sinh bèo Mong manh Ngắn ngủi Tan vèo Đầy cao nặng lớn sớm chiều đã bay...Quán Vô Thường Tỉnh giấc say Thoát mê mà sống tháng ngày Thường thôi!
Thơ về cuộc sống vô thường
Khi đã trải qua những thăng trầm buồn vui trong cuộc sống, con người ta mới thấm thía câu “cuộc sống vô thường”. Dưới đây là top bài thơ hay nói về cuộc sống vô thường với rất nhiều tâm trạng, cảm xúc và trải nghiệm của những người thi sĩ.
Vô thường (Tác giả: Chưa rõ)
Có vui thì sẽ có buồn, Có sướng có khổ, vô thường người ơi! Cuộc đời như chiếc lá rơi, Non xanh rồi héo lìa xa khỏi cành. Cuộc đời sanh tử tử sanh, Xuân qua hạ tới thu sang đông về. Đời người rồi cũng đi về, Sinh ra không áo, chết về tay không...
Hạt bụi vô thường (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)
Ngồi nghe hạt bụi vô thường chạm nhau trên những nẻo đường… lao xao hạt nào lỡ vướng ta đau hạt nào lấp lánh sắc màu phù hư!Lẽ nào ta ngộ nhận ư!? mà sao ngồi đó trầm tư một mình vui buồn giữa cuộc nhân sinh cố an nhiên bước giữa nghìn chông chênhNgồi nhìn thế cuộc mông mênh thời gian bao cuộc nhớ quên, khóc cười ta như đứa trẻ biếng lười đang hồi mơ lại một thời đã xa!Giữ ta… mãi mãi là ta bước đi trên cuộc trầm kha chân tình trần gian hữu sắc, hữu hình chỉ mong hạnh phúc, an bình là vui!
Đời vô thường (Tác giả: Phú Sĩ)
Rồi có một ngày, tôi tìm lại chính tôi, Giá như có thể quay về miền ký ức Tôi đã đánh rơi những tháng năm hư thực Bỏ lại hồn nhiên thao thức trái tim xaRồi có một ngày, tôi thả nụ cười trôi Mang theo nỗi âu lo và đôi dòng nước mắt Những nỗi khát khao...
Hành trang vô thường (Tác giả: Ngạo Thiên)
Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ Đến khi nhìn lại, một đời phù vân Trần gian nơi chốn nợ nần Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay Sanh ra tay trắng bàn tay Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời Ngỡ rằng đời giống trò chơi Thắng thua thành bại, một thời đã qua Bỗ...
Đời vô thường (Tác giả: Ngạo Thiên)
Có buồn thì mới có vui Có yêu có hận, ngậm ngùi người ơiCó đến thì phải có rời Hợp tan tan hợp, cuộc đời nhân sinh Chưa cô đơn, sống một mình Ai nào trân trọng, chữ tình thế gian.Trăm năm lựa đá chọn vàng Biết đời tan hợp, hợp tan vô thường Sợi tình vương vấn vấn vương Trăm năm bạc tóc, bụi đường chia lyTrăm năm sống kiếp so bì Hơn thua được mất, ai bi cuộc đời Trăm năm vội vã buông lơi Chỉ còn tay trắng, nghiệp đời mang theo.Sắc kia dù đẹp, rồi cũng tàn Tình kia nồng thắm, tình vẫn tan Trăm năm chợt thấy, vô thường gọi Ai nào níu giữ, được thời gian.Giàu nghèo rồi cũng, một lúc thôi Thương yêu hờn ghét, thoảng trên môi Trăm năm cuộc sống, thân đánh đổi Vô thường chợt đến, bỏ lại thôi.
Vô Thường (Tác giả: Hương Ngọc Lan)
Khi phải tự mình vượt qua những nỗi đau Qua bao đắng cay qua thăng trầm cuộc sống Ta chợt thấy ta tim khô cằn trống rỗng Những lúc khóc cười chưa hẳn đúng với tâmRồi thấy chán chường và chỉ muốn lặng câm Không buồn, không vui, không giận hờn trách móc...
