Part 1: Life - From Bangkok to Los Angeles
Part 3: Forever - From Bangkok to Seoul
Chuyến đi đến Bangkok này cũng gợi tôi nhớ đến cả Okinawa, cái lần tôi đến thăm một hệ thống đường hầm ở hòn đảo này, nơi trong lịch sử từng diễn ra trận đánh duy nhất thật sự đã xảy ra trên đất Nhật trong thế chiến 2, mà sau này người ta đã dựng lên một bảo tàng chiến tranh ở đó. Tôi từng viết về lần đi ấy ở đây: Khoa học, sự thật, và Okinawa
Còn lần này, tôi cũng chọn đến thăm một di tích lịch sử gần vậy, là The Death Railway tại Kanchanaburi. Kanchanaburi là một khu vực nhỏ cách Bangkok 2 giờ đi xe hoặc 6 giờ đi tàu, nơi mà vào những năm thế chiến, ~16 nghìn tù binh chiến tranh của phe Đồng Minh từng bị giam giữ, tra tấn, bắt lao động khổ sai để xây dựng đoạn đường tàu mà về sau là huyết mạch nối liền Thái Lan - Miến Điện để vận chuyển khí tài quân lương quân sự cho quân Nhật.
Trên cái tàn tích của đau thương này, người ta cũng dựng lên 2 bảo tàng, một bảo tàng chiến tranh JEATH (có lẽ viết tắt từ các quốc gia có quân lính từng liên quan sự kiện này Japan, England, Australia, Thailand) và một bảo tàng về Death Railways, đi cùng một nghĩa trang tưởng niệm những người lính Đồng Minh từng bỏ mạng khi xây dựng đường tàu đó.
Tôi không hẳn là một fan của lịch sử và cũng không thực có sở thích đọc sách sử. Nhưng tôi quan tâm đến thế chiến 2. Bởi đó sự kiện khủng khiếp và vĩ đại nhất loài người chúng ta từng trải qua trong 100 năm. Và về mặt thiên hướng, tôi cũng quan tâm đến cái chết. Tìm hiểu về những sự kiện trong quá khứ không gần nhưng cũng chưa quá xa, với những chứng nhân có thể vẫn đang còn sống và các chứng tích vẫn còn rất rõ ràng, luôn đem đến cảm giác trân trọng hơn cái hiện tại mong manh này. Hệt như cảm giác lúc trời vừa mưa xong nhưng lại chưa hẳn là kịp sáng, với những dấu tích của một cơn mưa vẫn còn hiển hiện và chưa chắc đã kịp tan, bầu trời vẫn xầm xì, nước vẫn đọng trên đường, các cành cây trơ trụi, lá rụng lép nhép trên vỉa hè, hàng quán bên đường dần thu xếp dọn dẹp để bắt đầu lại giữa những ngổn ngang, giông bão chưa hẳn qua, mọi thứ dường như vẫn khá lộn xộn, nhưng cảm giác lại có gì đó mang hy vọng âm ỉ cùng một niềm lạc quan ngoan cố đến không gì cản nổi.
Có một lời khuyên nhỏ cho những ai muốn đến thăm di tích này, là bạn có thể bỏ qua JEATH Museum và đến thẳng Death Railways Museum. Việc trưng bày ở JEATH museum cho một cảm giác hơi thiếu quan tâm, những khung tranh và lồng kính đầy bụi, dường như chẳng ai chăm sóc. Khó có thể quan sát nghiêm túc khi những người chịu trách nhiệm trông giữ các chứng tích này dường như cũng không nghiêm túc. Nhưng Death Railways museum thì có hệ thống và tôn trọng hơn nhiều. Death Railway Cemetery cũng vậy, nó được quản lý không phải bởi người Thái mà bởi Uỷ ban nghĩa trang chiến tranh của Khối thịnh vương chung. Sau khi đến nghĩa trang này thì bạn và tôi cùng kết luận với nhau là cuối cùng, về mặt văn hoá lịch sử, dường như cái gì do bọn tư bản gộc quản lý thì đều chỉn chu hơn cả.
Part 3: Forever - From Bangkok to Seoul