Kiếp vô thường (Tác giả: Vô Thường)
Trò đời ném đá giấu tay Nay thương mai ghét biết đâu mà phòng Thật lòng chắc được thật lòng Yêu thương có chắc được phần yêu thương Nhân sinh nếm trải vô thường Tự tâm không thiện miệng đời sá chi Sang hèn, vinh nhục, sầu bi Bạc đầu mới thấu, ra đi mới tường Đối Nhân, Nhân đối đoạn trường Sống thêm kiếp nữa cũng vô thường vậy thôi.
Cõi vô thường (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)
Ta đi trong cõi vô thường Đôi khi nhìn lại thấy thương phận mình Dãi dầu trong kiếp ba sinh Lối đi che bởi vô minh ngại ngần Cuộc đời nhiều lắm phân vân Nghĩa Tình sau trước nhiều lần đắn đo Mênh mông đâu dễ lần dò Hơn - thua , được - mất lắm trò nhiễu nhương Sống sao giữ đúng luân thường Lỗi lầm nếu có tỏ tường sửa sai Cười vui trong những tháng ngày Giữ tâm minh định trọn đầy yêu thương Mái đầu ngã bóng phong sương Chỉ mong có được thiên đường bình an.
Ba mươi năm lẻ vô thường (Tác giả: Nhược Thu)
Em ơi giấc mộng vô thường Ba mươi năm lẻ xoáy cuồng trong tim Ba mươi năm lẻ thơ chìm Biển chìm trong biển non dìm nước nonBa mươi năm lẻ đá mòn Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ Ba mươi năm nát hồn thơ Có nghe chăng mảnh dư đồ giãy đauTrong em vạn nỗi cơ cầu Trong ta vạn nỗi hư hao úa tàn Sao đành cột những tan hoang Vào thân nhược tiểu da vàng lợi chi ..Ba mươi năm lẻ lâu gì Nửa đời nửa gánh tình si héo mòn Ngày mai đất nước còn không Mà mong em giữ môi hồng chờ nhau…?
Kiếp vô thường (Tác giả: Bạch Trường Phong)
Lặn lội thân nghèo khắp bốn phương Đường xa vạn dặm khuất cố hương Để cố với theo ngàn tiếng gọi Vùi thân đổ nát lắm oan trường Thế nhân gục ngã muôn chân lý Mãi đến ngàn sau có tiếc thương? Có, không, không, có, hư danh lợi Chỉ biết thân ta cõi vô thường.
Thơ về kiếp người ngắn ngủi sống chết vô thường
Hãy cùng lắng lòng lại để cảm nhận những ý nghĩa sâu sắc được truyền tải qua từng vần thơ về vô thường, kiếp người ngắn ngủi.
Thế gian vô thường (Tác giả: Ngạo Thiên)
Cuộc đời như áng mây trôi Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu Đời người sống được bao lâu Trăm năm rủ bóng huyệt sâu đợi chờĐời người như giấc ngủ mơ Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai Sắc kia thắm đẹp cũng phai Có ai giữ mãi tiền tài bền lâuĐời người đi mãi về đâu Vô thường chi phối âu sầu thế gian Cuộc đời có hợp có tan Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm nămQuay về sống với chân tâm Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương Con người sống để yêu thương Mỉm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.
Sống với chết (Tác giả: Trần Nhuận Minh)
Sống ao ước muốn mong mọi thứ Chết một đồng một chữ không theo Thế gian cái sướng, cái nghèo Cái danh, cái lợi là điều mộng mơSống được những phút giây thoải mái Kiếp con người được lãi thế thôi Bao nhiêu những phút vui cười Ấy là phần thưởng mà trời b...
Luân hồi vay trả (Tác giả: Chưa rõ)
Ai sinh ra cũng một lần phải chết, Chết đi rồi có hết được đâu Sự sống mới rồi sẽ lại bắt đầu, Hành tinh xanh mãi nuôi màu hy vọng.Đi vào đời với hai bàn tay trắng Lúc lìa đời lại trắng cả bàn tay. Khi sống tham nhặt cho đầy, Phải mang lấy nghiệp trả vay nợ đời.Kiếp luân hồi có sinh có diệt Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.Sống kiếp đời chớ nên gây nghiệp Để tát sinh tạo kiếp luân hồi, Bà Ta là cõi tạm thôi Phước tu cực lạc, cõi trời Tây Thiên.
Cuộc sống vô thường (Tác giả: Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)
Cuộc đời tạm bợ vô thường Sống đó chết đó ai lường được đâu Trần gian muôn vạn nẻo sầu “Sinh ly tử biệt” đớn đau vô vànLợi danh quyền quý cao sang Bon chen được mất gian nan từng ngày Vô thường chợt đến trắng tay Được chăng cũng chỉ đắng cay não nềHướng tâm chánh niệm quay về Thực hành chánh định u mê xa dần Diệt trừ ái dục tham sân Tịnh tâm hướng Phật xa dần khổ đau.
Cõi vô thường (Tác giả: Quách Bảo Toàn)
Đã qua rồi tháng ngày xưa năm cũ Xa dần trôi ánh mắt biếc bờ mi Gởi đất trời và gió đã cuốn đi Bao kỷ niệm một thời ôi sâu lắngBao đêm dài trăng hao gầy quảnh lặng Lòng như thuyền theo sóng nước trôi xa Cứ chòng chành theo khắp chốn ta bà Chặng đường xa vẫn còn hay đã hếtNếu mai đây thu tàn trăng lụi chết Nhặt lá vàng ai đốt hết tâm nhang Một linh hồn phiêu bạt cõi mênh mang Quỷ môn quan hay thiên đàng hỷ lạcThân nằm đó giữa muôn ngàn tiếng nhạc Tiễn linh hồn thoát khỏi kiếp trần ai Thoảng đâu đây nức nở vẳng bên tai Giấc nghìn thu dư âm xưa còn mãiXuân hạ thu đông bốn mùa khổ ải Nén hương nồng bên mộ lụi tàn phai Dù anh hùng hào kiệt bấy lâu nay Ba tấc đất lấp vùi bao ngang trái.
Cõi vô thường! (Tác giả: Xương Rồng Đen)
Mây bay trên đỉnh núi cao Ðôi bàn tay nhỏ đón sầu vào tim Mưa về trên đỉnh bình yên Dường như có chút muộn phiền đâu đây Vãi Sô ấp ủ thân gầy Trái tim đi mượn hình hài khói sương Trần gian là cõi vô thường Ðời là cõi tạm vấn vương làm gì Kìa kìa đám cỏ xanh rì Ðời ai cũng một lần đi về ngàn Buồn vui trả lại trần gian Mi buồn khép kín áo quan đưa về Ðêm đêm khóc dưới trăng thề Có con dế nhỏ tìm về khóc chung Ðâu đây vẵng tiếng côn trùng Trong quan tài lạnh máu ngừng về Tim Trả đời món nợ Kim Tiền Trả anh món nợ tình duyên lỡ làng Em đi nến đỏ hai hàng Thiên thu bia mộ nghĩa trang tìm về !
Thanh thản (Tác giả: Cát Tường)
Kiếp người dài ngắn bao lâu Tùy theo thọ mạng lo âu làm gì Khổ sầu phiền não mà chi Để lòng thanh thản đến đi nhẹ nhàngDù cho xinh đẹp giàu sang Hay là xấu xí nghèo nàn khổ đau Tuy rằng hoàn cảnh khác nhau Nhưng tâm đừng chấp nghèo giàu mới hayGiàu s...
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!